Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất linh hồn và thân thể trong địa ngục (Ma-thi-ơ 10:28).

Tôi có người dượng bị bệnh nặng đã 2 tháng. Dượng tôi bị tràn nước vào phổi, nằm ở phòng cấp cứu, hôn mê mãi tới vài ngày trước mới tỉnh lại. Lúc dượng tôi bệnh, tôi gọi cho cô tôi. Sau câu chào hỏi, cô tôi nói liền, con phải chờ dượng khỏi hẳn hãy qua thăm. Cô nhớ con nhưng con không được bay qua.
Hơn hai tuần trước, hội thánh của chúng tôi có một cặp vợ chồng bị nhiễm Covid-19. Anh và chị cũng lớn tuổi, đã ở tuổi hưu trí, tức là tuổi có nguy cơ tử vong rất cao nếu bị nhiễm. Người ta lập tức đưa anh vào bệnh viện. Vài hôm sau anh chị về nhà, nhưng phải chịu cảnh cách ly hoàn toàn.
Chúng tôi mỗi sáng đều có buổi tĩnh nguyện. Anh và chị nhiễm bệnh, nên vắng mất vài ba hôm. Sáng nay, anh chị trở lại hội thánh. Mừng quá bội, tưởng sự chết đã nuốt chửng anh chị rồi. Tôi nói đùa, hai anh chị không muốn lên thiên đàng sớm hả? Ông cười thật to, nói, Chúa chưa cho đi. Tôi đã sẵn sàng rồi, lúc nào Chúa gọi thì vui vẻ về cùng Ngài.
Trên bục giảng sáng nay, tôi nói, tại sao Chúa để cho anh chị Siphon (anh chị người Cambodia) bị Covid-19 quý vị biết không? Tại vì, anh chị là hai người yêu mến Chúa nhất hội thánh. Tôi hãnh diện và dám công bố điều ấy vì nếp sống hàng ngày của anh chị dành cho Chúa.
Cùng một dòng máu, cô tôi từ chối sự hiện của tôi, mặc dù cô dượng tôi không bị Covid-19. Khác dòng máu, nhưng anh chị Siphon để cho chúng tôi mang đồ ăn, nước uống đến nhà anh mỗi ngày. Cô tôi sợ chết tới nỗi, em tôi nói, ba chưa chết, má cứ lo và khóc mỗi ngày kiểu nầy, chắc sẽ chết trước ba.
Tôi chứng kiến cảnh hoạn nạn của hai gia đình, cả hai đều là người thân yêu của tôi. Cả hai tôi đều biết rất rõ. Cô dượng tôi là người giàu có nhưng khước từ Chúa. Anh chị Siphon là người bình thường nhưng rất yêu kính Chúa. Anh chị tin rằng, chết sống trong tay Chúa, khác hoàn toàn với cô tôi. Cô tôi tin rằng, sống hay chết do thần chết định đoạt, tức là sinh mạng do ma quỉ nắm giữ.
Bạn có thấy thái độ sống, quan niệm sống chịu ảnh hưởng sâu nặng từ đức tin không? Nhiều người sợ chết nhưng lại không muốn nghe giải thích rõ ràng về thiên đàng và địa ngục. Sự sống và sự chết. Đời nầy và đời sau. Ông Trời và ma quỉ. Bình an và bất an. Được cứu và hư mất.
Vì không muốn nghe nên chúng ta sẽ không hiểu tường tận về những việc hệ trọng liên quan đến số phận đời sau. Tất cả những ai đặt lòng tin vào Cứu Chúa Giê-su thì biết chắc mình đã nhận được sự sống đời đời. Kinh Thánh khẳng định, sự chết chẳng còn cai trị trên người nào là con dân Chúa nữa.
Bạn có thấy lòng tin quan trọng không? Đặt lòng tin đúng chỗ nghĩa là bạn hoàn toàn biết chắc mình sẽ về đâu sau khi qua đời. Hai anh chị tín hữu trong hội thánh chúng tôi lòng thật bình an, mặc dù hai tuần trước họ trông thật khủng khiếp. Sự bình an chẳng phải tự nhiên mà có. Sự bình an chẳng phải nhờ chồng, nhờ vợ, nhờ con, nhờ tiền bạc mà có được.
Chúa Giê-su phán: Ta để lại sự bình an cho các ngươi; ta ban sự bình an ta cho các ngươi; ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và dừng sợ hãi (Giăng 14:27). Bình an có thật, cũng như bất an là có thật. Nó không phải là cảm giác, cũng không phải là cảm xúc, mà nó kết quả của lòng tin kính Chúa.
Tôi tự hỏi, tại sao đồng bào mình cứ muốn sống trong lo âu sợ hãi, cứ mãi đóng chặt lòng mình, cứ bảo thủ một cách mù quáng với tương lai và số phận của chính mình? Cô dượng tôi chính là hình ảnh của hàng triệu đồng bào chúng ta. Khi bệnh tật thì sợ thần chết gõ cửa, lúc khỏe mạnh thì không chấp nhận Chúa Giê-su.
Hôm nay, từ nhà thờ về, tôi gọi cho cô tôi, cô tôi khóc. Cô tôi sợ dượng tôi không qua khỏi. Cô nói đến cảnh biệt ly. Cô sợ không mang xác dượng tôi về nước được. Tôi thấy rõ lòng cô tôi bất an. Tôi nhớ đến lời Chúa Giê-su phán: Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất linh hồn và thân thể trong địa ngục (Ma-thi-ơ 10:28).
Kẻ có thể làm hại được thân thể con người là Sa-tan, nhưng chúng không thể giết được linh hồn con người. Vậy tại sao phải sợ chúng? Trong khi Đức Chúa Trời mới là Đấng cầm nắm sự sống và sự chết của loài người, lại không sợ, không tin, không thờ, là điều vô lý. Hoàn toàn vô lý.
Hình ảnh của hai gia đình tôi vừa kể cũng là hình ảnh của hai tên cướp bị đóng đinh hai bên Chúa Giê-su ngày xưa. Người khước từ Chúa phải chấp nhận xuống địa ngục. Người tin cậy Chúa sẽ được giải thoát để bước vào thiên đàng. Ma quỉ chẳng ai gọi là đấng, cũng như Đức Chúa Trời chẳng ai dám gọi là kẻ. Niềm tin của bạn đặt vào ai bây giờ? Vào Cứu Chúa Giê-su hay vào ma quỉ?
–
Mục sư Ân Điển
Nguồn Suối Tâm Linh