What’s the Occasion? by ODB Anh & Viet
Everything God does will endure forever. Ecclesiastes 3:14
Four-year-old Asher’s gleeful face peeked out from beneath his favorite hooded sweatshirt. His alligator-head hooded sweatshirt, complete with plush jaws that seemed to swallow his head! His mom’s heart sank. She wanted the family to make a good impression as they visited a family they hadn’t seen in a long time.
“Oh, Hon,” she said, “that may not be appropriate for the occasion.”
The Lord who made you wants you to make Him the center of your life.
“Of course it is!” Asher protested brightly.
“Hmm, and what occasion might that be?” she asked. Asher replied, “You know. Life!” He got to wear the shirt.
That joyful boy already grasps the truth of Ecclesiastes 3:12—“There is nothing better for people than to be happy and to do good while they live.” Ecclesiastes can seem depressing and is often misunderstood because it’s written from a human perspective, not God’s. The writer, King Solomon, asked, “What do workers gain from their toil?” (v. 9). Yet throughout the book we catch glimpses of hope. Solomon also wrote: “That each of [us] may eat and drink, and find satisfaction in all [our] toil—this is the gift of God” (v. 13).
We serve a God who gives us good things to enjoy. Everything He does “will endure forever” (v. 14). As we acknowledge Him and follow His loving commands, He infuses our lives with purpose, meaning, and joy.
Restore to us childlike joy that appreciates Your good gifts.
Read more about making God the center of your life at discoveryseries.org/hp152.
The Lord who made you wants you to make Him the center of your life.
INSIGHT:
Ecclesiastes fits in a larger Ancient Near Eastern literary category called Wisdom Literature. Wisdom Literature uses stories, poetry, proverbial sayings, and songs to convey wisdom about God and the world. The brutal honesty and chronic despair in Ecclesiastes is typical of Wisdom Literature and gives us a clear vision of the writer’s purpose. What may seem like a disconnect with the rest of Scripture is actually an attempt to present the wisdom of living in the moment, enjoying the small joys of life, and relying on the power, presence, and goodness of God to sustain us in a fallen and broken world. Even in the harshness of this life, there is hope. God can and does give meaning and purpose to the meaninglessness that surrounds us.
Dịp Nào Nhỉ?
Ta thấy rằng mọi việc Đức Chúa Trời đã làm thì còn đến đời đời. Truyền đạo 3:14
Vẻ mặt hân hoan vui sướng của bé Asher bốn tuổi thò ra từ dưới chiếc áo lạnh tay ngắn có mũ trùm đầu yêu thích. Chiếc áo lạnh có chiếc mũ hình đầu cá sấu, cùng với cái hàm toác ngoác bằng vải nhung như muốn nuốt chửng lấy cái đầu của cậu bé! Thấy vậy, mẹ cậu bé thất vọng. Cô muốn cả nhà để lại ấn tượng tốt khi đi thăm một gia đình đã lâu không gặp.
Cô nói: “Con à, cái áo đó có lẽ không phù hợp với dịp này đâu con.”
“Chắc chắn là hợp mà mẹ!” Cậu bé phản kháng với vẻ mặt tươi rói.
“Hmm, nó hợp với dịp nào nhỉ?” Cô hỏi lại. Asher trả lời: “Mẹ ơi, cuộc sống mà!” Cậu bé đòi mặc chiếc áo cho bằng được.
Cậu bé vui vẻ ấy đã nắm vững được chân lý của Truyền đạo 3:12: “Vậy, ta nhận ra rằng chẳng có điều gì tốt hơn cho loài người là vui vẻ và làm lành trọn đời mình.” Sách Truyền Đạo dường như sầu não và thường có quan niệm sai trật bởi vì được viết từ quan điểm của con người, chứ không phải của Chúa. Tác giả là vua Sa-lô-môn đã hỏi: “Người làm việc có được ích lợi gì về công lao khó nhọc của mình chăng” (c.9). Tuy vậy, chúng ta có thể tìm thấy những tia hy vọng trong sách này. Sa-lô-môn cũng viết: “Ai nấy hãy ăn, uống và hưởng phước của công lao mình, vì đó cũng là sự ban cho của Đức Chúa Trời” (c.13).
Chúng ta phục vụ một Đức Chúa Trời, là Đấng ban cho chúng ta những điều tốt lành để vui hưởng. Mọi điều Ngài làm “còn đến đời đời” (c.14). Khi chúng ta nhận biết Ngài và đi theo những lời răn dạy yêu thương của Ngài, Ngài sẽ truyền mục đích, ý nghĩa và sự thỏa vui vào cuộc sống của chúng ta.
Lạy Chúa, xin phục hồi trong chúng con niềm vui như con trẻ, luôn trân trọng những món quà tốt lành Ngài ban.
Đấng tạo dựng bạn muốn bạn đặt Ngài làm trung tâm của cuộc đời.
CHÚ GIẢI: Sách Truyền Đạo được liệt vào một thể loại văn chương lớn hơn của vùng Trung Cận Đông Cổ Đại gọi là Văn Chương Khôn Ngoan. Văn Chương Khôn Ngoan thường dùng những câu chuyện, bài thơ, những châm ngôn và bài hát để truyền đạt sự khôn ngoan về Đức Chúa Trời và về thế giới xung quanh. Tính chân thật đến gay gắt và sự tuyệt vọng liên miên của sách Truyền Đạo là rất phổ biến trong Văn Chương Dạy Dỗ Sự Khôn Ngoan và nó giúp chúng ta có được cái nhìn rõ hơn về mục đích của người viết. Điều tưởng chừng như không mấy liên quan gì đến ý tưởng chung của Kinh Thánh thực chất lại là cách trước giả dùng để trình bày sự khôn ngoan về cách chúng ta nên sống cuộc đời ngắn ngủi của mình, đó là tận hưởng những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống và nương cậy nơi quyền năng, sự hiện diện và sự tốt lành của Chúa để đứng vững trong thế giới sa ngã và tuyệt vọng này. Ngay trong cuộc sống khắc nghiệt đó, vẫn có hy vọng dành cho chúng ta. Chúa có thể đem đến ý nghĩa và mục đích cho những thứ tưởng chừng như hư không xung quanh chúng ta.
Nguồn Suối Tâm Linh