Sự thờ phượng thật là gì?

CÂU HỎI

Sự thờ phượng thật là gì?

TRẢ LỜI

Sứ đồ Phao-lô mô tả đầy đủ sự thờ phượng thật trong Rô-ma 12:1-2: “Vậy thưa anh em, bởi sự thương xót của Đức Chúa Trời, tôi nài xin anh em dâng thân thể mình làm sinh tế sống, thánh khiết và đẹp lòng Đức Chúa Trời, đó là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Đừng khuôn rập theo đời này, nhưng phải được biến hóa bởi sự đổi mới của tâm trí mình, để phân biệt đâu là ý muốn tốt đẹp, vừa lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời.”

Phân đoạn này chứa đựng tất cả những yếu tố của sự thờ phượng thật. Thứ nhất, động cơ thờ phượng chính là: “lòng thương xót của Chúa.” Lòng thương xót của Chúa là mọi điều Chúa ban cho chúng ta dù chúng ta không xứng đáng, như là: tình yêu đời đời, ân điển đời đời, Thánh Linh, bình an mãi mãi, vui mừng mãi mãi, cứu rỗi đức tin, thỏa vui, sức mạnh, khôn ngoan, hy vọng, kiên nhẫn, nhân từ, tôn trọng, vinh hiển, công bằng, an toàn, sự sống đời đời, tha thứ, giải hòa, công chính, sự thánh hóa, tự do, cầu thay và nhiều điều nữa. Chính sự thấu hiểu và cảm biết về những món quà vô giá là động lực thúc đẩy chúng ta trút đổ mọi lời ca ngợi và tạ ơn — nói cách khác, đó là thờ phượng!

Trong phân đoạn này cũng có một mô tả về cách xử sự của chúng ta trong sự thờ phượng: “dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh.” Dâng thân thể có nghĩa là dâng lên cho Chúa mọi điều thuộc về chính chúng ta. Ở đây, hàm ý chỉ về thân thể chúng ta có ý nghĩa là tất cả mọi khả năng của chúng ta, tất cả mọi bản tính của chúng ta – tấm lòng, tâm trí, đôi tay, suy nghĩ, thái độ — đều được dâng lên cho Chúa. Nói cách khác, chúng ta từ bỏ mọi sự kiểm soát đối với những điều này và dâng hết thảy chúng cho Ngài, như là của lễ đúng nghĩa được dâng tất cả lên cho Chúa trên bàn thờ. Nhưng như thế nào ? Một lần nữa, phân đoạn này đã nói rất rõ ràng: “bởi sự đổi mới của tâm trí.” Chúng ta đổi mới tâm trí mình mỗi ngày bằng cách làm sạch “sự khôn ngoan” của thế gian và thay thế nó bằng sự khôn ngoan thật đến từ Chúa. Chúng ta thờ phượng Chúa với một tâm trí được đổi mới và được thanh tẩy, không chỉ bằng cảm xúc của chúng ta. Cảm xúc là những điều gì đó rất tuyệt vời, nhưng cảm xúc không được định hình bởi một tâm trí được ngập chìm trong Lẽ thật, thì chúng có thể bị phá hủy, vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Nơi mà tâm trí đi đến, ý tưởng sẽ đuổi theo, và cảm xúc cũng như thế. I Cô-rinh-tô 2:16 nói với chúng ta rằng, chúng ta có “tâm trí của Đấng Christ”, chứ không phải cảm xúc của Đấng Christ.

Chỉ có một cách để làm mới tâm trí của chúng ta, và cách đó là bởi Lời Chúa (Giăng 6:63; 17:17; Tít 3:5). Đây là lẽ thật và là hiểu biết về Lời Chúa, có nghĩa là đang nói đến sự thấu hiểu lòng thương xót của Chúa, và chúng ta cần trở lại nơi mà chúng ta đã bắt đầu. Để biết lẽ thật, tin lẽ thật, giữ sự tin chắc vào lẽ thật, và yêu mến lẽ thật sẽ là kết quả tự nhiên khi đến trong tinh thần thờ phượng thật. Đó là điều chắc chắn đi kèm với lòng yêu mến, và lòng yêu mến đó chính là lời đáp cho lẽ thật, không phải là tác động từ bên ngoài, bao gồm tác động từ âm nhạc. Với vai trò đó âm nhạc không liên quan gì đến sự thờ phượng. Âm nhạc không sản sinh ra sự thờ phượng, dù cho nó hẳn có thể sản sinh cảm xúc. Âm nhạc không phải là nguồn gốc của sự thờ phượng, nhưng nó được dùng để bày tỏ sự thờ phượng. Không nên nhìn âm nhạc như nguyên nhân tạo nên sự thờ phượng của bạn; mà hãy nhìn âm nhạc như là cách bày tỏ điều gì đó được gây nên bởi tấm lòng say mê sự thương xót của Chúa, là sự vâng phục những điều răn của Ngài.

Sự thờ phượng thật nghĩa là có Chúa làm trung tâm của sự thờ phượng. Người ta thường có khuynh hướng tập trung vào nơi họ thờ phượng, âm nhạc họ hát trong khi thờ phượng, và họ thờ phượng như thế nào trong cái nhìn của người khác. Tập trung vào những điều này nghĩa là đã bỏ mất đi điểm chính yếu của sự thờ phượng. Chúa Giê-xu nói với chúng ta rằng người thờ phượng thật sẽ thờ phượng Chúa bằng tâm thần và lẽ thật (Giăng 4:24). Điều này có nghĩa chúng ta thờ phượng bằng chính tấm lòng và phương cách mà Chúa đã lập ra. Thờ phượng có thể thúc đẩy cầu nguyện, đọc lời Chúa bằng tấm lòng cởi mở (Nê-hê-mi 8:5-6), ca hát (Thi-Thiên 95:2-3), tham dự cùng với cộng đồng (1 Cô-rinh-tô 11:27-32), và phục vụ người khác (1 Phi-ê-rơ 4:10). Điều này không giới hạn trong một hành động, nhưng được hoàn tất trọn vẹn khi tấm lòng và thái độ của một cá nhân được đặt trong sự đúng đắn (Giăng 3:30).

Một điều quan trọng nữa cần biết đó là sự thờ phượng chỉ dành cho Chúa (Ma-thi-ơ 4:10b). Chỉ Ngài mới xứng đáng được thờ phượng và sự thờ phượng không dành cho bất kỳ người hầu việc nào của Chúa (Khải huyền 19:10). Chúng ta không thờ phượng các thánh, các tiên tri, các thần tượng, thiên sứ, hay một thần nào sai trật nào khác, hay Mary – mẹ của Chúa Giê-xu (Giăng 2:5; Công vu 1:14). Chúng ta cũng không thờ phượng niềm mong đợi về điều gì đó trong sự trở lại, cũng như một sự chữa lành phi thường nào. Thờ phượng có thể là một cộng đồng ngợi khen Chúa (Thi thiên 22:22; 35:18) trong hệ thống giáo đoàn, nơi mà chúng ta lớn tiếng cầu nguyện và ca tụng lòng quý mến và tạ ơn cho Ngài và những gì Ngài đã làm cho chúng ta. Sự thờ phượng thật được cảm nhận từ bên trong và sau đó được biểu lộ thông qua hành động của chúng ta. “Sự thờ phượng” bằng một tấm lòng bị ép buộc thì đó sẽ là điều làm Chúa không vui lòng và sẽ hoàn toàn là vô nghĩa. Chúa có thể nhìn thấu mọi điều đạo đức giả, và Ngài ghét điều đó. Ngài chứng tỏ điều này trong A-mốt 5:21-24 khi Ngài nói về hình phạt sắp xảy đến. Một ví dụ khác là câu chuyện của Ca-in và A-bên, là con trai của A-đam và Ê-va. Cả hai người đều mang đến lễ vật dâng cho Chúa, nhưng Chúa chỉ vui lòng với của lễ của A-bên. Ca-in mang theo lễ vật với lòng không tự nguyện, A-bên mang chiên con đầu lòng từ trong bầy mình. Ông dâng cho Chúa hoàn toàn bởi đức tin và lòng yêu kính Chúa.

Sự thờ phượng thật không bị kềm hãm bởi những gì chúng ta làm trong nhà thờ hay là ca ngợi cách công khai (dù cho cả hai điều này đều tốt, và Kinh Thánh cũng dạy chúng ta những điều đó). Sự thờ phượng thật là bày tỏ lòng biết ơn với Chúa cùng với tất cả mọi năng quyền và vinh hiển của Ngài trong mọi điều chúng ta làm. Hình thức cao nhất của ca ngợi và thờ phượng chính là vâng theo Chúa và vâng theo lời Chúa (Giăng 14:15,21,23). Để làm điều này, chúng ta phải biết Chúa; chúng ta không thể không biết Ngài (Công vụ 17:23). Thờ phượng là dâng vinh hiển và tán dương Chúa – để trình dâng lòng trung thành và sự ngưỡng mộ lên cho Cha chúng ta.

English

QUESTION

What is true worship?

videotrue worshipaudio
ANSWER

The apostle Paul described true worship perfectly in Romans 12:1-2: “I urge you therefore, brethren, by the mercies of God to present your bodies a living and holy sacrifice, acceptable to God which is your spiritual service of worship. And do not be conformed to this world but be transformed by the renewing of your mind that you may prove what the will of God is, that which is good and acceptable, or well pleasing and perfect.”

This passage contains all the elements of true worship. First, there is the motivation to worship: “the mercies of God.” God’s mercies are everything He has given us that we don’t deserve: eternal love, eternal grace, the Holy Spirit, everlasting peace, eternal joy, saving faith, comfort, strength, wisdom, hope, patience, kindness, honor, glory, righteousness, security, eternal life, forgiveness, reconciliation, justification, sanctification, freedom, intercession and much more. The knowledge and understanding of these incredible gifts motivate us to pour forth praise and thanksgiving—in other words, worship!

Also in the passage is a description of the manner of our worship: “present your bodies a living and holy sacrifice.” Presenting our bodies means giving to God all of ourselves. The reference to our bodies here means all our human faculties, all of our humanness—our hearts, minds, hands, thoughts, attitudes—are to be presented to God. In other words, we are to give up control of these things and turn them over to Him, just as a literal sacrifice was given totally to God on the altar. But how? Again, the passage is clear: “by the renewing of your mind.” We renew our minds daily by cleansing them of the world’s “wisdom” and replacing it with true wisdom that comes from God. We worship Him with our renewed and cleansed minds, not with our emotions. Emotions are wonderful things, but unless they are shaped by a mind saturated in Truth, they can be destructive, out-of-control forces. Where the mind goes, the will follows, and so do the emotions. First Corinthians 2:16 tells us we have “the mind of Christ,” not the emotions of Christ.

There is only one way to renew our minds, and that is by the Word of God. It is the truth, the knowledge of the Word of God, which is to say the knowledge of the mercies of God, and we’re back where we began. To know the truth, to believe the truth, to hold convictions about the truth, and to love the truth will naturally result in true spiritual worship. It is conviction followed by affection, affection that is a response to truth, not to any external stimuli, including music. Music as such has nothing to do with worship. Music can’t produce worship, although it certainly can produce emotion. Music is not the origin of worship, but it can be the expression of it. Do not look to music to induce your worship; look to music as simply an expression of that which is induced by a heart that is rapt by the mercies of God, obedient to His commands.

True worship is God-centered worship. People tend to get caught up in where they should worship, what music they should sing in worship, and how their worship looks to other people. Focusing on these things misses the point. Jesus tells us that true worshipers will worship God in spirit and in truth (John 4:24). This means we worship from the heart and the way God has designed. Worship can include praying, reading God’s Word with an open heart, singing, participating in communion, and serving others. It is not limited to one act, but is done properly when the heart and attitude of the person are in the right place.

It’s also important to know that worship is reserved only for God. Only He is worthy and not any of His servants (Revelation 19:10). We are not to worship saints, prophets, statues, angels, any false gods, or Mary, the mother of Jesus. We also should not be worshiping for the expectation of something in return, such as a miraculous healing. Worship is done for God—because He deserves it—and for His pleasure alone. Worship can be public praise to God (Psalm 22:2235:18) in a congregational setting, where we can proclaim through prayer and praise our adoration and thankfulness to Him and what He has done for us. True worship is felt inwardly and then is expressed through our actions. “Worshiping” out of obligation is displeasing to God and is completely in vain. He can see through all the hypocrisy, and He hates it. He demonstrates this in Amos 5:21-24 as He talks about coming judgment. Another example is the story of Cain and Abel, the first sons of Adam and Eve. They both brought gift offerings to the Lord, but God was only pleased with Abel’s. Cain brought the gift out of obligation; Abel brought his finest lambs from his flock. He brought out of faith and admiration for God.

True worship is not confined to what we do in church or open praise (although these things are both good, and we are told in the Bible to do them). True worship is the acknowledgment of God and all His power and glory in everything we do. The highest form of praise and worship is obedience to Him and His Word. To do this, we must know God; we cannot be ignorant of Him (Acts 17:23). Worship is to glorify and exalt God—to show our loyalty and admiration to our Father.

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 10   +   10   =