Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/ 22/6/2017
Silence
How long, Lord, must I call for help, but you do not listen? Habakkuk 1:2
Skittish chickens scattered as relief trucks clattered past the weathered huts of the village. Barefoot children stared. Traffic on this rain-ravaged “road” was rare.
Suddenly, a walled mansion loomed into view of the convoy. It was the mayor’s house—although he didn’t live in it. His people lacked basic necessities, while he lounged in luxury in a distant city.
Nothing is beyond God’s control and timing.
Such unfairness angers us. It angered God’s prophet too. When Habakkuk saw rampant oppression he asked, “How long, Lord, must I call for help, but you do not listen?” (Hab. 1:2). But God had noticed, and He said, “Woe to him who piles up stolen goods . . . who builds his house by unjust gain!” (2:6, 9). Judgment was coming!
We welcome God’s judgment of others, but there’s a pivot point in Habakkuk that gives us pause: “The Lord is in his holy temple; let all the earth be silent before him” (2:20). All the earth. The oppressed along with oppressors. Sometimes the appropriate response to God’s seeming silence is . . . silence!
Why silence? Because we easily overlook our own spiritual poverty. Silence allows us to recognize our sinfulness in the presence of a holy God.
Habakkuk learned to trust God, and we can too. We don’t know all His ways, but we do know that He is good. Nothing is beyond His control and timing.
Habakkuk 1:1-4New International Version (NIV)
1 The prophecy that Habakkuk the prophet received.
Habakkuk’s Complaint
2 How long, Lord, must I call for help,
but you do not listen?
Or cry out to you, “Violence!”
but you do not save?
3 Why do you make me look at injustice?
Why do you tolerate wrongdoing?
Destruction and violence are before me;
there is strife, and conflict abounds.
4 Therefore the law is paralyzed,
and justice never prevails.
The wicked hem in the righteous,
so that justice is perverted.
Lord, when trouble comes we can pray like Habakkuk, “We have heard of your fame; we stand in awe of your deeds. Repeat them in our day; in our time make them known” (Hab. 3:2).
The righteous care about justice for the poor, but the wicked have no such concern. Proverbs 29:7
By Tim Gustafson | See Other Authors
INSIGHT:
We sometimes wonder why God allows the kind of pain and suffering that seems to rise above all reason. Six hundred years before Christ, the Jewish prophet Habakkuk wondered the same thing. He struggled to understand how a good God could appear to look the other way while the groaning of Jerusalem’s oppressed weak and poor went unanswered. His doubts deepened when the Lord answered his prayers by telling him that he was going to call in the cruel armies of Babylon to bring the “holy city” to its senses. But Habakkuk didn’t lose his faith. After being honest enough to express his doubts and questions to God, he learned there is a time to surrender in silence before a God who can restore trust to those who wait on Him (2:20)—even when we don’t understand.
In that place of quiet, after pouring out our doubts and complaints to God, we can learn what it means to quietly rest in the One who has in so many ways already shown Himself inexpressibly good and faithful (Hab. 3:17–19).
For further study on Habakkuk and other Old Testament books, check out this free resource at christianuniversity.org/OT128.
Im Lặng
Ha-ba-cúc 1:1-41934 Vietnamese Bible (VIET)
1 Nầy là gánh nặng mà đấng tiên tri Ha-ba-cúc đã xem thấy.
2 Hỡi Đức Giê-hô-va! Tôi kêu van mà Ngài không nghe tôi cho đến chừng nào? Tôi vì sự bạo ngược kêu van cùng Ngài, mà Ngài chẳng khứng giải cứu tôi!
3 Nhơn sao Chúa khiến tôi thấy sự gian ác, và Ngài nhìn xem sự ngang trái? Sự tàn hại bạo ngược ở trước mặt tôi; sự tranh đấu cãi lẫy dấy lên.
4 Vậy nên luật pháp không quyền, sự chánh trực không hề tỏ ra. Kẻ hung ác vây chung quanh ngươi công bình, vì cớ đó sự xét đoán ra trái ngược.
Lạy Đức Giê-hô-va! Con kêu cứu mà Ngài không lắng nghe… cho đến chừng nào? Ha-ba-cúc 1:2
Đàn gà sợ hãi chạy tan tác khi những chiếc xe tải cứu trợ ồn ào băng qua các túp lều tả tơi của ngôi làng. Bọn trẻ chân đất nhìn chăm chú. Hiếm khi có xe cộ chạy trên “con đường” bị mưa bão tàn phá này.
Đột nhiên, một biệt thự có tường bao quanh lờ mờ hiện ra trong tầm mắt của đoàn xe. Đó là nhà của thị trưởng—dù ông không sống ở đó. Dân chúng của ông thiếu nhu yếu phẩm, trong khi ông sống xa hoa tại một thành phố xa xôi.
Sự bất công đó khiến chúng ta tức giận. Điều đó cũng khiến tiên tri của Chúa tức giận. Khi Ha-ba-cúc thấy áp bức tràn lan, ông hỏi: “Lạy Đức Giê-hô-va! Con kêu cứu mà Ngài không lắng nghe… cho đến chừng nào?” (Hab. 1:2). Nhưng Chúa đã thấy và Ngài phán: “Khốn cho kẻ gom góp của cải chẳng thuộc về mình… kẻ thu lợi bất nghĩa cho nhà mình!” (2:6, 9). Sự phán xét đang đến!
Chúng ta mong đợi sự xét đoán của Chúa trên người khác, nhưng có một điểm quan trọng trong Ha-ba-cúc khiến chúng ta ngừng lại: “Đức Giê-hô-va ngự trong đền thánh Ngài; trước mặt Ngài, mọi người trên đất hãy lặng thinh!” (2:20). Mọi người trên đất. Kẻ bị áp bức và kẻ áp bức. Đôi khi, thái độ xứng hợp đối với việc dường như Chúa im lặng là… im lặng!
Sao lại là im lặng? Vì chúng ta dễ bỏ qua tình trạng nghèo đói thuộc linh của mình. Im lặng cho phép chúng ta nhận ra tội lỗi mình trong sự hiện diện của một Đức Chúa Trời thánh khiết.
Ha-ba-cúc đã học tin cậy Chúa và chúng ta cũng có thể tin cậy Ngài. Chúng ta không biết hết đường lối Ngài, nhưng chúng ta biết Ngài là tốt lành. Không gì ngoài tầm kiểm soát và thời điểm của Ngài.
Lạy Chúa, khi hoạn nạn xảy đến, nguyện chúng con có thể cầu nguyện như Ha-ba-cúc: “Con đã nghe danh tiếng Ngài nên con kính sợ Ngài. Lạy Đức Giê-hô-va! Giữa năm tháng vần xoay, xin Chúa phục hưng công việc Ngài, và tỏ cho mọi người biết” (Ha. 3:2). A-men.
Người công chính biết quyền lợi của người nghèo khổ, còn kẻ ác không hiểu điều tri thức ấy. Châm ngôn 29:7
bởi Tim Gustafson | Xem tác giả khác
CHÚ GIẢI:
Đôi lúc chúng ta tự hỏi vì sao Chúa cho phép đau khổ xảy ra mà dường như không thể giải thích được. 600 năm trước khi Đấng Christ giáng sinh, một tiên tri người Do Thái tên là Ha-ba-cúc đã tự hỏi bản thân điều tương tự. Ông đã tranh chiến để có thể hiểu được vì sao một Đức Chúa Trời tốt lành lại có thể nhắm mắt trước những tiếng kêu than không lời đáp của những con người nghèo khó và yếu đuối đang bị hà hiếp ở tại Giê-ru-sa-lem. Những nghi ngờ của ông lại càng thêm lên khi Chúa đáp lời sự cầu nguyện của ông bằng cách nói cho ông biết rằng Ngài sẽ gọi đạo quân “tàn ác” của Ba-by-lôn đến để thức tỉnh cư dân sống trong “thành thánh.” Tuy nhiên, Ha-ba-cúc không mất đi đức tin của mình. Sau khi thật lòng bày tỏ những nghi ngờ và thắc mắc với Chúa, ông học biết rằng có lúc chúng ta phải yên lặng đầu phục trước một Đức Chúa Trời có đủ năng quyền để phục hồi lòng tin ở những người chờ đợi Ngài (2:20), thậm chí khi chúng ta không thật sự hiểu được vấn đề.
Trong nơi yên lặng đó, sau khi đã tuôn đổ những nghi ngờ và lời than thở của mình trước Chúa, chúng ta sẽ học yên nghỉ nơi Đấng đã nhiều lần, nhiều cách bày tỏ cho chúng ta biết Ngài là Đấng nhân từ và thành tín là như thế nào (Ha. 3:17-19).
Nguồn Suối Tâm Linh