The Heart of Christ (Anh & Việt)

Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/  9/8/2017

The Heart of Christ

Please forgive their sin—but if not, then blot me out of the book you have written.  Exodus 32:32

An Australian journalist who spent 400 days in an Egyptian jail expressed mixed emotions when he was released. While admitting his relief, he said he accepted his freedom with incredible concern for the friends he was leaving behind. He said he found it extremely hard to say goodbye to fellow reporters who had been arrested and jailed with him—not knowing how much longer they were going to be held.

Moses also expressed great anxiety at the thought of leaving friends behind. When faced with the thought of losing the brother, sister, and nation that had worshiped a golden calf while he was meeting with God on Mount Sinai (Ex. 32:11–14), he interceded for them. Showing how deeply he cared, he pled, “But now, please forgive their sin—but if not, then blot me out of the book you have written” (v. 32).

Father in heaven, thank You for being willing to live—and die—for us.

The apostle Paul later expressed a similar concern for family, friends, and nation. Grieving their unbelief in Jesus, Paul said he would be willing to give up his own relationship with Christ if by such love he could save his brothers and sisters (Rom. 9:3).

Looking back, we see that Moses and Paul both expressed the heart of Christ. Yet, the love they could only feel, and the sacrifice they could only offer, Jesus fulfilled—to be with us forever.

Exodus 32:21-32New International Version (NIV)

21 He said to Aaron, “What did these people do to you, that you led them into such great sin?”

22 “Do not be angry, my lord,” Aaron answered. “You know how prone these people are to evil. 23 They said to me, ‘Make us gods who will go before us. As for this fellow Moses who brought us up out of Egypt, we don’t know what has happened to him.’ 24 So I told them, ‘Whoever has any gold jewelry, take it off.’ Then they gave me the gold, and I threw it into the fire, and out came this calf!”

25 Moses saw that the people were running wild and that Aaron had let them get out of control and so become a laughingstock to their enemies. 26 So he stood at the entrance to the camp and said, “Whoever is for the Lord, come to me.” And all the Levites rallied to him.

27 Then he said to them, “This is what the Lord, the God of Israel, says: ‘Each man strap a sword to his side. Go back and forth through the camp from one end to the other, each killing his brother and friend and neighbor.’” 28 The Levites did as Moses commanded, and that day about three thousand of the people died. 29 Then Moses said, “You have been set apart to the Lord today, for you were against your own sons and brothers, and he has blessed you this day.”

30 The next day Moses said to the people, “You have committed a great sin. But now I will go up to the Lord; perhaps I can make atonement for your sin.”

31 So Moses went back to the Lord and said, “Oh, what a great sin these people have committed! They have made themselves gods of gold. 32 But now, please forgive their sin—but if not, then blot me out of the book you have written.

 

Father in heaven, thank You for reminding us how much it is like You to be willing to live—and die—for those who have not yet seen how much You love them.  

Caring for others honors Jesus’s love for us.

Tấm Lòng Của Đấng Christ

Xuất Hành 32:21-321934 Vietnamese Bible (VIET)

21 Môi-se bèn nói cùng A-rôn rằng: Dân nầy làm chi anh, mà anh xui cho chúng phạm tội nặng dường ấy?

22 A-rôn đáp rằng: Xin chúa tôi đừng nổi giận, chúa biết rằng dân nầy chuyên làm điều ác!

23 Họ có nói cùng tôi rằng: Hãy làm các thần đi trước chúng tôi; vì về phần Môi-se nầy, là người đã dẫn chúng tôi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, chúng tôi chẳng biết có điều chi xảy đến cho người rồi.

24 Tôi bèn nói cùng chúng rằng: Ai có vàng hãy lột ra! Họ bèn đưa cho tôi, tôi bỏ vào lửa, và bởi đó thành ra bò con nầy.

25 Vả, Môi-se thấy dân sự buông lung, vì A-rôn để họ buông lung, đến đỗi bị sỉ nhục trong vòng các thù nghịch,

26 thì người đứng nơi cửa trại quân mà nói rằng: Ai thuộc về Đức Giê-hô-va, hãy đến cùng ta đây! Hết thảy người Lê-vi đều nhóm lại gần bên người.

27 Người truyền cho họ rằng: Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, có phán như vầy: Mỗi người trong các ngươi hãy đeo gươm bên mình, đi qua đi lại trong trại quân, từ cửa nầy đến cửa kia, và mỗi người hãy giết anh em, bạn hữu, và kẻ lân cận mình.

28 Dân Lê-vi bèn làm y như lời Môi-se; trong ngày đó có chừng ba ngàn người bị chết.

29 Vả, Môi-se đã truyền rằng: Ngày nay mỗi người trong vòng các ngươi hãy dâng tay mình cho Đức Giê-hô-va, chẳng sá chi đến con trai hay là anh em mình, hầu cho các ngươi được ơn phước vậy.

30 Ngày mai, Môi-se nói cùng dân sự rằng: Các ngươi đã phạm một tội rất trọng; song bây giờ ta lên đến Đức Giê-hô-va, có lẽ ta sẽ được chuộc tội các ngươi chăng.

31 Vậy, Môi-se trở lên đến Đức Giê-hô-va mà thưa rằng: O32 nhưng bây giờ xin Chúa tha tội cho họ! Bằng không, hãy xóa tên tôi khỏi sách Ngài đã chép đi.

 

Nhưng bây giờ xin Chúa tha tội cho họ – nếu không, xin Ngài xóa tên con khỏi sách Ngài đã viết. Xuất Ê-díp-tô ký 32:32

Một nhà báo người Úc trải qua 400 ngày trong nhà tù Ai Cập đã bày tỏ những cảm xúc lẫn lộn khi được phóng thích. Dù thừa nhận mình được khuây khỏa, ông nói ông được tự do nhưng vô cùng lo lắng cho những người bạn còn ở lại. Ông nói thật khó để nói lời chào tạm biệt những người bạn là phóng viên đã bị bắt và bỏ tù chung với ông – không biết họ còn bị giam giữ bao lâu nữa.

Môi-se cũng vô cùng lo lắng khi nghĩ đến việc phải rời xa anh em mình. Khi đối diện với nguy cơ phải mất đi anh chị em và dân tộc mình vì họ đã thờ bò con vàng trong lúc ông gặp Chúa trên Núi Si-na-i (Xuất. 32:11-14), ông đã cầu thay cho họ. Ông đã bày tỏ sự quan tâm sâu sắc của mình khi nài xin: “Nhưng bây giờ, xin Chúa tha tội cho họ – nếu không, xin Ngài xóa tên con khỏi sách Ngài đã viết” (c.32).

Về sau, sứ đồ Phao-lô cũng bày tỏ nỗi ưu tư như vậy đối với gia đình, bạn hữu, và dân tộc mình. Đau buồn vì họ không tin Chúa Jêsus, Phao-lô nói rằng ông sẵn sàng từ bỏ mối liên hệ của chính mình với Đấng Christ nếu bởi tình yêu thương đó, ông có thể cứu anh chị em của mình (Rô. 9:3).

Nhìn lại, chúng ta thấy rằng cả Môi-se và Phao-lô đều bày tỏ tấm lòng của Đấng Christ. Tuy nhiên, tình yêu thương mà họ chỉ có thể cảm nhận và sự hy sinh mà họ chỉ có thể hiến dâng, thì Chúa Jêsus đã làm trọn – và tình yêu ấy ở với chúng ta đời đời.

Lạy Cha Thiên Thượng, cảm ơn Ngài đã nhắc nhở chúng con trở nên giống như Ngài, sẵn sàng sống và chết cho những ai chưa nhận biết tình yêu thương của Ngài.

Chúng ta tôn kính tình yêu thương của Chúa Jêsus đối với mình khi quan tâm đến người khác.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 4   +   6   =