Lẽ Thật Là Gì Khi Lý Trí Bị Giới Hạn

Trong thời đại ngày nay, chúng ta luôn bị bủa vây bởi những câu hỏi: Video này là thật hay là sản phẩm của trí tuệ nhân tạo? Bản tin này là “tin giả” hay là một sự thật bị bóp méo? Những câu hỏi này khiến chúng ta quay cuồng và đôi khi cảm thấy bế tắc, bởi rất nhiều điều mắt thấy tai nghe dường như “không thể xử lý được” bằng lý trí thông thường.
Thực tế đau lòng này chính là một trong những hậu quả nặng nề nhất sau sự sa ngã của con người tại vườn Ê-đen: nỗ lực đi tìm lẽ thật mà không có Đức Chúa Trời. Kể từ đó, nhân loại mải mê tìm kiếm lẽ thật theo những tiêu chuẩn riêng—những tiêu chuẩn vốn đã bị vẩn đục bởi sự hiểu biết hạn hẹp và những động cơ tội lỗi. Chúng ta vô tình nhào nặn ra một thứ “lẽ thật theo hình ảnh của mình”, bị tha hóa bởi những sai lầm và sự lừa dối, vì không có một hệ tư tưởng hay khoa học nhân văn nào có thể đứng vững trước thử thách của cõi đời đời.
Lẽ Thật Không Phải Là Một Lý Thuyết, Mà Là Một Thân Vị
Con người chỉ có thể tìm thấy lẽ thật trong Lời của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-xu Christ chính là Ngôi Lời của Đức Chúa Trời. Giăng 1:1-3 khẳng định rằng ngay từ ban đầu Ngôi Lời đã hiện diện, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời và Ngôi Lời chính là Đức Chúa Trời. Lẽ thật không phải là một nguyên tắc thần học trừu tượng, mà là sự hiện diện hằng sống của Chúa Giê-xu Christ trong mối tương giao cá nhân giữa Đấng Tạo Hóa và tạo vật.
Cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-xu và Bôn-xơ Phi-lát trong Giăng 18:37-38 là minh chứng rõ nét cho sự bế tắc của lý trí con người:
Chúa Giê-xu tuyên bố: “Đây là lý do tại sao Ta đã sinh ra, tại sao Ta đã giáng thế: Ấy là để làm chứng cho chân lý. Bất cứ ai thuộc về chân lý đều nghe tiếng Ta.”
Phi-lát vặn hỏi: “Chân lý là gì?”
Trước câu hỏi đó, Chúa Giê-xu chọn cách im lặng. Tại sao? Bởi vì chính Ngài là hiện thân của Chân Lý đang đứng ngay trước mặt ông. Nếu Phi-lát có sự nhạy bén trong tâm linh để nhận biết, ông đã phải quỳ xuống thờ phượng Đấng là Lẽ Thật thay vì buông lời chất vấn.
Trở Nên Như Con Trẻ Để Chạm Đến Lẽ Thật
Sự kiêu ngạo của con người trong việc tự định nghĩa lẽ thật thường vấp phải một nghịch lý mà Chúa Giê-xu đã nêu trong Ma-thi-ơ 18:3, “Nếu các con không biến đổi và trở nên như con trẻ, các con sẽ không bao giờ được vào vương quốc thiên đàng đâu.”
Hãy nhớ về những ngày ta còn là những đứa trẻ chập chững. Cha mẹ có sự hiểu biết và khôn ngoan để bảo vệ ta mà lúc đó ta không tài nào thấu hiểu hết được. Tương tự như vậy, chúng ta cần đóng đinh sự kiêu ngạo của mình, thừa nhận rằng khoa học, lý trí và trí tuệ của nhân loại chỉ là hữu hạn, và chấp nhận rằng sự hiểu biết của Đức Chúa Trời vượt xa chúng ta vô cùng tận.
Tự Do Trong Sự Đầu Phục
Lẽ thật thật sự chính là tình yêu thương được đặt trong mối tương giao với Đấng Tạo Hóa. Khi từ bỏ nhu cầu phải kiểm soát và thấu hiểu mọi thứ bằng trí óc, chúng ta sẽ tìm thấy một bằng chứng khác trong lòng mình—đó là dấu chân của Chúa trong từng chi tiết của đời sống:
- Ngài đếm từng sợi tóc trên đầu chúng ta (Lu-ca 12:7).
- Ngài biên chép mọi ngày của đời ta vào sách Ngài trước khi ta có mặt trên đời này (Thi-thiên 139:16).
- Ngài khiến mọi sự hiệp lại làm ích cho chúng ta (Rô-ma 8:28).
Khi trí tuệ và lý trí bắt đầu nghi ngờ bản tính của Chúa, hãy nhận ra rằng khao khát “phải hiểu thấu tất cả” chính là hệ lụy từ sự sa ngã. Sự tự do đích thực nằm ở sự khôn ngoan của một tấm lòng đơn sơ, biết thưa với Chúa rằng: “Con tin; xin giúp cho sự vô tín của con!” (Mác 9:24). Khi đó, Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ cho chúng ta lẽ thật đời đời từ thiên thượng.
Dịch & biên tập: Eunice Tu
Nguồn: cbn.com/devotions
Copy từ: HOITHANH.COM
Nguồn Suối Tâm Linh