CHUYỆN…NHẠY BÉN THUỘC LINH

CHUYỆN…NHẠY BÉN THUỘC LINH

Kinh Thánh: I Sa-mu-ên 3: 4-10; II Các Vua 5: 1-3; Giăng 12: 1-8; 21: 3-7; Công Vụ. 12: 12-17
Nhạy bén là một nét tính cách quan trọng nơi con người.
Trong cuộc sống, chúng ta thấy không ít người rất nhạy bén trước sự việc xảy ra, và có cách ứng xử rất
tinh tế.
Khi đọc Kinh Thánh, tôi thấy có những tấm gương tin kính Chúa sâu nhiệm, đã để lại những ứng xử thuộc
linh khá nhạy bén, đáng cho chúng ta học hỏi.
Nếu hỏi thế nào là một người nhạy bén thuộc linh?
Câu trả lời cách ngắn gọn nhất, có thể là, một người nhạy bén thuộc linh là người nghe được tiếng Chúa,
biết phân biệt đúng, sai, lành, dữ và đáp ứng lại một cách chuẩn xác, đúng lúc.
Lời Chúa Giê-su phán: “Chiên Ta nghe tiếng Ta, Ta quen nó và nó theo Ta.” (Sách Giăng, chương 10, câu
27)
Tác giả Thơ Hê-bơ-rơ cũng cho biết:
“Nhưng đồ ăn đặc là để cho kẻ thành nhân, cho kẻ hay dụng tâm tư luyện tập mà phân biệt điều lành và
dữ” (Sách Hê-bơ-rơ, chương 5, câu 14)
Gia-cốp là một con người rất nhạy bén trong cuộc sống. Kinh Thánh ghi lại sự nhạy bén của Gia-cốp như
sau:
“Gia-cốp được nghe lời các con La-ban nói rằng: Gia-cốp đã lấy hết gia tài cha ta, và vì nhờ của cha ta,
nên mới được giàu có dường ấy. Gia-cốp cũng để ý coi nét mặt cậu, nhận biết rằng người chẳng đối ở với
mình như trước nữa. Đức Giê-hô-va phán cùng Gia-cốp rằng: Hãy trở về xứ của tổ phụ ngươi, chốn bà
con ngươi, ta sẽ phù hộ ngươi. Gia-cốp bèn sai người gọi Ra-chên và Lê-a đến nơi cầm bầy súc vật của
mình ngoài đồng, và nói cùng họ rằng: Ta thấy sắc mặt cha hai ngươi đối cùng ta chẳng còn như trước
nữa, nhưng nhờ Đức Chúa Trời của cha ta phù hộ ta…Gia-cốp bèn đứng dậy, đỡ vợ và con lên lưng lạc
đà, dẫn hết thảy súc vật và của cải mình, tức súc vật mình đã gây dựng ở Pha-đan-A-ram, đặng trở về
cùng Y-sác, cha mình, ở Ca-na-an.” (Sách Sáng Thế Ký, chương 31, câu 1 đến 5, và câu 17, 18)
Sau một thời gian dài làm đầy tớ cho nhà cậu mình là La-ban, Gia-cốp để ý coi nét mặt của cậu mình
không còn đối xử tốt với mình như trước nữa, nên ông đã quyết định dẫn hết vợ con mình cùng súc vật và
của cải của mình có được mà trở về quê cha đất tổ ngay.
Đó chính là một sự tinh tế của Gia-cốp trong cuộc sống mà không phải ai cũng có được như ông!
Có thể mượn câu thơ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du mà nói về…con mắt tinh đời của Gia-cốp như
sau:
“Khen cho con mắt tinh đời”
Người ta nói “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Giô-sép là con trai cưng của Gia-cốp
cũng là một con người rất nhạy bén và tinh ý không kém gì cha của mình cả:
“Mấy việc nầy qua rồi, xảy có quan tửu chánh và quan thượng thiện của vua Ê-díp-tô phạm đến chúa
mình. Pha-ra-ôn nổi giận cùng hai quan mình, là tửu chánh và thượng thiện, bèn đem họ cần ngục tại
dinh quan thị vệ, là nơi đang cầm Giô-sép. Quan thị vệ cắt phần Giô-sép hầu việc hai quan đó; họ bị ngồi
ngục một ít lâu. Cùng trong một đêm, quan tửu chánh và quan thượng thiện của vua Ê-díp-tô đang bị cầm
ngục, thấy một điềm chiêm bao, mỗi người một chiêm bao, và mỗi chiêm bao có ý nghĩa rõ ràng. Sáng
mai, Giô-sép đến cùng họ, nhìn thấy sắc buồn bực, bèn hỏi rằng: Ngày nay sao hai quan có sắc mặt âu
sầu vậy? Đáp rằng: Chúng tôi có thấy một điềm chiêm bao mà không ai bàn giùm. Giô-sép rằng: Sự bàn

chiêm bao há chẳng do nơi Đức Chúa Trời ư? Xin hãy thuật lại điềm chiêm bao của hai quan cho tôi
nghe đi” (Sách Sáng Thế Ký, chương 40, câu 1 đến 8)
Khi Giô-sép ở trong tù cùng với hai vị quan Tửu Chánh và Thượng Thiện của Pha-ra-ôn để phục vụ họ.
Trong một đêm, hai vị quan thấy chiêm bao và sáng ra lòng họ cảm thấy âu sầu, bối rối về điềm chiêm
bao khó hiểu mà mình đã mơ thấy. Giô-sép đến cùng họ, nhìn thấy sắc mặt buồn bực, liền hỏi: “Ngày nay,
sao hai quan có sắc mặt âu sầu vậy?” Họ bày tỏ nỗi lòng của họ về điềm chiêm bao cho Giô-sép biết,

Giô-sép đã giải mộng điềm chiêm bao họ cách rõ ràng, và mọi sự đã xảy ra theo đúng những gì mà Giô-
sép đã bàn.

Không dễ gì để một người trong khi đang ở tù, mà lại có sự quan tâm đến người khác được đâu, nếu
không phải là một con người có lòng trắc ẩn và có sự nhạy bén, tinh tế như Giô-sép.
Là một con người luôn luôn biết nhờ cậy Chúa và sống gần gũi với Chúa, nên Chúa đã ban cho Giô-sép
có những sự nhạy bén rất đáng quý.
Thật đáng nể!
Mi-ri-am, chị của Môi-se là một cô gái rất nhạy bén trong ứng xử:
“Vả, có một người trong họ Lê-vi đi cưới con gái Lê-vi làm vợ. Nàng thọ thai, và sanh một con trai; thấy
con ngộ, nên đem đi giấu trong ba tháng. Nhưng giấu lâu hơn nữa không được, nàng bèn lấy một cái
rương mây, trét chai và nhựa thông, rồi để đứa trẻ vào, đem thả trong đám sậy dựa mé sông. Người chị
đứa trẻ đứng xa nơi đó đặng cho biết nó sẽ ra sao. Vả, bấy giờ, con gái Pha-ra-ôn xuống sông tắm, còn
các con đòi đi dạo chơi trên mé sông; công chúa thấy cái rương mây đó giữa đám sậy, bèn sai con đòi
mình đi vớt lên. Công chúa mở rương ra, thấy đứa trẻ, là một đứa con trai nhỏ đang khóc, bèn động lòng
thương xót mà rằng: Ấy là một đứa con của người Hê-bơ-rơ. Người chị đứa trẻ bèn nói cùng công chúa
rằng: Tôi phải đi kêu một người vú trong bọn đàn bà Hê-bơ-rơ đặng cho đứa trẻ bú chớ? Công chúa đáp
rằng: Hãy đi đi. Người gái trẻ đó kêu mẹ của đứa trẻ. Công chúa nói rằng: Hãy đem đứa trẻ nầy về nuôi
bú cho ta; ta sẽ trả tiền công cho. Người đàn bà ẵm đứa trẻ mà cho bú.” (Sách Xuất Ê-díp-tô Ký, chương
2, câu 1 đến 9)
Khi Pha-ra-ôn của Ai-cập ra lệnh giết tất cả bé trai Do-thái, thì mẹ của Môi-se đem giấu con mình trong 3
tháng, và rồi không thể giấu lâu hơn được nữa, bèn đem con trai yêu dấu của mình bỏ trong cái rương
mây, giấu trong đám sậy nơi bờ sông Nin, rồi sai con gái ra trông chừng em mình. Khi Công Chúa của
Vua Ai-cập ra tắm nơi bờ sông thì phát hiện ra chiếc rương mây, trong đó có một đứa con trai nhỏ ngộ
nghĩnh, bèn động lòng trắc ẩn. Ngay lúc đó, thì chị của đứa trai liền nói “Tôi phải đi kêu một người vú
trong bọn đàn bà Hê-bơ-rơ để cho đứa trẻ bú chớ?” Công Chúa liền đồng ý, và cô bé liền đi kêu mẹ mình
đến cho Công Chúa. Công Chúa nói: “Hãy đem đứa trẻ nầy về nuôi bú cho ta; ta sẽ trả tiền công cho.
Người đàn bà ẵm đứa trẻ mà cho bú.”
Mi-ri-am rất tinh tế và khôn ngoan khi nói: ““Tôi phải đi kêu một người vú trong bọn đàn bà Hê-bơ-rơ để
cho đứa trẻ bú chớ?” Cô bé không nói, “Tôi phải đi kêu mẹ của đứa bé để cho nó bú chớ?” Mà nói “Tôi
phải đi kêu một người vú trong bọn đàn bà Hê-bơ-rơ”
Thật là tuyệt vời!
Mẹ cho chính con trai mình bú lại còn được Công Chúa trả tiền cho nữa, thì còn gì bằng!
Cô bé Mi-ri-am dù còn nhỏ; nhưng Chúa cho rất nhạy bén, nên đã đem lại một niềm vui vô biên cho gia
đình mình. Em trai mình không những thoát chết mà còn được nuôi nấng một cách đặc biệt bởi Công
Chúa Pha-ra-ôn nữa.

Về sau, cô bé Mi-ri-am đã trở thành Nữ Tiên Tri giúp đỡ hai em mình là A-rôn và Môi-se rất nhiều trong
chức vụ! (Xuất Ê-díp-tô-Ký, chương 15, câu 20, 21)
Tiên Tri Sa-mu-ên ngày xưa, ngay khi còn tấm bé, đã có một sự nhạy bén thuộc linh rất đáng quý:
“Bấy giờ, Đức Giê-hô-va gọi Sa-mu-ên; người thưa rằng: Có tôi đây! Đoạn, người chạy đến gần Hê-li,
mà rằng: Có tôi đây, vì ông có kêu tôi. Hê-li đáp: Ta không kêu, hãy ngủ lại đi. Rồi người đi ngủ lại. Đức
Giê-hô-va lại gọi nữa rằng: Hỡi Sa-mu-ên! Sa-mu-ên chổi dậy, đi đến cùng Hê-li, mà rằng: có tôi đây, vì
ông đã kêu tôi. Người đáp: Hỡi con, ta không kêu, hãy đi ngủ lại đi. Vả, Sa-mu-ên chưa biết Giê-hô-va;
lời Đức Giê-hô-va chưa được bày tỏ ra cho người. Đức Giê-hô-va lại gọi Sa-mu-ên lần thứ ba; người

chổi dậy, đi đến gần Hê-li, mà rằng: Có tôi đây, vì ông đã kêu tôi. Bấy giờ, Hê-li hiểu rằng Đức Giê-hô-
va gọi đứa trẻ. Người nói cùng Sa-mu-ên rằng: Hãy đi ngủ đi, và nếu có ai gọi con, con hãy nói: Hỡi Đức

Giê-hô-va, xin hãy phán, kẻ tôi tớ Ngài đang nghe! Vậy, Sa-mu-ên đi nằm tại chỗ mình. Đức Giê-hô-va
đến đứng tại đó, gọi như các lần trước: Hỡi Sa-mu-ên! hỡi Sa-mu-ên! Sa-mu-ên thưa: Xin hãy phán, kẻ
tôi tớ Ngài đang nghe!” (Sách Sa-mu-ên thứ nhất, chương 3, câu 4 đến 10)
Dù còn bé, nhưng Sa-mu-ên đã rất nhạy bén với Lời phán của Chúa; nên khi nghe Chúa phán, Sa-mu-ên
đã đáp “Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy phán, kẻ tôi tớ Ngài đang nghe!”
Về sau, khi lớn lên, Sa-mu-ên đã được Chúa dùng ông trở thành một Tiên Tri vĩ đại của Ngài, một Tiên
Tri đẹp lòng Ngài:
“Sa-mu-ên trở nên khôn lớn. Đức Giê-hô-va ở cùng người. Ngài chẳng để một lời nào của người ra hư.

Từ Đan cho đến Bê-e-Sê-ba, cả Y-sơ-ra-ên đều biết rằng, Sa-mu-ên được lập làm Tiên Tri của Đức Giê-
hô-va. Đức Giê-hô-va cứ hiện ra tại Si-lô, vì ấy là tại Si-lô mà Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Sa-mu-ên,

khiến cho người biết Lời của Ngài.” (Sách Sa-mu-ên thứ nhất, chương 3, câu 19 đến 21)
Muốn có một sự nhạy bén thuộc linh, thì trước hết chúng ta cần phải nghe được tiếng Chúa phán với
mình, và nhận ra tiếng phán ấy.
Làm sao để chúng ta có thể nghe được tiếng Chúa phán?
Chúa phán với chúng ta qua Lời Ngài trong Kinh Thánh. Muốn nghe được đâu là tiếng Chúa phán, đâu
không phải là tiếng Ngài, thì mỗi chúng ta phải dành thì giờ đọc và học Lời Ngài cách cá nhân, riêng tư,
để chúng ta quen thuộc với Lời của Ngài.
Không quen thuộc với Lời Ngài thì không thể nào có được sự nhạy bén thuộc linh.
A-bi-ga-in là một trong những người nữ được mệnh danh là khôn ngoan trong Kinh Thánh, vì bà là một
người đàn bà rất nhạy bén trong cuộc sống, và sự nhạy bén của bà đã đem lại nhiều ích lợi cho Đa-vít.
Kinh Thánh kể lại câu chuyện về người nữ khôn ngoan nầy như sau:
“Có một đứa đầy tớ báo tin cho A-bi-ga-in, vợ của Na-banh, rằng: Đa-vít có sai những sứ giả từ đồng
vắng đến chào chủ chúng tôi, nhưng Na-banh ở gắt gỏng cùng họ. Song trọn lúc chúng tôi ở gần những
người ấy tại trong đồng, thì họ rất tử tế cùng chúng tôi, chúng tôi không bị khuấy khuất, và chẳng thiếu
mất vật chi hết. Bao lâu chúng tôi ở gần các người đó, lo chăn bầy chiên chúng tôi, thì ngày và đêm họ
dường như tường che cho chúng tôi. Vậy bây giờ, khá xem xét điều bà phải làm; vì đã định giáng tai họa
trên chủ chúng tôi và trên cả nhà người; chủ dữ quá, không có ai nói cùng người được. A-bi-ga-in vội
vàng lấy hai trăm ổ bánh, hai bầu da rượu nho, năm con chiên đực nấu chín, năm đấu hột rang, một trăm
bánh nho khô, và hai trăm bánh trái vả khô, chất trên lưng lừa. Đoạn, người nói cùng các tôi tớ rằng:

Hãy đi trước ta, ta sẽ đi theo các ngươi. Nhưng nàng không nói chi hết cùng Na-banh, chồng mình. Nàng
cỡi lừa đi xuống theo một con đường có núi bao phủ, thì Đa-vít và những kẻ theo người cũng đi xuống
đụng mặt nàng; nàng bèn gặp các người đó…Đa-vít đáp cùng A-bi-ga-in rằng: Đáng ngợi khen Giê-hô-va
Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, vì đã sai ngươi đến đón ta ngày nay!Đáng khen sự khôn ngoan ngươi và
chúc phước cho ngươi, vì ngày nay đã cản ta đến làm đổ huyết và ngăn ta dùng chính tay mình mà báo
thù cho mình. Nhưng ta chỉ Giê-hô-va Đức Chúa Trời hằng sống của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã cản ta làm

điều ác, mà thề rằng, nếu nàng không vội vàng đến đón ta, thì đến sáng mai, phàm vật gì thuộc về Na-
banh sẽ chẳng còn lại vật mọn hơn hết” (Sách Sa-mu-ên thứ nhất, chương 25, câu 14 đến 20, và câu 32

đến 34)
Khi nghe tin đứa đầy tớ tường thuật lại mọi chuyện về cách xử sự gắt gỏng, nguy hiểm của chồng mình là
Na-banh đối với các tôi tớ của Đa-vít, bà liền đem một lễ vật giá trị đi đến ra mắt Đa-vít, để chuộc lỗi lầm
của chồng. Bà không cho chồng biết. Khi trình lễ vật cho Đa-vít, thì Đa-vít đã được nhẹ lòng, và khen bà
là một người khôn ngoan, nên từ bỏ ý định báo thù Na-banh.
Sau đó, Đức Chúa Trời đánh Na-banh là chồng bà và ông ta chết vì sự điên dại mình.
Đa-vít đến cầu hỏi A-bi-ga-in làm vợ mình.
A-bi-ga-in thật là một người nữ khôn ngoan và rất nhạy bén, khôn khéo trong cách xử sự biết bao!
Đứa tớ gái nhỏ…vô danh người Hê-bơ-rơ trong nhà của Quan Tổng Binh Na-a-man, người Sy-ri, dù là
còn nhỏ; nhưng đã có một lời đề nghị rất khéo léo với người chủ đáng thương của mình:
“Na-a-man, quan tổng binh của vua Sy-ri, là một người có quyền trước mặt chủ mình, được tôn trọng
lắm, bởi vì Đức Giê-hô-va dùng người giải cứu dân Sy-ri; người này vốn mạnh mẽ và bạo dạn, song bị
bịnh phung. Vả, có một vài toán dân Sy-ri đi ra bắt một đứa gái nhỏ của xứ Y-sơ-ra-ên làm phu tù, để hầu
hạ vợ Na-a-man. Một ngày kia, nó nói với bà chủ mình rằng: Ôi! Chớ chi chúa tôi đi đến cùng ông tiên tri
ở Sa-ma-ri! Người sẽ giải cứu chúa tôi khỏi bịnh phung” (Sách Các Vua thứ nhì, chương 5, câu 1 đến 3)

Chỉ là một lời đề nghị của đứa đầy tớ nhỏ mà thôi; nhưng không ngờ được vợ của Quan Tổng Binh Na-a-
man để ý, rồi bà tâu lại với chồng mình; chồng bà cũng nghe theo. Hơn thế nữa, khi Na-a-man đem những

lời đơn sơ của đứa đầy tớ trình với Vua Sy-ri, thì cả Vua Sy-ri cũng tin theo luôn.
Thật là điều lạ lùng, vì đó chính là điều Chúa đã làm trong lòng những con người quyền cao chức trọng
nầy vậy!
Sau đó, Na-a-man được Vua cho phép đi đến với Tiên Tri Ê-li-sê để xin chữa lành bịnh phung, và cuối
cùng, ông đã được chữa lành bịnh phung cách đặc biệt, khi ông nghe theo sự hướng dẫn…chữa bệnh độc
đáo của Tiên Tri Đức Chúa Trời (đi tắm mình dưới sống Giô-đanh bảy lần).
Để có thể dám đưa ra một lời đề nghị với chủ của mình như thế, chắc chắn, đứa đầy tớ gái nhỏ nầy khi
còn sống trong gia đình, đã được cha mẹ dạy dỗ Lời Chúa cách chu đáo, cha mẹ đã kể lại quyền năng lớn
lao của Chúa đã làm qua các tiên tri của Ngài, như Ê-li-sê chẳng hạn.
Vâng, chính việc học và ghi nhớ Lời Chúa sẽ giúp một người tin Chúa có được một sự nhạy bén thuộc
linh mỗi khi có sự việc nào đó xảy ra, và biết ứng xử cách tốt đẹp, giúp ích cho người khác, và bày tỏ
được quyền năng của Đức Chúa Trời.
Một đứa đầy tớ khác trong Tân Ước, cũng có một sự nhạy bén thuộc linh đáng nể.
Khi Phi-e-rơ được Chúa đưa ra khỏi tù bằng phép lạ, thì ông liền đi đến nhà của Ma-ri, mẹ của Giăng
Mác, và chúng ta biết rằng, một đứa đầy tớ giúp việc trong nhà là người nhận ra được Phi-e-rơ đầu tiên
qua tiếng nói của ông:

“Người suy nghĩ lại điều đó, rồi đến nhà Ma-ri, mẹ của Giăng, cũng gọi là Mác, là nơi có nhiều người
đang nhóm lại cầu nguyện. Người gõ cửa nhà ngoài, một con đòi tên là Rô-đơ đến nghe, nhận biết tiếng
Phi-e-rơ nên mừng rỡ lắm, đến nỗi chẳng mở cửa, nhưng trở chạy vào báo tin rằng Phi-e-rơ đang đứng
trước cửa. Người ta nói rằng: Mầy sảng. Song nàng quyết là quả thật. Họ bèn nói: Ấy là thiên sứ của
người. Nhưng Phi-e-rơ cứ gõ cửa hoài. Khi mở cửa, thấy Phi-e-rơ, hết thảy đều kinh hãi. Nhưng người
lấy tay ra dấu biểu chúng làm thinh, rồi thuật lại cho biết Chúa đã dùng cách nào cứu mình khỏi ngục;
đoạn, người lại dặn rằng: Hãy cho Gia-cơ và anh em biết điều nầy. Rồi đó, người bước ra sang nơi khác”
(Sách Công Vụ Các Sứ Đồ, chương 12, câu 12 đến 17)
Con đòi Rô-đơ nầy chắc có lẽ đã có không ít lần được nghe Phi-e-rơ giảng, nên rất quen thuộc với giọng
của ông; nên khi nghe tiếng Phi-e-rơ đang gõ cửa, thì liền chạy vô báo tin cho mọi người trong nhà đang
cầu nguyện lúc ấy rằng, đó là tiếng của Phi-e-rơ. Không ai tin lời của Rô-đơ, và cho là nàng nói sảng, nói
bậy, đó chỉ là thiên sứ của Phi-e-rơ mà thôi. Riêng Rô-đơ thì quả quyết đó chính là Phi-e-rơ, vì nàng đã
nhận biết được tiếng của Phi-e-rơ.
Thật là một người có sự nhạy bén thuộc linh đáng học hỏi cho chúng ta!
Sự nhạy bén thuộc linh không đến từ việc chúng ta là ai, lớn hay nhỏ, tin Chúa được bao lâu? Sự nhạy bén
thuộc linh đến từ việc chúng ta có…quen thuộc với Lời Ngài hay không?
Câu chuyện về nàng Ma-ri xức dầu cho Chúa trước khi Ngài chịu chết, cũng là một bài học quý giá về sự
nhạy bén thuộc linh:
“Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Chúa Jêsus đến thành Bê-tha-ni, nơi La-xa-rơ ở, là người Ngài đã
khiến sống lại từ kẻ chết. Người ta đãi tiệc Ngài tại đó, và Ma-thê hầu hạ; La-xa-rơ là một người trong
đám ngồi đồng bàn với Ngài. Bấy giờ, Ma-ri lấy một cân dầu cam tùng hương thật, rất quí giá, xức chân
Đức Chúa Jêsus, và lấy tóc mình mà lau; cả nhà thơm nức mùi dầu đó. Nhưng Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, là một
môn đồ về sau phản Ngài, nói rằng: Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đơ-ni-ê đặng bố thí cho kẻ
nghèo? Người nói vậy, chẳng phải lo cho kẻ nghèo đâu, song vì người vốn là tay trộm cắp, và giữ túi bạc,
trộm lấy của người ta để ở trong. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hãy để mặc người, người đã để dành dầu
thơm nầy cho ngày chôn xác ta. Vì các ngươi thường có kẻ nghèo ở với mình, còn ta, các ngươi không có
ta luôn luôn.” (Sách Giăng, chương 12, câu 1 đến 8)
Tại sao Ma-ri lại quyết định dứt khoát đập bể chai dầu cam tùng hương thật rất quý giá (như cả một gia tài
của mình) để xức chân Chúa, và rồi không ngần ngại lấy mái tóc đẹp của mình mà lau chân Ngài?
Có phải là Ma-ri muốn…chơi trội, muốn…làm nổi để…đánh bóng tên tuổi của mình??? Hoặc là nàng muốn
có một hành động…để đời, để ai cũng nhớ đến mình, để được người đời…nể nang, để được…lưu danh
muôn thuở???
Chẳng hề như vậy!
Sở dĩ Ma-ri có quyết định dứt khoát ngay thời điểm đó (“không bàn với thịt và huyết” chi cả), là vì nàng
biết chắc rằng, đây là cơ hội cuối cùng để làm một việc gì đó ý nghĩa và hữu ích cho Chúa kính yêu của
mình. Nếu không bây giờ thì không bao giờ còn làm được nữa cả, vì Chúa đang lên thành Giê-su-sa-lem
để chịu chết vì tội của nhân loại, sau bữa ăn thân ái tại nhà nàng ở đây.
Làm sao Ma-ri biết chắc đây là cơ hội cuối cùng để làm điều gì mình có thể làm được cho Chúa, trước khi
Ngài chịu chết? Vì nàng là một con người luôn biết học hỏi, lắng nghe Lời Chúa phán dạy, và luôn ưu tiên
cho điều nầy. “Người có một em gái, tên là Ma-ri, ngồi dưới chân Chúa mà nghe Lời Ngài” (Sách Lu-ca,
chương 10, câu 39). Cho nên, Ma-ri ghi nhớ Lời Chúa phán dạy cho các môn đồ nhiều lần trước đó, và

nàng biết đây là thời điểm cuối cùng Chúa đến thăm nhà mình trước khi Ngài chịu chết, nên chớp ngay cơ
hội quý báu nầy để bày tỏ lòng yêu mến Chúa của mình, không quan tâm đến đến dư luận chung quanh
thế nào.
Chính vì sự nhạy bén thuộc linh của Ma-ri mà Chúa đã lên tiếng khen bà và binh vực cho bà trước sự
phản đối của nhiều người, nhất là của Giu-đa Ích-ca-ri-ốt:
“Hãy để mặc người, người đã để dành dầu thơm nầy cho ngày chôn xác ta. Vì các ngươi thường có kẻ
nghèo ở với mình, còn ta, các ngươi không có ta luôn luôn.”
Không có sự am tường Lời Chúa, quen thuộc với Lời Ngài, thì Ma-ri sẽ không thể nào có một hành động
nhạy bén thuộc linh đáng quý như thế được!
Một câu chuyện nữa về sự nhạy bén thuộc linh.
Sau khi Chúa sống lại, Ngài đã hiện ra cho bảy Sứ Đồ trên bờ biển Ti-bê-ri-át như sau:
“Si-môn Phi-e-rơ nói rằng: Tôi đi đánh cá. Các người kia trả lời rằng: Chúng tôi đi với anh. Các người
ấy ra đi xuống thuyền, nhưng trong đêm đó, chẳng được chi hết. Đến sáng, Đức Chúa Jêsus đứng trên bờ,
nhưng môn đồ không biết đó là Đức Chúa Jêsus. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi các con, không có chi
ăn hết sao? Thưa rằng: Không! Ngài phán rằng: Hãy thả lưới bên hữu thuyền, thì các ngươi sẽ được.
Vậy, các người ấy thả lưới xuống, được nhiều cá đến nổi không thể kéo lên nữa. Môn đồ mà Đức Chúa
Jêsus yêu bèn nói với Phi-e-rơ rằng: Ấy là Chúa! Khi Si-môn Phi-e-rơ nghe rằng ấy là Chúa, bèn lấy áo
dài quấn mình (vì đang ở trần) và nhảy xuống nước” (Sách Giăng, chương 21, câu 3 đến 7)
Chúa phục sinh hiện ra với các Sứ Đồ khi họ đang cùng nhau đánh cá suốt một đêm mà không bắt được
một con cá nào cả. Ngài đến với họ lúc sáng sớm trên bờ biển bên cạnh họ; nhưng không ai nhận biết đó
là Ngài. Chúa bảo họ hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ bắt được cá. Không ngần ngại, họ làm theo và
được nhiều cá đến nỗi không thể kéo lên được nữa.
Ngay lúc đó, thì Sứ Đồ Giăng đã nhận ra ấy chính là Chúa phục sinh đang ở với họ và chỉ dạy họ đánh cá
để có kết quả.
“Ấy là Chúa!” là câu nói nổi tiếng của Sứ Đồ Giăng, để rồi từ đó sáu Sứ Đồ còn lại đều cũng nhận biết
được Chúa phục sinh đang ở với mình, và chăm sóc mình cách đầy tình yêu thương.
Đó chính là sự nhạy bén thuộc linh của vị Sứ Đồ được Chúa yêu trong câu chuyện Chúa phục sinh năm
xưa.
Để có thể có sự nhạy bén thuộc linh trong cuộc đời theo Chúa của mình, chúng ta cần phải sống gần Chúa
mỗi ngày qua Lời Chúa và qua sự cầu nguyện với Ngài. Có một mối thông công cá nhân với Chúa mỗi
ngày, thì chúng ta sẽ quen thuộc với Lời Chúa và mới có thể có được sự nhạy bén thuộc linh để ứng xử
một cách đúng đắn trong những sự việc xảy ra trong cuộc sống.
Thánh Gia-cơ nhắc nhở chúng ta:
“Nhưng kẻ nào xét kĩ luật pháp trọn vẹn, là luật pháp về sự tự do, lại bền lòng suy gẫm lấy, chẳng phải
nghe rồi quên đi, nhưng hết lòng giữ theo phép tắc nó, thì kẻ đó sẽ tìm được phước trong sự mình vâng
lời.” (Sách Gia-cơ, chương 1, câu 25)
Lời Chúa không được viết ra để cho chúng ta xem hay đọc qua loa lấy lệ cho có, mà bèn là xem xét kỹ
lưỡng, bền lòng suy gẫm, và vâng giữ làm theo cách cẩn thận, thì chắc chắn, chúng ta sẽ tìm được phước
trong Lời ấy, và sẽ có được sự nhạy bén thuộc linh trong cuộc sống.

Nguyện xin Chúa giúp cho bạn và tôi có được sự nhạy bén thuộc linh để sống đẹp lòng Ngài và làm vinh
hiển danh Ngài. A men!
California, Tháng 4/ 2026!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 10   +   8   =