Sách I Các vua
Tác giả: Sách I Các vua không đề cập cụ thể tên tác giả của nó. Truyền thống cho rằng nó được viết bởi tiên tri Giê-rê-mi.
Thời gian viết: Sách I Các vua có thể được viết khoảng giữa năm 560 và 540 trước Công Nguyên.
Mục đích viết: Sách này là sách tiếp theo sách I và II Sa-mu-ên và bắt đầu bằng việc Sa-lô-môn lên làm vua sau khi Đa-vít qua đời. Câu chuyện bắt đầu với một vương quốc thống nhất, nhưng kết thúc bằng một quốc gia bị chia thành hai vương quốc, là Giu-đa và Y-sơ-ra-ên. I và II Các vua được kết hợp thành một sách trong Kinh thánh tiếng Hê-bơ-rơ.
Những câu Kinh thánh then chốt:
I Các vua 1:30, “Ta nhân danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên mà thề cùng ngươi rằng: Quả hẳn Sa-lô-môn, con trai ngươi, sẽ trị vì kế ta, nó sẽ ngồi trên ngai thế cho ta; thì ngày nay ta sẽ làm hoàn thành điều đó.”
I Các vua 9:3, “Đức Giê-hô-va phán với người rằng: Ta đã nhậm lời cầu nguyện nài xin của ngươi thưa trước mặt ta; ta đã biệt riêng ra thánh cái đền nầy mà ngươi đã cất, để cho danh ta ngự tại đó đời đời; mắt và lòng ta sẽ thường ở đó mãi mãi.”
I Các vua 12:16, “Khi cả Y-sơ-ra-ên thấy vua không khứng nghe lời họ, bèn đáp cùng người rằng: Chúng ta có phần gì cùng Đa-vít? Chúng ta chẳng có cơ nghiệp chi với con trai Y-sai. Hỡi Y-sơ-ra-ên! Hãy trở về trại mình đi. Ớ Đa-vít! Từ rày ngươi khá coi chừng nhà của ngươi.”
I Các vua 12:28, “Vậy, vua bàn định, rồi truyền làm hai con bò con bằng vàng, và nói với dân sự rằng: Các ngươi đi lên Giê-ru-sa-lem thật khó thay! Hỡi Y-sơ-ra-ên! Nầy là các thần ngươi, đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô.”
I Các vua 17:1, “Ê-li ở Thi-sê-be, là một người trong bọn đã sang ngụ Ga-la-át, nói với A-háp rằng: Ta đứng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên hằng sống mà thề rằng: Mấy năm về sau đây, nếu ta chẳng nói, chắc sẽ không có sương, cũng không có mưa.”
Tóm tắt ngắn gọn: Sách I Các vua bắt đầu với Sa-lô-môn và kết thúc với Ê-li. Sự khác biệt giữa hai người này sẽ cho bạn biết một quan niệm giữa hai người này. Sa-lô-môn được sinh ra sau một vụ bê bối trong cung điện giữa Đa-vít và Bết-sê-ba. Giống như cha mình, ông cũng có điểm yếu về phụ nữ và cũng chính điều này đã hạ ông xuống. Ban đầu, Sa-lô-môn đã làm tốt, cầu xin sự khôn ngoan và xây dựng đền thờ cho Đức Chúa Trời trong bảy năm. Nhưng sau đó ông lại dành 13 năm để xây dựng cung điện cho riêng mình. Việc lấy nhiều vợ đã dẫn dụ ông thờ phượng những thần tượng của họ và khiến ông rời xa Chúa. Sau khi Sa-lô-môn qua đời, Y-sơ-ra-ên được cai trị bởi hàng loạt các vị vua, nhưng hầu hết họ đều là những vị vua độc ác và thờ tà thần. Chính vì vậy đã khiến cho quốc gia xoay bỏ Chúa, ngay cả bài rao giảng của Ê-li cũng không thể đem họ quay trở lại. Một trong số những vị vua độc ác nhất là vua A-háp và hoàng hậu của ông, Giê-sa-bên, là người đã mang sự thờ phượng thần Ba-anh lên trên các nơi cao trong Y-sơ-ra-ên. Ê-li đã cố gắng kéo dân Y-sơ-ra-ên quay trở lại thờ phượng Giê-hô-va, thậm chí còn thách thức các thầy tế lễ sùng bái thần Ba-anh đối đầu với Đức Chúa Trời ở núi Cạt-mên. Dĩ nhiên Đức Chúa Trời đã thắng. Điều này đã khiến cho hoàng hậu Giê-sa-bên tức giận (nói giảm nhẹ). Bà ra lệnh giết Ê-li vì vậy ông đã bỏ chạy và trốn trong đồng vắng. Kiệt sức và ngã lòng nên ông đã nói: “Hãy cho tôi chết”. Nhưng Đức Chúa Trời đã gửi thức ăn và sự khích lệ đến cho vị tiên tri này và thì thầm với ông bằng “một tiếng êm dịu nhỏ nhẹ”, và trong lúc đó đã cứu lấy mạng sống của ông cho việc xa hơn.
Những điềm báo: Đền thờ ở Giê-ru-sa-lem, nơi Thánh Linh Đức Chúa Trời ngự trị trong Nơi Chí Thánh, điềm báo rằng những người tin Đấng Christ thì được Đức Thánh Linh ngự trị trong lòng ngay khoảnh khắc chúng ta được cứu rỗi. Dân Y-sơ-ra-ên phải từ bỏ việc thờ thần tượng, thì chúng ta cũng phải tống khứ bất cứ điều gì ngăn cách chúng ta khỏi Chúa. Chúng ta là dân sự của Ngài, là đền thờ chính của Đức Chúa Trời hằng sống. II Cô-rinh-tô 6:16 nói với chúng ta rằng, “Có thể nào hiệp đền thờ Đức Chúa Trời lại với hình tượng tà thần? Vì chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời hằng sống, như Đức Chúa Trời đã phán rằng: ‘Ta sẽ ở và đi lại giữa họ; ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ, và họ làm dân ta.”’
Tiên tri Ê-li là người tiên phong của Đấng Christ và các Sứ đồ trong Tân Ước. Đức Chúa Trời cho phép Ê-li làm những điều kì diệu để chứng minh rằng ông thực sự là người của Đức Chúa Trời. Ông đã làm cho con trai của người đàn bà góa Sa-rép-ta sống lại từ cõi chết, khiến cho bà kêu lên rằng, “Bấy giờ tôi nhìn biết ông là một người của Đức Chúa Trời, và lời phán của Đức Giê-hô-va ở trong miệng ông là thật”. Cũng giống như vậy, những người của Đức Chúa Trời đã nói lời Ngài thông qua quyền năng Ngài rõ rằng trong Tân Ước. Chúa Giê-xu không chỉ khiến cho La-xa-rơ sống lại từ cõi chết, nhưng Ngài còn khiến cho con trai của người đàn bà góa ở Na-in sống lại (Lu-ca 7:14-15) và con gái của Giai-ru (Lu-ca 8:52-56). Sứ đồ Phi-e-rơ khiến cho Đô-ca sống lại (Công vụ 9:40) và Phao-lô khiến cho Ơ-tích sống lại (Công vụ 20:9-12).
Áp dụng thực tiễn: Sách I Các vua có nhiều bài học cho tín đồ. Chúng ta nhận thấy lời cảnh báo về việc kết bạn, và đặc biệt là có liên quan đến những mối giao thiệp gần gũi và hôn nhân. Các vị vua của Y-sơ-ra-ên, giống như Sa-lô-môn, đã kết hôn với các người nữ ngoại bang thì đã đặt chính mình và dân tộc dưới sự cai trị độc ác. Là những người tin vào Đấng Christ, chúng ta phải rất cẩn thận trong việc lựa chọn bạn bè, những mối hợp tác kinh doanh, và người bạn đời. “Anh em chớ mắc lừa: Bạn bè xấu làm hư thói nết tốt” (I Cô-rinh-tô 15:33).
Kinh nghiệm của Ê-li trong đồng vắng cũng dạy cho chúng ta một bài học quý giá. Sau chiến thắng lạ thường trước 450 tiên tri của thần Ba-anh trên núi Cạt-mên, niềm vui mừng của ông biến thành nỗi sầu khổ khi ông bị hoàng hậu Giê-sa-bên truy đuổi giết ông và ông phải bỏ trốn. Những kinh nghiệm “trên đỉnh” như vậy thường theo sau đó có thể là sự thất vọng, ngã lòng và trầm cảm. Chúng ta phải cảnh giác loại kinh nghiệm này trong đời sống Cơ Đốc. Nhưng Đức Chúa Trời là thành tín sẽ không bao giờ lìa bỏ chúng ta. Tiếng nói êm dịu nhẹ nhàng đã khích lệ Ê-li cũng sẽ khích lệ chúng ta.
English
Summary of the Book of 1 Kings
Author: The Book of 1 Kings does not specifically name its author. The tradition is that it was written by the Prophet Jeremiah. Full article: Who wrote the book of 1 Kings? Who was the author of 1 Kings?
Date of Writing: The Book of 1 Kings was likely written between 560 and 540 B.C. Full article: When was 1 Kings written?
Purpose of Writing: This book is the sequel to 1 and 2 Samuel and begins by tracing Solomon’s rise to kingship after the death of David. The story begins with a united kingdom, but ends in a nation divided into 2 kingdoms, known as Judah and Israel. 1 and 2 Kings are combined into one book in the Hebrew Bible.
Key Verses:
1 Kings 1:30, “I will surely carry out today what I swore to you by the LORD, the God of Israel: Solomon your son shall be king after me, and he will sit on my throne in my place.”
1 Kings 9:3, “The LORD said to him: ‘I have heard the prayer and plea you have made before me; I have consecrated this temple, which you have built, by putting my Name there forever. My eyes and my heart will always be there.'”
1 Kings 12:16, “When all Israel saw that the king refused to listen to them, they answered the king: ‘What share do we have in David, what part in Jesse’s son? To your tents, O Israel! Look after your own house, O David!'”
1 Kings 12:28, “After seeking advice, the king made two golden calves. He said to the people, ‘It is too much for you to go up to Jerusalem. Here are your gods, O Israel, who brought you up out of Egypt.'”
1 Kings 17:1, “Now Elijah the Tishbite, from Tishbe in Gilead, said to Ahab, ‘As the LORD, the God of Israel, lives, whom I serve, there will be neither dew nor rain in the next few years except at my word.'”
Brief Summary: The book of 1 Kings starts with Solomon and ends with Elijah. The difference between the two gives you an idea as to what lies between. Solomon was born after a palace scandal between David and Bathsheba. Like his father, he had a weakness for women that would bring him down. Solomon did well at first, praying for wisdom and building a temple to God that took seven years to construct. But then he spent thirteen years building a palace for himself. His accumulation of many wives led him to worship their idols and away from God. After Solomon’s death, Israel was ruled by a series of kings, most of whom were evil and idolatrous. The nation fell further away from God, and even the preaching of Elijah could not bring them back. Among the most evil kings were Ahab and his queen, Jezebel, who brought the worship of Baal to new heights in Israel. Elijah tried to turn the Israelites back to the worship of Yahweh, challenging the idolatrous priests of Baal to a showdown with God on Mount Carmel. Of course, God won. This made Queen Jezebel angry (to say the least). She ordered Elijah’s death, so he ran away and hid in the wilderness. Depressed and exhausted, he said, “Let me die.” But God sent food and encouragement to the prophet and whispered to him in a “quiet gentle sound” and in the process saved his life for further work.
Foreshadowings: The Temple in Jerusalem, where God’s Spirit would dwell in the Holy of Holies, foreshadows believers in Christ in whom the Holy Spirit resides from the moment of our salvation. Just as the Israelites were to forsake idolatry, so are we to put away anything that separates us from God. We are His people, the very temple of the living God. Second Corinthians 6:16 tells us, “What agreement is there between the temple of God and idols? For we are the temple of the living God. As God has said: ‘I will live with them and walk among them, and I will be their God, and they will be my people.’”
Elijah the prophet was the forerunner of Christ and the Apostles of the New Testament. God enabled Elijah to do miraculous things in order to prove that he was truly a man of God. He raised from the dead the son of the widow of Zarephath, causing her to exclaim, “”Now I know that you are a man of God and that the word of the LORD from your mouth is the truth.” In the same way, men of God who spoke His words through His power are evident in the New Testament. Not only did Jesus raise Lazarus from the dead, but He also raised the son of the widow of Nain (Luke 7:14-15) and Jairus’ daughter (Luke 8:52-56). The Apostle Peter raised Dorcas (Acts 9:40) and Paul raised Eutychus (Acts 20:9-12).
Practical Application: The Book of 1 Kings has many lessons for believers. We see a warning about the company we keep, and especially in regard to close associations and marriage. The kings of Israel who, like Solomon, married foreign women exposed themselves and the people they ruled to evil. As believers in Christ, we must be very careful about whom we choose as friends, business associates, and spouses. “Do not be misled: Bad company corrupts good character” (1 Corinthians 15:33).
Elijah’s experience in the wilderness also teaches a valuable lesson. After his incredible victory over the 450 prophets of Baal on Mount Carmel, his joy turned to sorrow when he was pursued by Jezebel and fled for his life. Such “mountaintop” experiences are often followed by a letdown and the depression and discouragement that can follow. We have to be on guard for this type of experience in the Christian life. But our God is faithful and will never leave or forsake us. The quiet, gentle sound that encouraged Elijah will encourage us.
NGUỒN www.GotQuestions.org
Nguồn Suối Tâm Linh