Tại Sao Chúa Lại Để Con Người Chịu Khổ

Nhiều người trong chúng ta thường trăn trở trước những đau khổ trong thế gian và tự hỏi: “Nếu Chúa là Đấng toàn năng và nhân từ, tại sao Ngài lại cho phép đau khổ xảy ra?” Đối với một số người, đây không chỉ là một vấn đề nan giải trên lý thuyết, mà là tiếng kêu từ tận cùng của sự tuyệt vọng, trào dâng từ nỗi đau thắt của riêng mỗi người. Đó cũng là trải nghiệm của Vua Đa-vít trong sách Thi-thiên: “Đức Giê-hô-va ôi! Linh hồn con vô cùng bối rối; Lạy Chúa, cho đến khi nào Chúa mới chữa lành cho con?” (Thi-thiên 6:3). Thật tạ ơn Chúa, Cha Thiên Thượng của chúng ta, Đấng biết rõ nhu cầu của chúng ta ngay cả trước khi chúng ta cầu xin, đã đan xen sự khôn ngoan và lời khích lệ mà chúng ta cần xuyên suốt toàn bộ Kinh Thánh, từ đầu chí cuối.
Đau khổ không nằm trong kế hoạch sáng thế của Đức Chúa Trời
Kinh Thánh bắt đầu với câu chuyện sáng thế (Sáng-thế Ký 1-2 ). Tại đây chúng ta thấy Đức Chúa Trời thực sự là Đấng toàn năng và nhân từ. Ngài là Đấng Tạo Hóa tự hữu của muôn vật (Sáng-thế Ký 1:1), có quyền năng dùng lời phán để tạo nên cả vũ trụ từ cõi hư vô (Hê-bơ-rơ 11:3). Mọi sự Ngài tạo dựng đều “rất tốt lành” (Sáng-thế Ký 1:31), và những lời đầu tiên Ngài dành cho nhân loại đã chứa chan muôn vàn ân phước, lòng quảng đại và sự gìn giữ vẹn toàn (Sáng-thế Ký 1:28-30; Sáng-thế Ký 2:16-17). Vì vậy, ngay từ đầu Kinh Thánh, chúng ta thấy rõ rằng Đức Chúa Trời là Đấng toàn năng và nhân từ; Và vào buổi sáng thế ban đầu, không hề có đau khổ.
Kinh Thánh kết thúc với viễn cảnh về một công cuộc sáng tạo mới, nơi một lần nữa không còn đau khổ. “Tôi nghe một tiếng lớn từ ngai nói rằng: ‘Kìa, đền tạm của Đức Chúa Trời ở với loài người! Ngài sẽ ở với họ và họ sẽ làm dân Ngài; chính Đức Chúa Trời sẽ ở với họ. Ngài sẽ lau ráo nước mắt trên mắt họ. Sẽ không có sự chết, cũng không có tang chế, than khóc, hoặc đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi.’” (Khải-huyền 21:3-4). Như vậy, phần kết của Kinh Thánh cũng cho thấy Đức Chúa Trời là Đấng toàn năng và nhân từ; và trong trời mới đất mới, cũng sẽ không có đau khổ.
Mọi sự đã bắt đầu đổ vỡ từ đâu?
Chúng ta tự hỏi, “Vậy tại sao hiện nay lại có đau khổ? Bi kịch của nhân loại bắt đầu từ đâu?” Thật đáng buồn, câu trả lời là mặc dù sự sáng tạo của Chúa bắt đầu như một kiệt tác và sẽ kết thúc như một kiệt tác được phục hồi, thậm chí còn vĩ đại hơn nữa, nhưng hiện tại nó đã bị hủy hoại bởi tội lỗi. Và hậu quả của tội lỗi là điều mà tất cả chúng ta đang sống hôm nay đều nhìn thấy và cảm nhận được: đó là đau khổ.
Sáng-thế Ký chương 3 ghi lại sự sa ngã: A-đam và Ê-va đã tin vào lời dối trá của Sa-tan thay vì tin cậy Đức Chúa Trời, và vì thế họ đã cố gắng sống cho bản thân mình thay vì yêu kính và vâng lời Chúa.
Hậu quả của tội lỗi
Hậu quả tất yếu từ tội lỗi của A-đam và Ê-va chính là đau khổ. Ngay khi họ không vâng lời Đức Chúa Trời, A-đam và Ê-va đã phải chịu sự xấu hổ và sợ hãi (Sáng-thế Ký 3:7-10 ); và cho đến ngày nay, lương tâm của chúng ta cũng chịu nỗi đau khổ tương tự khi chúng ta không vâng lời Chúa (Rô-ma 2:14-15). Tiếp theo, khi A-đam và Ê-va cố đổ lỗi cho nhau thay vì chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình, họ đã tự chuốc lấy nỗi đau của những mối quan hệ tan vỡ ( Sáng thế ký 3:12-13 ). Tương tự như vậy ngày nay, tất cả chúng ta đều cảm thấy đau khổ khi bị người khác đối xử bất công (Thi-thiên 27:12). Điều này đặc biệt đúng với những ai cố gắng sống một cuộc đời theo Chúa trung tín (2 Ti-mô-thê 3:12): như A-bên đã kinh nghiệm (Sáng-thế ký 4:1-10), nếu bạn yêu kính Chúa, bạn sẽ bị những kẻ thù nghịch Ngài bắt bớ (1 Giăng 3:12). Nếu chúng ta hỏi: “Tại sao Chúa cho phép những hậu quả của tội lỗi xảy ra? ” Kinh Thánh đảm bảo với chúng ta: Chúa ghét cả tội lỗi lẫn những hậu quả của nó, và Ngài sẽ không để chúng tồn tại mãi mãi (Khải-huyền 21:8). Tuy nhiên, vì lòng thương xót lớn lao, Ngài có thể trì hoãn sự hủy diệt trong nhiều năm để ban cho tội nhân thêm thời gian ăn năn (Giô-na 4:2 ; Sáng thế ký 15:16 ; 2 Phi-e-rơ 3:9). Chúa cũng có thể cho phép chúng ta nhìn thấy và nếm trải những hậu quả của tội lỗi để chúng ta bắt đầu tự hiểu rằng tội lỗi thực sự ghê tởm đến mức nào, và tại sao Chúa hoàn toàn đúng khi ghét tội lỗi đến vậy (Rô-ma 7:13 ; Thi-thiên 11:5).
Sự rủa sả của tội lỗi
Đau khổ cũng bắt nguồn từ sự rủa sả của tội lỗi. Án phạt mà Đức Chúa Trời tuyên phán trong Sáng-thế Ký chương 3 đã bày tỏ sự rủa sả trên ba phương diện của đời sống:
- Sự xung đột với Sa-tan (Sáng-thế Ký 3:14-15)
- Sự xung đột trong gia đình (Sáng-thế Ký 3:16)
- Sự xung đột trong thế gian (Sáng-thế Ký 3:17-19)
Sự rủa sả mang thêm đau khổ vào thế gian, chẳng hạn như sự áp chế của Sa-tan (Gióp 2:13), sự ám hại của tà ma (Ma-thi-ơ 15:22; 17:15), sự mù lòa tâm linh (2 Cô-rinh-tô 4:4), dị tật bẩm sinh, bệnh tật và “thảm họa thiên nhiên” như nạn đói… Một trong những khía cạnh nghiệt ngã nhất của sự rủa sả mà chúng ta (và chắc chắn là cả Chúa nữa) đều thấu cảm là những nỗi đau mà nó gây ra dường như hoàn toàn ngẫu nhiên và đầy rẫy sự bất công. Nếu chúng ta hỏi: “Vậy tại sao Chúa lại cho phép sự rủa sả của tội lỗi tồn tại?” thì Kinh thánh đảm bảo với chúng ta rằng: Ngài cũng ghét sự rủa sả này và sẽ không để nó kéo dài mãi mãi (Khải-huyền 22:3) – Ngài đã bắt thế gian phải bị khuất phục dưới sự hư không “với hy vọng” (Rô-ma 8:20). Tuy nhiên, cho đến khi sự rủa sả được cất đi, Chúa Giê-su dạy chúng ta nhìn nhận những nỗi đau ấy như một hồi chuông cảnh báo khẩn thiết từ Đức Chúa Trời: thế giới của chúng ta đang nằm dưới sự phán xét của Ngài, và nếu chúng ta không ăn năn, tất cả chúng ta rồi sẽ theo đó mà hư mất (Lu-ca 13:1-5).
Chúa sửa dạy chúng ta vì tội lỗi chúng ta
Có những đau khổ ập đến như kết quả trực tiếp từ tội lỗi của chính chúng ta. Có lẽ loại đau khổ này là điều chúng ta dễ nhận diện nhất: ấy là khi Cha Thiên Thượng sửa dạy chúng ta vì những sai phạm của chính chúng ta (Hê-bơ-rơ 12:5-11). Như trẻ nhỏ cần được kỷ luật tạm thời vì ích lợi riêng, hầu giúp chúng không lún sâu vào những hiểm họa lớn hơn trong tương lai (Châm-ngôn 19:18; 22:6), vậy nên nhiều Cơ-đốc nhân có thể nhìn lại những giai đoạn đau đớn trong đời mình và thưa cùng Chúa như Ê-sai: “Nầy, nỗi cay đắng của tôi đã trở nên sự bình an! Chúa đã yêu thương linh hồn tôi, đem nó ra khỏi hầm hủy diệt, vì Chúa đã ném mọi tội lỗi tôi ra sau lưng Ngài” (Ê-sai 38:17).
Án phạt cho tội lỗi
Tuy nhiên, bi thảm nhất trong tất cả những nỗi đau khổ chính là án phạt dành cho tội lỗi: hình phạt mà Chúa Giê-su cảnh báo đang chờ đợi tất cả những ai không chịu ăn năn (Ma-thi-ơ 25:46; Mác 9:43-44; so sánh Khải-huyền 14:11). Nếu chúng ta hỏi tại sao Chúa cho phép điều này xảy ra, Kinh Thánh cho biết Chúa không chỉ cho phép: Ngài là Đấng đã tuyên phán án lệnh đó (Ma-thi-ơ 25:41), vì Chúa là Đấng thánh khiết và công chính, nên sẽ thật bất công nếu Chúa để tội lỗi mãi không bị trừng trị (Rô-ma 3:25-26). Nhưng tạ ơn Chúa! Khắp các trang Kinh Thánh đều vang vọng ý chỉ vinh quang của Ngài: không chỉ những tội nhân cứng lòng, mà chính Đấng Christ vô tội cũng đã cam lòng chịu lấy án phạt từ Trời (Mác 9:12 ; Lu-ca 24:26 ; 24:46 ; Công-vụ 3:18 ; 26:22-23 ; 1 Phi-e-rơ 1:11) vì tội lỗi của dân Ngài (Ê-sai 53:10-11 ; Hê-bơ-rơ 9:26 ; 1 Phi-e-rơ 2:24)! Bởi vì Chúa Giê-su đã phó mạng sống Ngài vì bạn hữu mình (Giăng 15:13), nên bất kỳ ai đặt đức tin nơi Ngài đều được kể là thánh khiết (Hê-bơ-rơ 13:12) và được giải thoát khỏi sự kết án cuối cùng (Giăng 5:24)! Ha-lê-lu-gia, cảm tạ Đức Chúa Trời, vì sự ban cho không xiết kể của Ngài! Trong những khổ nạn của Đấng Christ, chúng ta nhìn thấy tình yêu thương của Đức Chúa Trời (Ga-la-ti 2:20).
Đấng Christ đã chịu khổ vì chúng ta
Bởi Đấng Christ đã chịu khổ vì chúng ta (1 Phi-e-rơ 2:24), nên giờ đây chúng ta không chỉ tìm thấy lời giải đáp cho những nỗi đau, mà còn được tiếp thêm sức mạnh để bước đi trên con đường đầy gian khó (Công-vụ 14:22). Khi vác thập tự giá mình mà theo Chúa Giê-su ( Mác 8:34), chúng ta biết chắc rằng niềm hy vọng nơi Ngài sẽ chẳng bao giờ khiến ta phải hổ thẹn (Rô-ma 5:3-5), vì Cứu Chúa đã thân hành nếm trải mọi đắng cay, và giờ đây Ngài vẫn đang đồng hành cùng chúng ta trong mọi khổ nạn của đời này (Hê-bơ-rơ 4:15-16 ; 12:3). Chúng ta có thể tin cậy Người Chăn nhân lành sẽ dìu dắt mình đi qua mọi thử thách bằng sự dịu dàng của Ngài. Khi sự đau đớn của Đấng Christ chan chứa trong chúng ta thể nào, thì sự an ủi của Ngài cũng sẽ chứa chan thể ấy (2 Cô-rinh-tô 1:5-7), để rồi ngay cả trong sự thử thách trăm bề chúng ta vẫn có thể tìm thấy niềm vui (Gia-cơ 1:2); bởi chính trong lò thử thách, Chúa Cứu Thế vẫn giữ chúng ta đứng vững (Giu-đe 1:24), tinh luyện đức tin của chúng ta (1 Phi-e-rơ 1:7), và chứng tỏ chúng ta là những tín hữu chân chính (2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:4-5), là những người sẽ được Ngài gìn giữ cho đến cuối cùng trong một đức tin kiên định (1 Phi-e-rơ 5:10).
Hãy vui mừng
Đối với Cơ-đốc nhân, còn một lý do sau cùng để Chúa cho phép chúng ta chịu khổ: ấy là để hướng lòng chúng ta trở về với chính những khổ nạn mà Đấng Christ đã chịu. Dù đau khổ đến từ hậu quả của tội lỗi, từ sự rủa sả, hay sự sửa dạy của Cha, chúng ta hãy nhìn nhận tất cả qua lăng kính của thập tự giá và vui mừng vì: “Bây giờ, những ai ở trong Đấng Christ Giê-su sẽ KHÔNG BỊ KẾT TỘI nữa” (Rô-ma 8:1). Thật vậy, “những đau khổ hiện tại không đáng so sánh với vinh quang tương lai sẽ được tỏ ra cho chúng ta” (Rô-ma 8:18). “Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sẽ đem lại cho chúng ta vinh quang cao trọng và vĩnh cửu” (2 Cô-rinh-tô 4:17).
Dịch & biên tập: Eunice Tu
Nguồn: biblword.net
Copy từ HOITHANH.COM
Nguồn Suối Tâm Linh