Tảng đá được nhắc tới trong sách Ma-thi-ơ 16:18 là gì?

CÂU HỎI

Tảng đá được nhắc tới trong sách Ma-thi-ơ 16:18 là gì?

TRẢ LỜI

Một cuộc tranh luận nổi lên ác liệt về liệu “tảng đá” mà Đấng Christ sẽ xây Hội Thánh Ngài là Phi-ê-rơ, hay đó là lời xưng nhận Chúa Giê-xu là “Đấng Christ, Con của Đức Chúa Trời hằng sống” (Ma-thi-ơ 16:16). Hoàn toàn trung thực mà nói, không có cách nào để chúng ta biết chắc chắn góc nhìn nào là đúng. Sự cấu thành ngữ pháp cho thấy ý nào cũng có thể đúng.

Góc nhìn đầu tiên là Chúa Giê-xu lúc đó đang tuyên bố Phi-ê-rơ là “tảng đá” mà trên đó Chúa sẽ xây dựng Hội Thánh Ngài. Chúa Giê-xu dường như đang chơi chữ ở đây. “Ngươi là Phi-e-rơ (petros), ta sẽ lập Hội thánh ta trên đá nầy (petra).” Vì tên Phi-ê-rơ có nghĩa là “hòn đá”, và Chúa Giê-xu đang xây Hội Thánh Chúa trên một tảng đá – dường như Đấng Christ đang liên kết cả hai vào nhau. Chúa sử dụng Phi-ê-rơ một cách lớn lao trong lập nền cho Hội Thánh. Phi-ê-rơ chính là người đầu tiên công bố Phúc Âm trong ngày Ngũ Tuần (Công Vụ 2:14-17). Phi-ê-rơ cũng có mặt khi những người Sa-ma-ri lần đầu nhận Đức Thánh Linh (Công Vụ 8:14-17), và ông là người đầu tiên mang Phúc Âm tới dân ngoại (Công Vụ 10:1-48). Theo góc nhìn nào đó, Phi-ê-rơ là “nền” đá của Hội Thánh.

Một lời giải nghĩa khá phổ biến khác về hòn đá là Chúa Giê-xu không đang nói về Phiê-rơ, nhưng về sự xưng nhận niềm tin của Phiê-rơ trong câu 16: “Chúa là Đấng Christ, con Đức Chúa Trời hằng sống.” Chúa Giê-xu chưa từng dạy rõ rang cho Phiê-rơ và các môn đồ khác về danh tính trọn vẹn của Chúa, và Ngài nhận biết rằng Đức Chúa Trời có quyền tối cao để mở mắt Phiê-rơ và bày tỏ cho ông Chúa Giê-xu thực sự là ai. Sự xưng nhận về Chúa Giê-xu là Con của Đức Chúa Trời tuôn ra từ ông, một sự công bố từ đáy long về đức tin cá nhân của Phiê-rơ trong Đấng Christ. Đây là một đức tin cá nhân trong Đấng Christ mà là dấu chuẩn để xác nhận một Cơ Đốc Nhân thực thụ. Tất cả những người đã đặt niềm tin nơi Đấng Christ, giống như điều Phiê-rơ đã làm, là Hội Thánh. Phiê-rơ bày tỏ lẽ thật này trong 1 Phiê-rơ 2:4-5:” Hãy đến gần Ngài, là hòn đá sống, bị người ta loại ra, song được chọn và quí trước mặt Đức Chúa Trời, và anh em cũng như đá sống, được xây nên nhà thiêng liêng, làm chức tế lễ thánh, đặng dâng của tế lễ thiêng liêng, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ mà đẹp ý Đức Chúa Trời.”

Sau lời xưng nhận của Phiê-rơ, Chúa Giê-xu tuyên bố rằng Đức Chúa Trời đã mặc khải lẽ thật cho Phiê-rơ. Từ Phiê-rơ, Petros, có nghĩa là “hòn đá nhỏ” (xem John 1:42). Chúa Giê-xu sau đó sử dụng một từ tương tự, petra, có nghĩa là “đá tảng dùng để lập nền.” Từ này cũng được sử dụng trong Mathi-ơ 7:24,25 khi Chúa Giê-xu miêu tả tảng đá mà người khôn ngoan xây cất nhà của mình ở trên. Chính Phiê-rơ sử dụng hình ảnh này trong bức thư tín đầu tiên: Hội Thánh được xây bởi nhiều những hòn đá (petros) nhỏ, “đá sống” (1 Phiê-rơ 2:5), những người mà đồng thuận với lời tuyên bố của Phiê-rơ rằng Chúa Giê-xu là Đấng Christ, Con của Đức Chúa Trời hằng sống. Những lời tuyên bố đức tin đó là nền đá của Hội Thánh.

Thêm vào đó, Tân Ước nêu rất rõ rằng Đấng Christ là nền (Công Vụ 4:11, 12; 1 Cô-rinh-tô 3:11) của Hội Thánh. Nếu cho rằng Chúa Giê-xu cho đặc ân này cho Phiê-rơ thì thật sai lầm. Có thể nói ở góc độ nào thì tất cả các sứ đồ đều đóng vai trò nền tảng trong việc xây dựng hội thánh (Ê-phê-sô 2:20), nhưng vị trí đứng đầu chỉ dành cho Đấng Christ mà thôi. Đấng Christ được gọi là “đá góc nhà” (1 Phiê-rơ 2:6,7; Ê-phê-sô 2:20; Luca 20:17; Công vụ 4:11). Nếu Đấng Christ là đá góc nhà, thì tại sao Phiê-rơ lại có thể là

tảng đá mà hội thánh được xây trên?

Vì vậy, lời của Chúa Giê-xu trong Mathi-ơ 16:18 tốt nhất nên được giải nghĩa là một sự chơi chữ đơn giản. Để diễn giải lại, “Phiê-rơ, con là hòn đá nhỏ, nhưng từ miệng con đã thốt lên một lẽ thật như đá tảng mà sẽ là nền tảng cho Hội Thánh.”

Nhà thờ Công Giáo La Mã tranh cãi rằng Phiê-rơ là tảng đá mà Chúa Giê-xu đã đề cập tới và rồi sử dụng lời giải nghĩa này như bằng chứng rằng chỉ có một nhà thờ đúng mà thôi. Nhưng, như chúng ta đã thấy, lời giải thích rằng Phiê-rơ là tảng đá không phải là lời giải thích duy nhất đúng. Thậm chí nếu Phiê-rơ là tảng đá trong Ma-thi-ơ 16:18, nó cũng không cho Nhà thờ Công Giáo La Mã thẩm quyền nào. Kinh Thánh không đề cập chỗ nào rằng Phiê-rơ ở La Mã. Kinh Thánh không bao giờ mô tả Phiê-rơ có thẩm quyền trên các sứ đồ hay là lãnh đạo đứng đầu trong hội thánh đầu tiên (“tôi cũng là trưởng lão như họ”, 1 Phi-e-rơ 5:1). Phiê-rơ không phải là giáo hoàng đầu tiên. Nguồn gốc của nhà thờ công giáo không được xây dựng trên lời dạy của Phiê-rơ hay của sứ đồ nào khác.

English

QUESTION

What is the rock in Matthew 16:18?

Peter rock Matthew 16:18audio
ANSWER

The debate rages over whether “the rock” on which Christ will build His church is Peter, or Peter’s confession that Jesus is “the Christ, the Son of the Living God” (Matthew 16:16). In all honesty, there is no way for us to be 100% sure which view is correct. The grammatical construction allows for either view. The first view is that Jesus was declaring that Peter would be the “rock” on which He would build His church. Jesus appears to be using a play on words. “You are Peter (petros) and on this rock (petra) I will build my church.” Since Peter’s name means rock, and Jesus is going to build His church on a rock – it appears that Christ is linking the two together. God used Peter greatly in the foundation of the church. It was Peter who first proclaimed the Gospel on the day of Pentecost (Acts 2:14-47). Peter was also the first to take the Gospel to the Gentiles (Acts 10:1-48). In a sense, Peter was the rock “foundation” of the church.

The other popular interpretation of the rock is that Jesus was referring not to Peter, but to Peter’s confession of faith in verse 16: “You are the Christ, the son of the living God.” Jesus had never explicitly taught Peter and the other disciples the fullness of His identity, and He recognized that God had sovereignly opened Peter’s eyes and revealed to him who Jesus really was. His confession of Christ as Messiah poured forth from him, a heartfelt declaration of Peter’s personal faith in Jesus. It is this personal faith in Christ which is the hallmark of the true Christian. Those who have placed their faith in Christ, as Peter did, are the church. Peter expresses this in 1 Peter 2:4 when he addressed the believers who had been dispersed around the ancient world: “Coming to Him as to a living stone, rejected indeed by men, but chosen by God and precious, you also, as living stones, are being built up a spiritual house, a holy priesthood, to offer up spiritual sacrifices acceptable to God through Jesus Christ.”

At this point, Jesus declares that God had revealed this truth to Peter. The word for “Peter,” Petros, means a small stone (John 1:42). Jesus used a play on words here with petra (“on this rock”) which means a foundation boulder, as in Matthew 7:2425 when He described the rock upon which the wise man builds his house. Peter himself uses the same imagery in his first epistle: the church is built of numerous small petros “living stones” (1 Peter 2:5) who, like Peter, confess that Jesus is the Christ, the Son of the living God, and those confessions of faith are the bedrock of the church.

In addition, the New Testament makes it abundantly clear that Christ is both the foundation (Acts 4:11121 Corinthians 3:11) and the head (Ephesians 5:23) of the church. It is a mistake to think that here He is giving either of those roles to Peter. There is a sense in which the apostles played a foundational role in the building of the church (Ephesians 2:20), but the role of primacy is reserved for Christ alone, not assigned to Peter. So, Jesus’ words here are best interpreted as a simple play on words in that a boulder-like truth came from the mouth of one who was called a small stone. And Christ Himself is called the “chief cornerstone” (1 Peter 2:67). The chief cornerstone of any building was that upon which the building was anchored. If Christ declared Himself to be the cornerstone, how could Peter be the rock upon which the church was built? It is more likely that the believers, of which Peter is one, are the stones which make up the church, anchored upon the Cornerstone, “and he who believes on Him will by no means be put to shame” (1 Peter 2:6).

The Roman Catholic Church uses the argument that Peter is the rock to which Jesus referred as evidence that it is the one true church. As we have seen, Peter’s being the rock is not the only valid interpretation of this verse. Even if Peter is the rock in Matthew 16:18, this is meaningless in giving the Roman Catholic Church any authority. Scripture nowhere records Peter being in Rome. Scripture nowhere describes Peter as being supreme over the other apostles. The New Testament does not describe Peter as being the “all authoritative leader” of the early Christian church. Peter was not the first pope, and Peter did not start the Roman Catholic Church. The origin of the Catholic Church is not in the teachings of Peter or any other apostle. If Peter truly was the founder of the Roman Catholic Church, it would be in full agreement with what Peter taught (Acts chapter 2, 1 Peter, 2 Peter).

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 5   +   5   =