TÌM VỀ BÌNH YÊN (3)
Ngày 27/05/2018
Kim Hân

Tấm bảng đeo ngực
Một bảng tên đeo ngực thường làm Ninh khó chịu khi phải di chuyển vận động. Có thể nói gắn liền với bất cứ ai bước vào một công sở, nếu vị trí ngồi văn phòng bạn sẽ không có vấn đề gì, hay là một nhà quản lý đi ra đi vào lên xuống thang máy cũng chẳng phải khổ sở. Nhưng với tốc độ công việc, sự vận chuyển tay chân, thân thể trong tám giờ liên tiếp thì không chỉ với Ninh thôi mà tôi cũng hơi khó chịu đấy.
Bảng tên đeo trước ngực trở nên vật cản lôi thôi cho nên Ninh quyết định mang vào túi quần bên phải. Mấy tháng trôi qua không hề có vấn đề gì, cứ sau giờ làm việc Ninh từ tốn lấy bảng tên từ trong túi ra từ tốn bỏ nhẹ vào ngăn phải nhỏ bên ngoài túi xách và chỉ góc phải. Chứ không thì vật đi theo quần theo áo vào nồi giặt nồi sấy. Cảnh báo trước, không trả lại.
Thế, tánh tình ai mà chả quên, nhớ với quên, quên rồi nhớ, việc, chuyện, tuổi, đâm ra lẩm cẩm… thành ra bảng tên bị vào nồi giặt ủi. Mất bảng tên, Ninh nghĩ chả sao, đến sớm vài phút đứng trước cổng chờ một ai, hoặc bấm chuông có người ra ngay.
Ninh thong dong vài tháng, cứ trưa trưa hai vợ chồng Ngự thường đến sớm, ngắm cây cảnh giữa trời ấm áp, uống ly cam, một chút thức ăn, hàn huyên. Ninh rời bãi đậu xe đi vào cánh cửa dừng lại, nhờ Ngự mở cửa dùm. Ngự vui cười xã giao rồi đứng dậy hít tấm bảng tên vào cái máy nhỏ bên mép cửa, thế là cửa mở.
Hai hôm sau, Ngự hỏi:
– Chừng nào bà mới có bảng mới?
Ninh cười xòa:
– Chừng nào bà không mở cửa cho tui, thì tui tính.
Ngự hít:
_ Bà tiếc hai chục đồng à?
– Ồ không? cái bảng gây khó chịu chứ tiếc chi hai chục.
Ninh cười:
– Bà khó chịu, chứ tui thích nó. Bà thử nghĩ coi, không có nó làm sao điểm danh họp hội, không có nó biết bà ở đâu mà tìm, không có nó kẻ khác có thể ngụy trang, không có nó sẽ gây khó khăn cho việc quản lý công nhân. Thời buổi cái gì cũng bằng máy móc, vi tính, quản lý cũng vậy. Bà sống ở Mỹ thì phải có số an ninh xã hội như tờ chứng minh thư, bà đi làm cũng có số an ninh đó chứ. Ở đâu cũng có một chút luật lệ phép tắc chứ bà, nếu không thì cái xã hội ra làm sao.
Ninh tròn mắt ngớ ngẩn:
– Bà dông dài mà có lý, tuần sau chắc chắn có cái bảng mới.
Xã hội sẽ ra làm sao nếu nhà nước không mở thêm nhà cửa trường học hãng xưởng mà chỉ thêm những nhà tù. Xã hội sẽ thế nào nếu gia đình không có phép tắc. Trường học không còn giáo dục. Công viên không còn trò chơi lành mạnh. Công ty không có quản lý, không còn tôn trọng luật lệ quy tắc. Luật giúp ta ít phạm pháp, tránh tội, ngừa tội, xã hội bớt đau thương, công bằng công lý, con người sống lẽ phải, biết người trên kẻ dưới nhường nhịn nhau, và đó là lợi ích của bản thân và của chung.
Hãy nghĩ đến một số điều ích lợi:
làm sao để tránh những bạo lực
làm sao bớt những kẻ ỷ lại lười biếng
làm sao không còn cướp bóc chấn lột
xã hội không có kỷ cương pháp luật là một xã hội chết,
nhưng không phải luật pháp nào cũng công bằng, chỉ tương đối.
Chính vẫn là tự bản thân và giáo dục.
thay vì bạo lực hãy kiềm chế cơn giận
thay vì ỷ lại hãy cảm kích sự hy sinh
thay vì cướp bóc hãy tận tâm làm việc
thay vì làm tội hãy hỏi lại lương tâm.
Luật của Chúa không phải dễ dàng thực hiện, cũng là nguyên tắc chân lý thước đo cho đời sống. Nhưng nếu ta giảm nhẹ từ “Luật” một chút, xem là những lời “vàng ngọc” thì chắc hẳn chúng ta tôn quý và trân trọng gìn giữ và làm theo. Chúng ta cảm tạ Ngài vì những lằn roi, hay kí đầu. Cảm ơn Ngài đã bao lần soi ruột, thấu tim đến nỗi sỉ diện che lấp các loại kính hiển vi. Chúng ta nhận ra lời vàng của Chúa đầy thẩm quyền uốn nắn sửa lại những đường cong quẹo cho ngay thẳng lại. Càng biết ơn Chúa biến đổi trở nên Thánh đồ chuẩn mực chân chính.
Chúng ta nhận ra lời Ngài sâu nhiệm giữa luật và tình. Kính Chúa thì phải yêu Chúa, yêu Chúa thì phải yêu người. Không thể nào kính Chúa bằng sợ thờ phượng lý trí mà tâm hồn đóng băng. Không thể nói yêu Chúa khóc sướt mướt mà xem thường luật pháp. Người yêu Chúa thật hay giả chỉ cần nhìn cách thờ phượng và nếp sống. Không ai khác hơn những “luật sư” chuyên gia hiểu rõ và trải nghiệm trên đường theo Chúa. Thiết nghĩ nên hài hòa kỷ cương mà trách nhiệm, nguyên tắc mà khoang dung, nghiêm khắc mà vị tha, cương vị mà nâng đỡ…
Luật và tình. Nếu chỉ là luật sẽ cứng đơ. Nếu chỉ là tình thì yếu mềm. Luật và tình song song. Luật ở trong tình. Tình phải có luật.
Giữa cộng đồng
Không gian nhỏ diện tích cở 3,000 mét vuông trở lại, có thể chứa trên 300 công nhân đi ra đi vào. Chúng tôi thường gặp nhau vào đầu giờ hoặc giờ nghỉ. Câu chuyện rất nhỏ từ phòng nữ, phòng nam cho đến phòng ăn và nơi làm việc. Khi để ý và mở lòng nghe nhiều chuyện hay, chuyện lạ đến nỗi ngạc nhiên, chuyện vui gia đình con cái, chuyện du lịch, chuyện về Việt nam…. Vì một công ty lớn thành ra công việc xã hội gắn liền.
Hàng năm hãng đưa ra một số công tác xã hội để mọi người lưu tâm và nhiệt tình đóng góp, gọi là ít nước lợi nhà, như Blood Drive chương trình hiến máu nhân đạo, Food Drive chương trình cứu trợ bão lụt, chung góp 3500bls thức ăn nhanh và một số vật dụng gia đình cho nạn nhân bị hai cơn bão năm 1017 tại Florida. Chương trình cứu trợ trẻ em tật nguyền, phụ nữ mắc bệnh ung thư, tham gia đi bộ (đa số lớn tuổi không còn chạy nổi) gây quỹ từ thiện…
Amy thường đến sớm, chọn một góc gần cửa sổ nắng ấm nhìn ra ngoài hàng cây xanh, vài con chim xanh đỏ sà xuống tìm ăn. Một chút sinh động nho nhỏ. Hai tấm thiệp xanh mở ra ở giữa bàn ai đi ngang qua đều thấy rõ. Từng người bước đến ghi vài chữ, ký tên, rồi đặt xuống 5, 7 đồng. Hình như sau 1 tuần thì vị tổ trưởng thông báo thu bao nhiêu và dùng làm gì. Amy cũng bước đến như mọi người ghi vài chữ, ký tên, rồi dúi vào tay tổ trưởng một ít, vì không muốn mọi người thấy. Việc làm nầy xảy ra 3, 4 lần trong năm, nhưng năm nay hình như hơi khá nhiều.
Amy trở về chổ ngồi nhìn mọi người mà nghĩ, giữa một cộng đồng ba trăm người trong không gian nhỏ bé nầy mà nhiều việc xã hội để quan tâm, giữa người và người. Chuyện chẳng lớn lao gì, nhỏ bé, tỉ mĩ chung quanh đời sống. Amy hiểu ra cảm thông, chia xẻ một ánh mắt, nụ cười thân thiện, cũng đủ làm họ ấm lòng. Amy cười mỉm, tình người quả không có gì lớn lao cho bằng những chi tiết nhỏ mà ta không thể làm được.
Amy khép đôi mắt nâu lại, xin Chúa an ủi ông mất đi người mẹ, ông sẽ không cảm thấy cô độc giữa bè bạn đồng nghiệp. Xin cho cô mau phục hồi sức khỏe trở lại làm việc, muốn nhìn bông hồng tươi tắn như hôm nào. Xin cho em đổi ca thích hợp và em hài lòng công việc của mình.
Xuân nay bao nhiêu tuổi!
Vợ chồng Jahm cùng hai con nhỏ đi dạo ở một thành phố khá xa, 2 tiếng lái xe, Philadelphia. Giữa bắc và nam chia ra bởi Museum lộng lẫy một kiến trúc cổ nằm giữa con sông hiền hòa chảy vào thành phố. Đằng trước Museum con đường dài ngun ngút, hai hàng xe ngược chiều, chiều nào cũng đổ về Museum, hai hàng cây xanh cao bóng mát cho con đường có lẽ cũng đã có tuổi. Đi bộ xuống 100 bậc tam cấp là hồ nước phun những vũ điệu đèn lấp lánh khi nhạc vang lên về đêm. Xa xa, bên tàng bóng mát bạn thấy người người thả bộ, xe chạy, đường ai nấy đi, không chen lấn có thứ tự, đâu ra đó, như một quy luật. Những trụ cột to như vòng ôm cây cổ thụ là trụ chính toà nhà. Điêu khắc những hình vẽ hoạ tiết mềm mại con bồ câu, chim ưng, cánh cờ.
Vợ chồng Jahm dừng lại chụp vài tấm ảnh gia đình, nắng nhẹ sau những tàng cây, thả bộ vòng ra phía sau Museum. Đằng trước là một bức tranh cổ điển, hùng dũng tráng lệ. Đằng sau là bức tranh nên thơ. Nó nên thơ khi vào những mùa xuân, mùa thu, nó sẽ khô cằn khi vào đông. Vào hè thì chắc không còn ai dám thả bộ. Jahm dừng lại há hốc miệng tròn mắt, họ thả bộ dọc con sông anh đào rũ rượi, cherry trắng ngần, một không gian mở dịu dàng, cỏ non xanh ngọt ngào như một tình yêu chín muồi. Con sông phẳng lặng, lấp lánh những giọt nắng ấm, vài chiếc xuồng khua nước đi về phía trước như người mở đường. Gia đình Jahm cảm thấy vui thích giữa cảnh đất trời hiền hòa, và chính sắc màu đa dạng làm Jahm cảm thấy hạnh phúc. Nàng và hai con nép gần cây anh đào, anh chụp vài tấm và những tấm tinh nghịch của hai trẻ. Nụ cười, cái nắm tay, cái ánh mắt…. cho hay họ rất vui và hạnh phúc.
Giữa đất trời ấp áp dịu ngọt như thế, nơi mà tình yêu chín muồi sẽ tỏ ra, những chiếc sa-rê, bó hoa mái tóc đủ nghệ, xõa dài bờ cỏ, ghế đá, …. trong lúc anh và hai con tinh nghịch bên đàn vịt ven sông, Jahm chết lặng tựa cây anh đào mà nhìn và nghĩ. Tình yêu của họ thật đẹp đến nỗi ngạc nhiên năm cặp tình nhân khoác bộ cưới ở những góc nhìn, tự tại. Đa tình đa màu, vàng hồng cam đỏ tím, như tình yêu của họ. Sự khác biệt ấy làm Jahm có thể nhận định, mỗi cặp là một, một kỳ niệm, một mối tình. một gia đình. Một cha, một mẹ và sẽ là những đứa con.
Ngày xuân vui, Jahm hân hạnh dự một lúc năm tiệc cưới. Tiệc cưới người ta nâng ly chúc mừng thì Jahm chúc họ trăm năm hạnh phúc. Jahm cảm thấy vị ngọt như những món ăn giữa bàn tiệc. Cảm thấy nụ cười như những điệu vũ. Bốc giác Jahm nhìn lại tổ ấm của mình. Con gái lớn bao nhiêu tuổi thì bấy nhiêu mùa xuân, bấy nhiêu tình yêu. Xuân đối với Jahm dầy dạn kinh nghiệm, dầy dạn những trang nhật ký. Với Jahm xuân nay gần hai mươi năm, không biết còn xanh không, nhưng ít ra nó đã có tuổi.
Jahm cảm thấy đất trời là trái tim của mùa xuân, ngọt ngào như tình Chúa. Jahm cảm ơn Chúa có Chúa như mùa xuân bất tận, Chúa làm tươi mới những mầm non, những nhành cây vươn ra, dài thêm muốn trườn ra khỏi ngôi nhà nhỏ mà Jahm đang sống. Những bông hoa bé dại nay trở nên cứng cáp hơn mà không thiếu phần mượt mà đong đưa. Jahm cười hãnh diện, biết ơn Chúa về người chồng, hết sức làm chổ dựa tinh thần, tình cảm. Cảm ơn Chúa về hai cô công chúa, đem lại mùa xuân.
Jahm tự hỏi mình xuân nay bao nhiêu tuổi, bao nhiêu tuổi xuân vẫn xanh ngọt ngào, bao nhiêu tuổi mà thấy dịu dàng ấm áp, bao nhiêu tuổi mà màu tím lưng chừng là lối đi về, bao nhiêu tuổi thì Jahm càng yêu những nụ hôn…, nụ hôn còn thiếu sót
Khóa lại đôi môi
Hàng năm vào tháng 4, một hãng nọ thường tổ chức Picnic ngoài trời cho các gia đình cùng tham gia, tạo mối quan hệ đồng thời thư giãn sau bao ngày làm việc. Ban lãnh đạo thường hô hào chúng ta là một gia đình “One Team”. Dầu mỗi người một công việc, nhưng gộp làm nên một hãng lớn. Họ rất thích mối quan hệ, nói chuyện trao đổi công việc, tầm nhìn công việc, hiểu biết công việc…
Buổi Picnic hôm nay ngoài ăn trưa, các trò chơi là chủ yếu. Trẻ em chơi xếp hình, người lớn tham gia vẽ tranh. Công nhân là những người có đôi tay khéo trang trí những chiếc bánh kem đầy mỹ thuật. Cuộc thi vẽ tranh thử sức sẽ tuyển dụng làm người thiết kế mẫu mã bánh trong ngày gần đây. Cuộc thi diễn ra trong vòng hai tiếng, chủ đề tự do. Ai nấy về chổ mình kèm vật dụng cần thiết cho tranh vẽ.
Giữa cảnh đất trời rộng, cây xanh, hoa lá, chim chóc, mây bay, con đường… chắc hẳn mang lại tâm thái nhẹ nhàng và bao nhiêu ý tưởng cho những bức tranh phải không! Một thân cây bị chặt ngang đâm vài chiếc lá non, con chim xanh sà xuống chúi mỏ ngậm trái đỏ li ti, hay những ngôi nhà lấp ló đằng sau cánh rừng, những bước chân người đi bộ con đường rồi mất hẳn….gợi bao ý tưởng đẹp và hay. Hãy chờ và thưởng thức.
Hai giờ trôi qua, tiếng reng rung lên, bài thi thâu lại. Lần lượt các thí sinh bước vào giới thiệu tác phẩm của mình.
Mỗi bức họa là một câu chuyện, một chủ đề, và ý nghĩa đời sống. Hai tiếng đồng hồ có người tạo thành một khung cảnh đồng quê dịu hiền, một lọ hoa sặc sỡ, chàng trai bộ đồ xanh tấm bằng khen lễ ra trường, hai mẹ con dìu nhau trên bờ cát trắng…
Đến lượt Todd, giữa đám đông anh nở nụ cười giơ bức tranh về phía ban giám khảo và mọi người. Anh chưa kịp mở lời, các vị ngó nhau ngở ngàng, một vị lên tiếng:
– Chỉ là đôi môi, ai cũng vẽ được.
– Thưa quý vị, đôi môi ai cũng vẽ được nhưng trở nên đôi môi tỏa hương và có sức hút thì không phải ai cũng làm được.
– Anh có thể nói rõ hơn về ý tưởng này?
– Quý vị có thể hình dung đôi môi phụ nữ chưa một lần hé mở, chưa một lần nói lời yêu thương với chồng và những đứa con, chưa bao giờ trò chuyện hay tâm sự nỗi niềm, chưa bao giờ tỏ bày thân phận hay trách cứ, nhưng nhìn kỹ hơn đôi môi luôn đỏ ỏng, mượt mà, mép môi cong vuốt. Đôi môi không lời nhưng đã cho tôi sức sống, đặc biệt nụ cười, những lần cô cười tôi cảm thấy hạnh phúc thoả mãn, nụ cười chấp nhận dù mọi biến cố có thể xảy ra, nụ cười làm những giọt nước mắt các con tôi thôi chảy, nụ cười thêm niềm tin mãnh liệt những khi tôi chùn bước, và cô đã cho tôi nụ cười. Dầu đôi môi không lời, nhưng là một sức mạnh qua những lúc cô cầu nguyện, bạn có thể nào tưởng tượng bờ môi khép mà viết lên bao trang giấy những suy tư đức tin. Đôi môi của cô cho tôi bao vị ngọt tình yêu, bao nụ hôn mà lời lẽ chỉ bằng thừa.
Tràng phào tay vang lên. Các vị giám khảo ghi chép, quay lại hội ý… cuối cùng bức hoạ của Todd được giải. Todd và vợ nắm tay nhau ra mắt và nhận quà trong vui mừng. Todd cười:
– Người vợ hiền là niềm vinh hạnh, chính nàng đưa tôi đến đây.
Chúc mừng chia vui nắm tay chào nhau, buổi Picnic giải tán, Todd tiến gần về chiếc xe trên bãi, nghe một lời gọi, Todd và vợ dừng lại. Cô vợ ra dấu đi vào xe trước.
Kipp, bạn đồng nghiệp lại gần bảo:
– Xin lỗi Todd, tôi phải nói lời xin lỗi.
– Chuyện gì? Todd ngạc nhiên
– Bấy lâu nay, tôi nghĩ cô ấy là một người thế nào đấy mà anh phải đi làm vất vả 2 công việc, 16 giờ mỗi ngày, còn làm ca đêm. Tôi từng nói cô ta là kẻ lười, người phụ nữ của “shopping”. Xin lỗi Todd. Câu chuyện của anh làm tôi cảm kích. Chúc mừng anh, người vợ có đôi môi tuyệt vời.
– Trông chị đẹp và hấp dẫn lắm chứ! Todd cười.
– Tôi nghĩ, tôi sẽ hấp dẫn hơn khi biết lúc nào khóa môi.
Ai cũng được Trời ban tặng một đôi môi, cửa ngõ tâm hồn ra từ đôi môi, lời ca tụng hay lời nguyền cũng từ đôi môi. Đôi môi tự nó đã rất đẹp và quyến rũ. Làm sao ta có thể “hôn” được mà lại để nó khô khốc, nức nẻ… Tự chăm sóc đôi môi của mình, thở hương thơm bay ra tràn ra. Chúng ta cầm chìa khóa trong tay, biết lúc nào khóa lúc nào mở. Hầu như mở nhiều thì không hay lắm, khóa chặt quá cũng không nên. Vừa phải, đúng thì, giữ mình, giữ môi, để sự đánh giá nể trọng không sai trật.
Nhà truyền giáo nổi tiếng Phao-lô đi đến Hội thánh nào và trong thư tín Cô-rinh-tô 1, 2 và Tê-sa-lô-ni-ca ông bảo, “anh em hãy lấy cái hôn Thánh mà chào nhau”. Có lẽ những cử chỉ ôm, hôn là văn hóa trở nên tập tục và không còn ý nghĩa khi bên trong không hoà hợp hay còn đố kỵ nhau, cái hôn ấy chỉ là một sự giả tạo ngụy trang. Trong Chúa “cái hôn Thánh” thay cho lời hay ý đẹp, lời nói ngọc ngà, có thể không cần văn chương hoa mỹ, nhưng nó phải xuất chúng từ một tâm hồn thờ phượng kính Chúa yêu người.
Xuân 2018
KIM HÂN
Nguồn www.songdaoonline.com
Nguồn Suối Tâm Linh