Kiêu Ngạo Đi Trước, Bại Hoại Theo Sau — Giê-rê-mi 48:14-34

Ngày 26

Kiêu Ngạo Đi Trước, Bại Hoại Theo Sau

Giê-rê-mi 48:14-34

48:14 Làm sao các ngươi nói được rằng: Chúng ta là anh hùng, là người mạnh mẽ nơi chiến trận? 48:15 Mô-áp bị phá hoại, kẻ thù nghịch đi lên tiến vào các thành nó; kẻ giỏi nhất trong bọn trai trẻ nó bị giết, Đức Vua, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán vậy. 48:16 Sự tai hại của Mô-áp gần đến; họa nó tới rất mau. 48:17 Hỡi các ngươi là kẻ ở chung quanh nó, hãy than khóc nó! Hết thảy các ngươi là kẻ biết danh nó, khá nói rằng: Cái gậy cứng mạnh, cái gậy đẹp đẽ nầy đã gãy đi là dường nào! 48:18 Hỡi con gái ở trong Đi-bôn! hãy xuống khỏi ngôi vinh hiển mình, ngồi cách khô khát. Vì kẻ hủy diệt Nô-áp lên nghịch cùng ngươi, phá đồn lũy ngươi. 48:19 Hỡi dân cư A-rô-e! Hãy đứng bên đường và ngó. Hãy hỏi đàn ông đi trốn và đàn bà thoát nạn, rằng: Việc đã xảy ra làm sao? 48:20 Mô-áp bị xấu hổ, sức mạnh nó đã tan nát. Hãy than thở, cất tiếng kêu lên! Hãy rao trên bờ Ạt-nôn rằng Mô-áp bị phá hại. 48:21 Sự đoán phạt đã đổ xuống trên xứ đồng bằng, trên Hô-lôn, Gia-sa, Mê-phát, 48:22 Đi-bôn, Nê-bô, Bết-Đíp-la-tha-im, 48:23 Ki-ri-a-ta-im, Bết-Ga-mun, Bết-Mê-ôn, 48:24 Kê-ri-giốt, Bốt-ra, và trên hết thảy các thành xứ Mô-áp, nơi gần và xa. 48:25 Đức Giê-hô-va phán: Sừng của Mô-áp đã chặt rồi, cánh tay nó đã gãy. 48:26 Hãy làm cho nó say sưa, vì nó đã lên mình nghịch cùng Đức Giê-hô-va. Mô-áp sẽ đẵm mình trong sự mửa thổ, cũng làm cớ cho người ta chê cười. 48:27 Ngươi há chẳng từng chê cười Y-sơ-ra-ên sao? Vậy thì nó có bị bắt được trong vòng kẻ trộm chăng, mà hễ khi ngươi nói đến nó thì lắc đầu? 48:28 Hỡi dân cư Mô-áp, hãy lìa bỏ các thành, đi ở trong vầng đá; khá như chim bò câu làm ổ trên miệng vực sâu. 48:29 Mô-áp kiêu ngạo vô chừng, sự xấc xược, sự cậy mình, sự khoe khoang của lòng kiêu căng nó, chúng ta đều nghe cả. 48:30 Đức Giê-hô-va phán: Ta biết sự giận của nó là hư không, sự khoe khoang của nó là vô ích. 48:31 Vậy nên ta khóc thương Mô-áp, vì cả dân sự Mô-áp mà kêu la. Người ta than khóc cho dân Kiệt-Hê-re. 48:32 Hỡi cây nho Síp-ma, nhánh nhóc ngươi vượt qua biển, kịp tới biển Gia-ê-xe; kẻ hủy diệt đã đến cướp lấy trái mùa hạ và mùa nho ngươi, nên ta vì ngươi khóc lóc hơn là vì Gia-ê-xe khóc lóc. 48:33 Sự vui mừng hớn hở đã mất đi trong ruộng màu mỡ và đất Mô-áp; ta đã làm cho rượu cạn khô trong các bàn ép. Người ta chẳng reo vui mà đạp trái nho nữa: sự reo vui của nó chẳng phải là reo vui. 48:34 Tiếng than khóc từ Hết-bôn nghe thấu Ê-lê-a-lê cho đến Gia-hát, từ Xoa cho đến Hô-rô-na-im và đến Ê-lát-Sê-li-sia. Vì các dòng nước ở Nim-rim cũng đều nên hoang vu. Giê-rê-mi 48:14-34

 

 

 

“Sự kiêu ngạo đi trước, sự bại hoại theo sau, và tính tự cao đi trước sự sa ngã” (Châm-ngôn 16:18).

Câu hỏi suy ngẫm: Vua ngoại bang Nê-bu-cát-nết-sa xâm chiếm xứ Mô-áp nhưng Lời Chúa cho biết ai là Đấng quyết định số phận của Mô-áp? Ngoài tội thờ thần tượng, người

Mô-áp còn phạm thêm tội trọng nào? Bạn được nhắc nhở gì qua lời tiên tri này?

Giê-rê-mi chương 48 là lời tiên tri về sự đoán phạt dân Mô-áp vì những tội lỗi nghiêm trọng và ghê tởm của họ như thờ lạy và trông cậy nơi thần Kê-mốt, dâng con trẻ làm tế lễ cho thần hư không này. Lời tiên tri từ câu 14-25 cảnh báo cho người Mô-áp là hậu tự của ông Lót từ sự loạn luân của hai con gái ông, rằng sự đoán phạt thật kinh khủng từ quân đội của Vua Nê-bu-cát-nết-sa sẽ đổ xuống cụ thể trên từng thành gần xa của Mô-áp. Tuy nhiên vua ngoại bang này cũng chỉ là “tôi tớ Chúa,” là công cụ Chúa sử dụng để phục vụ theo ý Ngài mà thôi (Giê-rê-mi 43:10), chính “Đức Vua, Danh Ngài là Đức Giê-hô-va Vạn Quân” (câu 15) là Đấng quyết định số phận của người Mô-áp. Tất cả quyền lực của họ vốn dựa trên sự trông cậy thần Kê-mốt lâu nay sẽ hoàn toàn tan thành mây khói, “sừng của Mô-áp đã chặt rồi, cánh tay nó đã gãy” (câu 25).

Thế nhưng, người Mô-áp vẫn cứ “lên mình nghịch cùng Đức Giê-hô-va” (câu 26a), Chẳng những vậy, họ còn chê cười người Ít-ra-ên khi dân tộc này lâm vào hoạn nạn vì bị Đức Chúa Trời sửa phạt, Lời Chúa cảnh báo rằng họ cũng sẽ nhận lấy hậu quả “Mô-áp sẽ đẵm mình trong sự mửa thổ, cũng làm cớ cho người ta chê cười” (câu 26b). Từ câu 29-36 là lời tiên tri mở rộng chi tiết của Ê-sai 16:6-12, cho thấy rõ ngoài tội thờ thần tượng, người Mô-áp còn phạm tội kiêu ngạo tột cùng, là điều Đức Chúa Trời chống cự (Gia-cơ 4:6; I Phi-e-rơ 5:5). “Mô-áp kiêu ngạo vô chừng, sự xấc xược, sự cậy mình, sự khoe khoang của lòng kiêu căng nó,…” (câu 29). Sự đoán phạt được rao ra là vô cùng kinh khiếp, người Mô-áp sẽ than khóc thảm thương cho chính họ (câu 31-34).

Tiên tri Giê-rê-mi đã cho thấy một bức tranh đáng kinh sợ của một dân tộc kiêu ngạo. Lời Chúa khẳng định: “Sự kiêu ngạo đi trước, sự bại hoại theo sau, và tính tự cao đi trước sự sa ngã.” Kiêu ngạo bắt nguồn từ sự tự mãn về khả năng, thành tích của mình và về những gì mình nương tựa như tiền bạc, bằng cấp, sắc đẹp hoặc dựa vào một người nào đó mình tôn làm thần tượng. Như vậy, người kiêu ngạo dù miệng nói “Lạy Chúa, Lạy Chúa” nhưng không thật sự tôn thờ Chúa mà tôn thờ những điều họ trông cậy. Sa-tan đã bị ném khỏi thiên đàng cũng vì kiêu ngạo. Xin Chúa cho chúng ta sống khiêm nhường, luôn tôn cao Chúa, và dâng mọi vinh quang cho Ngài. Vì theo luật công bình của Chúa, khi đến thời điểm, người kiêu ngạo sẽ nhận hình phạt của Ngài.

Đời sống bạn có luôn khiêm cung dâng mọi vinh quang cho Chúa không?

Lạy Đức Chúa Trời, xin tha thứ cho con vì nhiều khi con trông cậy vào con người hoặc những gì con có. Xin bài học hôm nay cảnh tỉnh con để con dẹp bỏ tính kiêu ngạo, luôn sống khiêm nhường dâng mọi vinh quang cho Chúa.

(c) 2023 svtk.com

nguon VietChristian.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 10   +   4   =