THÁNH KINH TRẮC NGHIỆM 2000 – Bài 164
Đáp án bài 163:
1621.a 1622.c 1623.a 1624.d 1625.b 1626.c 1627.c 1628.a 1629.b 1630.d
In Bài học:
TKTN – Bài 164
Bài 164 – Truyền Đạo 11 – Nhã Ca 8
Hãy liệng bánh ngươi nơi mặt nước, vì khỏi lâu ngày ngươi sẽ tìm nó lại. (Truyền đạo 11: 1)
Ai xem gió sẽ không gieo; ai xem mây sẽ không gặt (câu 4)
Nếu một người được sống lâu năm, thì khá vui-vẻ trong trọn các năm ấy; song cũng chớ quên những ngày tối-tăm, vì những ngày ấy nhiều.
Phàm việc gì xảy đến đều là sự hư-không. (câu 8)
Trong buổi còn thơ-ấu hãy tưởng-nhớ Đấng Tạo-Hóa ngươi, trước khi những ngày gian-nan chưa đến, trước khi những năm tới mà ngươi nói rằng: Ta không lấy làm vui lòng (Truyền đạo 12: 1)
Lại hãy tưởng-nhớ Đấng Tạo-Hóa trước khi dây bạc đứt, và chén vàng bể, trước khi vò vỡ ra bên suối, và bánh xe gãy ra trên giếng; và bụi-tro trở vào đất y như nguyên-cũ, và thần-linh trở về nơi Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban nó. (câu 6-7)
Kẻ truyền-đạo nói: Hư-không của sự hư-không; mọi sự đều hư-không. (câu 8)
Hỡi người đẹp hơn hết trong các người nữ,
Nếu ngươi chẳng biết, hãy ra theo dấu của bầy,
Và chăn các dê con mình gần bên trại kẻ chăn chiên. (Nhã ca 1: 8)
Người đưa tôi vào phòng yến-tiệc,
Ngọn cờ người phất trên tôi ấy là ái-tình. (Nhã ca 2: 4)
Lương-nhân tôi nói chuyện với tôi rằng:
Hỡi bạn tình ta, người đẹp của ta ơi, hãy chỗi-dậy và đến.
Vì kìa, mùa đông đã qua,
Mưa đã dứt hết rồi;
Bông hoa nở ra trên đất;
Mùa hát-xướng đã đến nơi,
Và tiếng chim cu nghe trong xứ;
Cây vả đương chín trái xanh-tươi của nó,
Và nho trổ hoa nực mùi hương.
Hỡi bạn tình ta, người đẹp của ta ơi, hãy chỗi-dậy và đến! (câu 10-13)
Hãy bắt cho chúng tôi những con chồn,
Những con chồn nhỏ phá hại vườn nho;
Vì vườn nho chúng tôi đương trổ bông. (câu 15)
Ban đêm tại trên giường mình, tôi tìm người mà lòng tôi yêu-dấu,
Tôi tìm-kiếm người mà không gặp. (Nhã ca 3: 1)
Những kẻ canh-tuần vòng quanh thành có gặp tôi.
Tôi hỏi rằng: Các ngươi có thấy người mà lòng ta yêu mến chăng?
Tôi vừa đi khỏi chúng xa xa,
Thì gặp người mà lòng tôi yêu mến;
Bèn nắm lấy người, không khứng buông ra,
Cho đến khi đưa người về nhà mẹ tôi
Vào phòng của người đã thai-dựng tôi. (câu 3-4)
Hỡi em gái ta, tân-phụ ta ơi, ái-tình mình đẹp là dường nào!
Ái-tình mình ngon hơn rượu,
Và mùi thơm của dầu mình tốt hơn các thức hương! (Nhã ca 4: 10)
Hỡi gió bắc, hãy nổi dậy, hỡi gió nam, hãy thổi đến;
Hãy thổi trong vườn tôi, hầu cho các mùi thơm nó bay ra!
Nguyện lương-nhân tôi vào trong vườn người,
Và ăn các trái ngon-ngọt của người! (câu 16)
Tôi ngủ nhưng lòng tôi tỉnh-thức.
Ấy là tiếng của lương-nhân tôi gõ cửa, mà rằng:
Hỡi em gái ta, bạn tình ta, chim bồ-câu ta, kẻ toàn-hảo của ta ơi, hãy mở cửa cho ta!
Vì đầu ta đầy sương-móc,
Lọn tóc ta thấm giọt ban đêm. (Nhã ca 5: 2)
Lương-nhân tôi trắng và đỏ,
Đệ-nhứt trong muôn người. (câu 10)
Tôi thuộc về lương-nhân tôi,
Và lương-nhân tôi thuộc về tôi; (Nhã ca 6: 3)
Người nữ nầy là ai, hiện ra như rạng-đông,
Đẹp như mặt trăng, tinh-sạch như mặt trời,
Đáng sợ khác nào đạo-quân giương cờ-xí? (câu 10)
Tôi thuộc về lương-nhân tôi,
Sự ước-ao người hướng về tôi. (Nhã ca 7: 10)
Hãy để tôi như một cái ấn nơi lòng chàng,
Như một cái ấn trên cánh tay chàng;
Vì ái-tình mạnh như sự chết (Nhã ca 8: 6a)
Nguồn songdaoonline.com
Nguồn Suối Tâm Linh