Xác thịt là gì?
John Knox (1510-1572) là một tu sĩ người Xcốt-len (Tô Cách Lan), người lãnh đạo cuộc Cải Chánh Tin Lành, và là một người được xem như là người sáng lập Giáo hội Trưởng lão ở Xcốt-len. Knox được những nhà thần học đương thời khen ngợi như là hiện thân của một người sốt sắng đối với Đức Chúa Trời và lời cam kết đối với lẽ thật của Kinh thánh và đời sống thánh khiết. Tuy nhiên, khi gần sắp chết, vị thánh này của Đức Chúa Trời đã tự nhận trận chiến cá nhân của chính ông với bản chất của tội lỗi mà ông đã thừa hưởng từ A-đam (Rô-ma 5:12). Knox đã nói, “Tôi biết trận chiến giữa xác thịt và tinh thần là khó khăn thể nào dưới thập giá nặng nề của sự đau đớn, khi không có sự bảo vệ của thế gian nhưng cái chết hiện tại thì xuất hiện. Tôi biết những lời kêu ca phàn nàn của xác thịt … ”
Lời phát biểu của Knox nghe có vẻ rất giống với những lời của sứ đồ Phao-lô là người đã thừa nhận thẳng thắn sự tranh chiến cá nhân với bản chất tội lỗi của ông: “Vả, chúng ta biết luật pháp là thiêng liêng, nhưng tôi là tánh xác thịt đã bị bán cho tội lỗi. Vì tôi không hiểu điều mình làm: Tôi chẳng làm điều mình muốn, nhưng làm điều mình ghét. Song nếu tôi làm điều mình chẳng muốn, thì bởi đó nhận biết luật pháp là tốt lành. Bấy giờ chẳng phải tôi làm điều đó nữa, nhưng ấy là tội lỗi ở trong tôi. Vả, tôi biết điều lành chẳng ở trong tôi đâu, nghĩa là trong xác thịt tôi, bởi tôi có ý muốn làm điều lành, nhưng không có quyền làm trọn, vì tôi không làm điều lành mình muốn, nhưng làm điều dữ mình không muốn. Ví bằng tôi làm điều mình không muốn, ấy chẳng phải là tôi làm điều đó nữa, nhưng là tội lỗi ở trong tôi vậy. Vậy tôi thấy có luật nầy trong tôi: Khi tôi muốn làm điều lành, thì điều dữ dính dấp theo tôi. Vì theo người bề trong, tôi vẫn lấy luật pháp Đức Chúa Trời làm đẹp lòng, nhưng tôi cảm biết trong chi thể mình có một luật khác giao chiến với luật trong trí mình, bắt mình phải làm phu tù cho luật của tội lỗi, tức là luật ở trong chi thể tôi vậy. Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy?” (Rô-ma 7:14-24).
Phao-lô viết trong lá thư gửi cho các tín hữu Rô-ma rằng có điều gì đó “trong các bộ phận” của thân thể ông mà ông gọi là “xác thịt của tôi”, là điều gây trở ngại trong đời sống Cơ Đốc của ông và khiến ông trở thành tù nhân của tội lỗi. Martin Luther, trong lời nói đầu của ông về sách Rô-ma, đã bình luận về việc Phao-lô sử dụng từ “xác thịt” bằng cách nói rằng, “Bạn không thể hiểu được xác thịt, vì vậy hiểu “xác thịt” như thể chỉ có liên quan đến “sự dâm ô”, nhưng Thánh Phao-lô sử dụng “xác thịt” để nói về toàn bộ con người, thân thể, linh hồn, lý trí, và bao gồm mọi khả năng của ông, bởi vì tất cả những điều đó ở trong ông đều mong muốn và cố gắng làm theo xác thịt. Những lời bình luận của Luther cho thấy rằng “xác thịt” ngang bằng với những sự yêu mến và mong muốn trái ngược với Đức Chúa Trời, không chỉ trong lĩnh vực hoạt động tình dục mà trong mọi lĩnh vực của đời sống.
Để có được sự hiểu biết vững chắc về thuật ngữ “xác thịt” đòi hỏi chúng ta phải xem xét cách sử dụng và định nghĩa của nó trong Kinh thánh, nó biểu hiện như thế nào trong đời sống của tín đồ và những người chưa tin, những hậu quả mà nó gây ra, và làm thế nào chúng ta có thể chiến thắng nó.
Định nghĩa của “Xác thịt”
Từ chữ Hy Lạp của “xác thịt” trong Tân Ước là sarx, một thuật ngữ có thể thường được sử dụng trong Kinh thánh để nói đến thân thể vật lý. Tuy nhiên, A Greek-English Lexicon of the New Testament and Other Early Christian Literature miêu tả từ này như sau: “thân thể vật lý là thực thể hoạt động, đặc biệt là trong sự suy nghĩ của Phao-lô thì tất cả các bộ phận của cơ thể tạo nên một tổng thể được gọi là xác thịt, là điều bị chi phối bởi tội lỗi đến một mức độ mà xác thịt ở nơi nào thì tất cả mọi hình thức của tội lỗi đều có mặt và không có một điều tốt nào có thể tồn tại được.”
Kinh thánh nói rõ ràng rằng nhân loại không bắt đầu bằng cách này. Sách Sáng thế ký nói rằng loài người ban đầu được tạo dựng nên tốt đẹp và hoàn hảo: “Đức Chúa Trời phán rằng: ‘Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta’ … Đức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài, Ngài dựng nên loài người giống như hình Đức Chúa Trời, Ngài dựng nên người nam cùng người nữ” (Sáng thế ký 1:26-27). Bởi vì Đức Chúa Trời là hoàn hảo, và bởi vì kết quả luôn luôn tương ứng với nguyên nhân của nó trong bản chất [nghĩa là một Đức Chúa Trời hoàn toàn tốt lành chỉ có thể tạo ra những điều tốt lành, hay giống như Chúa Giê-xu đã nói, “Cây tốt chẳng sanh được trái xấu” (Ma-thi-ơ 7:18)], cả A-đam và Ê-va đều được tạo dựng tốt đẹp và không có tội lỗi. Nhưng khi A-đam và Ê-va phạm tội, bản chất của họ đã bị hư hỏng, và bản chất đó đã được truyền lại cho con của họ: “Vả, A-đam được một trăm ba mươi tuổi, sanh một con trai giống như hình tượng mình, đặt tên là Sết” (Sáng thế ký 5:3, nhấn mạnh thêm).
Sự thật về bản chất của tội lỗi được dạy ở nhiều chỗ trong Kinh thánh, như lời tuyên bố của Đa-vít, “Kìa, tôi sanh ra trong sự gian ác. Mẹ tôi đã hoài thai tôi trong tội lỗi” (Thi thiên 51:5). Đa-vít không có ý nói rằng ông là sản phẩm của việc ngoại tình, nhưng mà là cha mẹ ông đã truyền lại bản chất tội lỗi cho ông. Theo thần học, điều này thỉnh thoảng được gọi là “Người cho linh hồn di truyền” (xuất phát từ thuật ngữ La tinh có nghĩa là “từ một chi”) là một quan điểm về bản chất con người. Quan điểm về “Người cho linh hồn di truyền” là linh hồn của một người được tạo nên bởi cha mẹ của người đó, và trong quá trình đó, đứa trẻ đang thừa hưởng bản chất sa ngã của cha mẹ chúng.
Quan điểm của Kinh thánh về bản chất con người khác với triết học Hy Lạp, trong Kinh thánh nói rằng bản chất thể chất và tinh thần của con người ban đầu là tốt đẹp. Ngược lại, các triết gia như Plato đã nhận ra nhị nguyên luận hoặc nhị phân pháp trong nhân loại. Sự suy nghĩ như vậy cuối cùng đã tạo ra một lý thuyết cho thấy cơ thể (thể chất) là xấu, nhưng tinh thần của con người là tốt. Những giáo lý này ảnh hưởng đến các nhóm như những người theo Trí huệ phái, là người cho rằng thế giới vật chất đã được tạo ra nhầm lẫn bởi một á thần được gọi là “Đấng tạo hóa”(“demiurge”). Những người theo Trí huệ phái phản đối giáo lý về sự nhập thể của Đấng Christ bởi vì họ cho rằng Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ mặt lấy hình dạng thể chất, vì thân thể là xấu xa. Sứ đồ Giăng đã gặp phải hình thức của sự giảng dạy này trong thời của ông và đã dặn đề phòng nó: “Hỡi kẻ rất yêu dấu, chớ tin cậy mọi thần, nhưng hãy thử cho biết các thần có phải đến bởi Đức Chúa Trời chăng vì có nhiều tiên tri giả đã hiện ra trong thiên hạ. Bởi điều nầy, hãy nhận biết Thánh Linh của Đức Chúa Trời: phàm thần nào xưng Đức Chúa Jêsus Christ lấy xác thịt mà ra đời, thần đó là bởi Đức Chúa Trời, còn thần nào không xưng Đức Chúa Jêsus, chẳng phải bởi Đức Chúa Trời. Đó là thần của Kẻ địch lại Đấng Christ, mà các con đã nghe rằng hầu đến, và hiện nay đã ở trong thế gian rồi” (I Giăng 4:1-3).
Hơn nữa, những người theo Trí huệ phái đã dạy rằng nếu một người đã làm gì đó phạm đến thân thể mình thì không có vấn đề bởi vì tinh thần mới là điều quan trọng hơn hết. Nhị nguyên luận này của triết học Pla-ton đã có sự ảnh hưởng tương tự như thế ở thế kỷ đầu tiên như nó xảy ra hiện nay, nó hướng đến sự khổ hạnh hay sự phóng túng, cả hai đều bị Kinh thánh lên án (Cô-lô-se 2:23; Giu-đe 4).
Vậy trái ngược với quan điểm của Hy Lạp, Kinh thánh nói rằng bản chất con người cả thân thể lẫn tinh thần đều tốt đẹp, nhưng cả hai đều bị ảnh hưởng bất lợi của tội lỗi. Hậu quả cuối cùng của tội lỗi là bản chất thường được nói đến như là “xác thịt” trong Kinh thánh – là điều chống nghịch lại Đức Chúa Trời và tìm kiếm sự thõa mãn tội lỗi. Mục sư Mark Bubek định nghĩa xác thịt như sau: “Xác thịt là một luật gắn liền với sự thất bại, nó khiến cho con người tự nhiên không thể làm hài lòng hay phục vụ Đức Chúa Trời. Nó là một lực nội tại ép buộc được thừa hưởng từ sự sa ngã của con người, nó thể hiện bản thân nó nói chung và sự nổi loạn chống nghịch lại Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài nói riêng. Xác thịt không bao giờ có thể được sửa đổi hay cải thiện. Niềm hy vọng duy nhất để thoát khỏi luật của xác thịt là loại bỏ và thay thế hoàn toàn nó bằng một đời sống mới trong Đức Chúa Giê-xu Christ.”
Sự biểu hiện và Sự tranh chiến với Xác thịt
Xác thịt biểu hiện như thế nào trong con người? Kinh thánh trả lời câu hỏi này như sau: “Vả, các việc làm của xác thịt là rõ ràng lắm: Ấy là gian dâm, ô uế, luông tuồng, thờ hình tượng, phù phép, thù oán, tranh đấu, ghen ghét, buồn giận, cãi lẫy, bất bình, bè đảng, ganh gổ, say sưa, mê ăn uống, cùng các sự khác giống như vậy. Tôi nói trước cho anh em, như tôi đã nói rồi: Hễ ai phạm những việc thể ấy thì không được hưởng nước Đức Chúa Trời” (Ga-la-ti 5:19-21).
Ví dụ về việc làm của xác thịt trong thế gian rất rõ ràng. Hãy xem xét một vài sự thật đáng buồn đã diễn ra từ một cuộc khảo sát gần đây về sự ảnh hưởng của sự khiêu dâm ở Mỹ. Theo nghiên cứu, cứ mỗi giây ở Mỹ có:
– 3,075.64 đô la Mỹ được chi ra cho sự khiêu dâm
– 28,258 người sử dụng in-tơ-nét đang xem khiêu dâm
– 372 người sử dụng in-tơ-nét đang đánh vào công cụ tìm kiếm những từ khóa tìm kiếm dành cho người lớn
Và cứ mỗi 39 giây, một vi-đê-ô khiêu dâm mới được tạo ra ở nước Mỹ. Những thống kê như vậy đã nhấn mạnh lời tuyên bố của tiên tri Giê-rê-mi than khóc rằng “Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa, ai có thể biết được?” (Giê-rê-mi 17:9).
Những hậu quả của tội lỗi
Kinh thánh nói rằng sống trong xác thịt sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường. Trước hết, Kinh thánh nói rằng những ai sống theo xác thịt và chưa bao giờ mong ước thay đổi hay ăn năn khỏi hành vi tội lỗi của họ thì sẽ bị chia cắt khỏi Đức Chúa Trời cả về đời này lẫn đời sau:
“Thế thì anh em đã được kết quả gì? Ấy là quả mà anh em hiện nay đương hổ thẹn vì sự cuối cùng của những điều đó tức là sự chết” (Rô-ma 6:21)
“Thật thế, nếu anh em sống theo xác thịt thì phải chết song nếu nhờ Thánh Linh, làm cho chết các việc của thân thể, thì anh em sẽ sống” (Rô-ma 8:13)
“Chớ hề dối mình, Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy. Kẻ gieo cho xác thịt, sẽ bởi xác thịt mà gặt sự hư nát; song kẻ gieo cho Thánh Linh, sẽ bởi Thánh Linh mà gặt sự sống đời đời” (Ga-la-ti 6:7-8).
Hơn nữa, một người cũng sẽ trở thành nô lệ cho bản chất xác thịt của mình: “Anh em há chẳng biết rằng nếu anh em đã nộp mình làm tôi mọi đặng vâng phục kẻ nào, thì là tôi mọi của kẻ mình vâng phục, hoặc của tội lỗi đến sự chết, hoặc của sự vâng phục để được nên công bình hay sao?” (Rô-ma 6:16). Tình trạng nô lệ này sẽ luôn luôn dẫn đến một lối sống hủy hoại và cuộc sống sa đọa. Như tiên tri Ô-sê đã nói, “Vì chúng nó đã gieo gió và sẽ gặt bão lốc” (Ô-sê 8:7).
Thực tế của vấn đề chính là tuân theo xác thịt thì luôn dẫn đến sự phá vỡ luật luân lý của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, trong một ý nghĩa rất thực tế, một người không bao giờ có thể phá vỡ luật luân lý của Đức Chúa Trời, mặc dù người đó chắc chắn có thể không vâng phục nó. Ví dụ, một người có thể leo lên mái nhà, buộc một cái áo choàng quanh cổ và nhảy ra khỏi mái nhà với hy vọng phá vỡ luật hấp dẫn. Tuy nhiên, người đó sẽ nhanh chóng nhận ra rằng mình không thể bay được, không thể phá được quy luật hấp dẫn, và điều duy nhất người đó phá hủy cuối cùng chính là bản thân mình, trong khi đó luật hấp dẫn vẫn được chứng minh trong quá trình đó. Những hành động luân lý cũng giống y như vậy: một người có thể bất tuân luật luân lý của Đức Chúa Trời vì sống theo xác thịt, nhưng người đó chỉ sẽ chứng minh luật luân lý của Đức Chúa Trời là đúng qua việc phá hủy chính mình bằng một cách nào đó qua hành vi của chính mình.
Chiến thắng xác thịt
Kinh thánh chỉ ra ba bước để chiến thắng xác thịt và phục hồi chính mình để có mối liên hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời. Bước đầu tiên là bước đi trong sự thành thật là nơi là một người thừa nhận hành vi tội lỗi của mình trước mặt Đức Chúa Trời. Điều này liên quan đến việc đồng ý với điều Kinh thánh nói rằng mọi người đều được sinh ra bởi cha mẹ con người: con người là tội nhân và bước vào trong thế gian trong mối liên hệ đã bị đỗ vỡ với Đức Chúa Trời là Đấng đã tạo dựng nên họ:
“Hỡi Đức Giê-hô-va, nếu Ngài ghi khắc tội lỗi, Thì, Chúa ôi! ai sẽ còn sống?” (Thi thiên 130:3)
“Ví bằng chúng ta nói mình không có tội chi hết, ấy là chính chúng ta lừa dối mình,và lẽ thật không ở trong chúng ta … Nhược bằng chúng ta nói mình chẳng từng phạm tội, ấy là chúng ta cho Ngài là kẻ nói dối, lời Ngài không ở trong chúng ta” (I Giăng 1:8,10)
Bước kế tiếp là bước đi trong Thánh Linh, là điều liên quan đến sự kêu gọi mà Đức Chúa Trời dành cho sự cứu rỗi và tiếp nhận Đức Thánh Linh của Ngài để trao quyền cho một người sống đúng trước mặt Đức Chúa Trời và không tuân theo những ham muốn của xác thịt. Sự biến đổi này và bước đi mới của đời sống được miêu tả nhiều chỗ trong Kinh thánh:
“Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi”(Ga-la-ti 2:20)
“Vậy anh em cũng hãy coi mình như chết về tội lỗi và như sống cho Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ” (Rô-ma 6:11)
“Vậy tôi nói rằng: ‘Hãy bước đi theo Thánh Linh, chớ hề làm trọn những điều ưa muốn của xác thịt'” (Ga-la-ti 5:16)
“Vả, anh em thảy đều chịu phép báp-têm trong Đấng Christ, đều mặc lấy Đấng Christ vậy” (Ga-la-ti 3:27)
“Nhưng hãy mặc lấy Đức Chúa Jêsus Christ, chớ chăm nom về xác thịt mà làm cho phỉ lòng dục nó” (Rô-ma 13:14)
“Đừng say rượu, vì rượu xui cho luông tuồng; nhưng phải đầy dẫy Đức Thánh Linh” (Ê-phê-sô 5:18)
“Tôi đã giấu lời Chúa trong lòng tôi. Để tôi không phạm tội cùng Chúa” (Thi Thiên 119:11)
Bước cuối cùng là bước đi của sự chết, nơi mà xác thịt bị đói khát về những ham muốn của nó để cuối cùng nó sẽ chết. Mặc dù một người được tái sinh thông qua Thánh Linh của Đức Chúa Trời, nhưng người đó phải hiểu rằng mình vẫn còn sở hữu bản chất cũ với những ham muốn tranh chiến với bản chất mới và những mong muốn xuất phát từ Thánh Linh. Từ quan điểm thực tiễn, Cơ Đốc nhân cố ý bỏ qua việc nuôi dưỡng bản chất xác thịt cũ, và thay vào đó là thực hành những hành vi mới được điều khiển bởi Thánh Linh:
“Nhưng, hỡi con, là người của Đức Chúa Trời, hãy tránh những sự đó đi,mà tìm điều công bình, tin kính, đức tin, yêu thương, nhịn nhục, mềm mại” (I Ti-mô-thê 6:11)
“Cũng hãy tránh khỏi tình dục trai trẻ” (II Ti-mô-thê 2:22)
“Song tôi đãi thân thể tôi cách nghiêm khắc, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã giảng dạy kẻ khác, mà chính mình phải bị bỏ chăng” (I Cô-rinh-tô 9:27)
“Vậy hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi hạ giới, tức là tà dâm, ô uế, tình dục, ham muốn xấu xa, tham lam, tham lam chẳng khác gì thờ hình tượng” (Cô-lô-se 3:5)
“Vả, những kẻ thuộc về Đức Chúa Jêsus Christ đã đóng đinh xác thịt với tình dục và dâm dục mình trên thập tự giá rồi” (Ga-la-ti 5:24)
“Vì biết rõ rằng người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh trên thập tự giá với Ngài, hầu cho thân thể của tội lỗi bị tiêu diệt đi, và chúng ta không phục dưới tội lỗi nữa” (Rô-ma 6:6)
“Nhưng anh em học cho biết Đấng Christ thì chẳng phải như vậy, vì anh em đã nghe đạo Ngài, và được dạy dỗ trong Ngài (y theo lẽ thật trong Đức Chúa Jêsus) rằng anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành, mà phải làm nên mới trong tâm chí mình, và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật” (Ê-phê-sô 4:20-24)
Kết luận
Susanna Wesley, mẹ của những diễn giả vĩ đại và những tác giả của những bài thánh ca John và Charles Wesly, đã miêu tả tội lỗi và xác thịt như sau: “Bất cứ điều gì làm suy yếu lý luận của bạn, làm giảm sự nhạy cảm của lương tâm, che giấu ý thức của bạn về Đức Chúa Trời, hay lấy đi sự ưa thích của bạn dành cho những điều thuộc linh, nói một cách ngắn gọn, nếu bất cứ điều gì làm tăng uy quyền và sức mạnh của xác thịt hơn Thánh Linh, thì đó là điều khiến bạn trở nên tội lỗi bất chấp bản thân nó có lợi bao nhiêu”. Một trong những mục đích của đời sống Cơ Đốc là sự chiến thắng của Thánh Linh trên xác thịt và sự thay đổi đời sống, là điều được thể hiện bằng đời sống công chính trước mặt Đức Chúa Trời.
Mặc dù sự tranh chiến sẽ rất là thực tế (là điều Kinh thánh nói rõ ràng), nhưng Cơ Đốc nhân có sự đảm bảo từ Đức Chúa Trời rằng Ngài sẽ đem đến cho chúng ta sự chiến thắng cuối cùng trên xác thịt. “Tôi tin chắc rằng Đấng đã khởi làm việc lành trong anh em, sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Đức Chúa Jêsus Christ” (Phi-líp 1:6).
What is the flesh?
John Knox (c. 1510–1572) was a Scottish clergyman, a leader of the Protestant Reformation, and a man who is considered to be the founder of the Presbyterian denomination in Scotland. Knox has been admired by contemporary theologians as someone who personified a zeal for God and a commitment to the truth of Scripture and holy living. Yet, as he grew close to death, this saint of God admitted his own personal battle with the sin nature he inherited from Adam (Romans 5:12). Knox said, “I know how hard the battle is between the flesh and the spirit under the heavy cross of affliction, when no worldly defense but present death doth appear. I know the grudging and murmuring complaints of the flesh…”
Knox’s statement sounds remarkably like that of the apostle Paul who openly acknowledged a personal struggle with his sin nature: “For we know that the Law is spiritual, but I am of flesh, sold into bondage to sin. For what I am doing, I do not understand; for I am not practicing what I would like to do, but I am doing the very thing I hate. But if I do the very thing I do not want to do, I agree with the Law, confessing that the Law is good. So now, no longer am I the one doing it, but sin which dwells in me. For I know that nothing good dwells in me, that is, in my flesh; for the willing is present in me, but the doing of the good is not. For the good that I want, I do not do, but I practice the very evil that I do not want. But if I am doing the very thing I do not want, I am no longer the one doing it, but sin which dwells in me. I find then the principle that evil is present in me, the one who wants to do good. For I joyfully concur with the law of God in the inner man, but I see a different law in the members of my body, waging war against the law of my mind and making me a prisoner of the law of sin which is in my members. Wretched man that I am! Who will set me free from the body of this death?” (Romans 7:14-24).
Paul states in his letter to the Romans that there was something “in the members” of his body that he calls “my flesh,” which produced difficulty in his Christian life and made him a prisoner of sin. Martin Luther, in his preface to the book of Romans, commented on Paul’s use of “flesh” by saying, “Thou must not understand ‘flesh,’ therefore, as though that only were ‘flesh’ which is connected with unchastity, but St. Paul uses ‘flesh’ of the whole man, body, and soul, reason, and all his faculties included, because all that is in him longs and strives after the flesh.” Luther’s comments point out that “flesh” equates to affections and desires that run contrary to God, not only in the area of sexual activity, but in every area of life.
To get a solid understanding of the term “flesh” requires examining its usage and definition in Scripture, how it manifests in the life of both believers and unbelievers, the consequences it produces, and how it can ultimately be overcome.
A Definition of the “Flesh”
The Greek word for “flesh” in the New Testament is sarx, a term that can often in Scripture refer to the physical body. However, A Greek-English Lexicon of the New Testament and Other Early Christian Literature describes the word this way: “the physical body as functioning entity; in Paul’s thought esp., all parts of the body constitute a totality known as flesh, which is dominated by sin to such a degree that wherever flesh is, all forms of sin are likewise present, and no good thing can live.”
The Bible makes it clear that humanity did not start out this way. The book of Genesis says that humankind was originally created good and perfect: “Then God said, ‘Let Us make man in Our image, according to Our likeness’ . . . God created man in His own image, in the image of God He created him; male and female He created them” (Genesis 1:26-27). Because God is perfect, and because an effect always represents its cause in essence [that is, a totally good God can only create good things, or as Jesus said, “A good tree cannot produce bad fruit” (Matthew 7:18)], both Adam and Eve were created good and without sin. But, when Adam and Eve sinned, their nature was corrupted, and that nature was passed along to their offspring: “When Adam had lived one hundred and thirty years, he became the father of a son in his own likeness, according to his image, and named him Seth” (Genesis 5:3, emphasis added).
The fact of the sin nature is taught in many places in Scripture, such as David’s declaration, “Behold, I was brought forth in iniquity, and in sin my mother conceived me” (Psalm 51:5). David does not mean he was the product of an adulterous affair, but that his parents passed along a sin nature to him. In theology, this is sometimes called the “Traducian” (from the Latin term meaning “from a branch”) view of human nature The Traducian view is that a person’s soul is created via his parents, with the child inheriting their fallen nature in the process.
The Bible’s view of human nature differs from that of Greek philosophy in that Scripture says the physical and spiritual nature of humankind was originally good. By contrast, philosophers such as Plato saw a dualism or dichotomy in humanity. Such thinking eventually produced a theory that the body (the physical) was bad, but a person’s spirit was good. This teaching influenced groups such as the Gnostics who believed the physical world was mistakenly created by a demi-god called the “Demiurge.” The Gnostics opposed the doctrine of Christ’s incarnation because they believed God would never take on a physical form, since the body was evil. The apostle John encountered a form of this teaching in his day and warned against it: “Dear friends, do not believe every spirit, but test the spirits to see whether they are from God, because many false prophets have gone out into the world. This is how you can recognize the Spirit of God: Every spirit that acknowledges that Jesus Christ has come in the flesh is from God, but every spirit that does not acknowledge Jesus is not from God” (1 John 4:1-3).
Further, the Gnostics taught that it did not matter what a person did in his body, since the spirit was all that mattered. This Platonic dualism had the same effect back in the first century as it does today—it leads either to asceticism or licentiousness, both of which the Bible condemns (Colossians 2:23; Jude 4).
So contrary to Greek thought, the Bible says that humanity’s nature, both the physical and spiritual, were good, yet both were adversely affected by sin. The end result of sin is a nature often referred to as the “flesh” in Scripture—something that opposes God and seeks sinful gratification. Pastor Mark Bubek defines the flesh this way: “The flesh is a built-in law of failure, making it impossible for natural man to please or serve God. It is a compulsive inner force inherited from man’s fall, which expresses itself in general and specific rebellion against God and His righteousness. The flesh can never be reformed or improved. The only hope for escape from the law of the flesh is its total execution and replacement by a new life in the Lord Jesus Christ.”
The Manifestation and Struggle with the Flesh
How does the flesh manifest itself in human beings? The Bible answers the question this way: “Now the deeds of the flesh are evident, which are: immorality, impurity, sensuality, idolatry, sorcery, enmities, strife, jealousy, outbursts of anger, disputes, dissensions, factions, envying, drunkenness, carousing, and things like these, of which I forewarn you, just as I have forewarned you, that those who practice such things will not inherit the kingdom of God” (Galatians 5:19-21).
Examples of the flesh’s outworking in the world are evident. Consider a few sad facts taken from a recent survey on the effect of pornography in America. According to the study, every second in the U.S.:
• $3,075.64 is being spent on pornography
• 28,258 Intercom users are viewing pornography
• 372 Intercom users are typing adult search terms into search engines
And every 39 minutes, a new pornographic video is being created in the United States. Such statistics underscore the statement made by the prophet Jeremiah who mourned that “the heart is more deceitful than all else and is desperately sick; who can understand it?” (Jeremiah 17:9).
The Consequences of the Flesh
The Bible says that living in the flesh produces a number of unfortunate consequences. First, Scripture states that those who live according to the flesh, and who never desire change or repent from their sinful behavior, will experience separation from God both in this life and the next:
• “Therefore what benefit were you then deriving from the [sinful practices] of which you are now ashamed? For the outcome of those things is death” (Romans 6:21)
• “For if you live according to the sinful nature, you will die; but if by the Spirit you put to death the misdeeds of the body, you will live” (Romans 8:13)
• “Do not be deceived, God is not mocked; for whatever a man sows, this he will also reap. For the one who sows to his own flesh will from the flesh reap corruption, but the one who sows to the Spirit will from the Spirit reap eternal life” (Galatians 6:7-8)
Further, a person also becomes a slave to his/her fleshly nature: “Do you not know that when you present yourselves to someone as slaves for obedience, you are slaves of the one whom you obey, either of sin resulting in death, or of obedience resulting in righteousness?” (Romans 6:16). This slavery always leads to a destructive lifestyle and deteriorated living. As the prophet Hosea said, “For they sow the wind and they reap the whirlwind” (Hosea 8:7).
The fact of the matter is that obeying the flesh always results in breaking God’s moral law. Nevertheless, in a very real sense, a person can never break God’s moral law, although he can certainly disobey it. For example, a person can climb up on a roof, tie a cape around his neck, and leap off the roof in hopes of breaking the law of gravity. However, he will quickly learn that he cannot fly; he cannot break the law of gravity, and the only thing he breaks in the end is himself, while proving the law of gravity in the process. The same is true of moral actions: a person may disobey God’s moral law through fleshly living, but he will only prove the moral law of God true by breaking himself in some way via his own behavior.
Overcoming the Flesh
The Bible provides a three-step process for overcoming the flesh and restoring oneself to a right relationship with God. The first step is a walk of honesty where a person acknowledges his sinful behavior before God. This involves agreeing with what the Bible says about everyone born of human parents: people are sinners and enter the world in a broken relationship with the God who made them:
• “If You, Lord, should mark iniquities, O Lord, who could stand?” (Psalm 130:3)
• “If we say that we have no sin, we are deceiving ourselves and the truth is not in us. . . . If we say that we have not sinned, we make Him a liar and His word is not in us” (1 John 1:8, 10)
The next step is a walk in the Spirit, which involves calling out to God for salvation and receiving His Holy Spirit who empowers a person to live rightly before God and not obey the flesh’s desires. This transformation and new walk of life is described in several places in Scripture:
• “I have been crucified with Christ; and it is no longer I who live, but Christ lives in me; and the life which I now live in the flesh I live by faith in the Son of God, who loved me and gave Himself up for me.” (Galatians 2:20)
• “Even so consider yourselves to be dead to sin, but alive to God in Christ Jesus.” (Romans 6:11)
• “But I say, walk by the Spirit, and you will not carry out the desire of the flesh.” (Galatians 5:16)
• “For all of you who were baptized into Christ have clothed yourselves with Christ.” (Galatians 3:27)
• “But put on the Lord Jesus Christ, and make no provision for the flesh in regard to its lusts.” (Romans 13:14)
• “And do not get drunk with wine, for that is dissipation, but be filled with the Spirit” (Ephesians 5:18)
• “Your word I have treasured in my heart, that I may not sin against You.” (Psalm 119:11)
The last step is a walk of death, where the flesh is starved of its desires so that it eventually dies. Even though a person is born again through the Spirit of God, he must understand he still possesses the old nature with its desires that war with the new nature and the desires that come from the Spirit. From a practical standpoint, the Christian purposely avoids feeding the old, fleshly nature and instead practices new behaviors that are driven by the Spirit:
• “But flee from [sinful actions], you man of God, and pursue righteousness, godliness, faith, love, perseverance and gentleness” (1 Timothy 6:11)
• “Now flee from youthful lusts” (2 Timothy 2:22)
• “But I discipline my body and make it my slave, so that, after I have preached to others, I myself will not be disqualified.“ (1 Corinthians 9:27)
• “Therefore consider the members of your earthly body as dead to immorality, impurity, passion, evil desire, and greed, which amounts to idolatry.” (Colossians 3:5)
• “Now those who belong to Christ Jesus have crucified the flesh with its passions and desires.” (Galatians 5:24)
• “Knowing this, that our old self was crucified with Him, in order that our body of sin might be done away with, so that we would no longer be slaves to sin” (Romans 6:6)
• “But you did not learn Christ in this way, if indeed you have heard Him and have been taught in Him, just as truth is in Jesus, that, in reference to your former manner of life, you lay aside the old self, which is being corrupted in accordance with the lusts of deceit, and that you be renewed in the spirit of your mind, and put on the new self, which in the likeness of God has been created in righteousness and holiness of the truth.” (Ephesians 4:20-24)
Conclusion
Susanna Wesley, mother to the great preachers and hymn writers John and Charles Wesley, described sin and the flesh this way: “Whatever weakens your reasoning, impairs the tenderness of your conscience, obscures your sense of God, or takes away your relish for spiritual things, in short—if anything increases the authority and the power of the flesh over the Spirit, that to you becomes sin however good it is in itself.” One of the goals of the Christian life is the victory of the Spirit over the flesh and a change of life, which manifests in righteous living before God.
Although the struggle will be very real (which the Bible makes clear), Christians have assurance from God that He will bring them eventual success over the flesh. “For I am confident of this very thing, that He who began a good work in you will perfect it until the day of Christ Jesus” (Philippians 1:6).
Nguồn Suối Tâm Linh