Đấy Là Vua
“Dân chúng thì đứng nhìn, còn những người lãnh đạo thì chế giễu Ngài rằng: “Nó đã cứu kẻ khác. Nếu nó thật là Đấng Christ, người được chọn của Đức Chúa Trời, thì hãy để nó tự cứu mình đi!” Quân lính cũng chế giễu Ngài, lại gần đưa giấm cho Ngài uống và nói: “Nếu ngươi là Vua dân Do Thái, hãy tự cứu mình đi!” Phía trên đầu Ngài có dòng chữ: NGƯỜI NẦY LÀ VUA DÂN DO THÁI.” (Lu-ca 23:35-38)
Tại xứ Giu-đê dưới ách cai trị của La Mã, người bị xử tử thường mang một tấm bảng ghi rõ tội trạng của mình. Nhưng với Chúa Giê-xu thì lại có một vấn đề: Ngài hoàn toàn vô tội, không hề phạm bất kỳ điều gian ác nào.
Vậy tại sao Phi-lát lại cho treo trên thập tự giá của Chúa Giê-xu dòng chữ: “Đây là Vua dân Do Thái”?
Câu trả lời được tìm thấy trong sách Tin Lành Giăng. Giăng nhắc chúng ta rằng Chúa Giê-xu chính là Đấng Mê-si đã được rao báo từ trước — là Đấng Được Chọn của Y-sơ-ra-ên. Phi-lát, người biết rõ những lời tiên tri ấy và cũng nhận thức được niềm hy vọng, sự mong chờ đang xoay quanh Chúa Giê-xu, dường như muốn buộc người Do Thái phải đối diện với một thực tế chua xót: vị vua mà họ trông đợi giờ đây chỉ là một thân thể bị hành hạ đến biến dạng, bị treo trên cây thập tự đầy cay đắng.
Vì thế, Giăng ghi lại rằng các lãnh đạo Do Thái đã đến xin Phi-lát đổi nội dung tấm bảng. Họ muốn ghi: “Người nầy nói: Ta là vua dân Do Thái” (Giăng 19:21). Nhưng Phi-lát đáp lại cách dứt khoát: “Điều ta đã viết thì ta đã viết rồi” (Giăng 19:22). Quyết định ấy không thay đổi. Và như vậy, Chúa Giê-xu đã chịu chết dưới một tấm bảng công bố đúng thân phận thật của Ngài.
Thế nhưng, trước tấm bảng ấy, trước vương quyền của Chúa Giê-xu, “những người lãnh đạo thì chế giễu Ngài,” và “quân lính cũng chế giễu Ngài.” Từ tầng lớp cao nhất đến thấp nhất trong xã hội, từ người được xem là văn minh nhất đến kẻ thô bạo nhất, phản ứng đều giống nhau: khước từ Cứu Chúa. Cả các nhà lãnh đạo lẫn binh lính đều cho rằng một Đấng Mê-si thật thì phải tự giải cứu mình. Nói cách khác, họ tin rằng chỉ khi nào Chúa Giê-xu tự cứu lấy mình, họ mới chịu tin Ngài là Đấng Christ. Thật trớ trêu và đau lòng, bởi chính vì Ngài không tự cứu mình mà Ngài có thể cứu tất cả những ai đến với Đức Chúa Trời qua Ngài. Đường lối của Đức Chúa Trời không giống đường lối loài người. Bằng chứng về căn tính của Chúa Giê-xu, cũng như tình yêu của Ngài, chính là việc Ngài sẵn lòng chết dưới tấm bảng ấy.
Chúng ta dễ nghĩ rằng mình không nhạo báng hay chế giễu như những người đứng quanh thập tự giá ngày xưa. Nhưng đôi khi, chúng ta lại suy nghĩ và hành động giống hệt họ — ra điều kiện với Chúa, chờ đợi Ngài làm điều gì đó thật hợp lý theo cách hiểu của mình, rồi từ chối tin cậy rằng đường lối Ngài luôn tốt lành và đầy yêu thương, để rồi không nhận ra kế hoạch hoàn hảo của Ngài đang bày ra ngay trước mắt. Khi sự cám dỗ ấy len lỏi vào lòng, hãy nhớ rằng dòng chữ Phi-lát cho treo trên thập tự giá chính xác biết bao. Đấng Christ đã là và vẫn luôn là Vua dân Do Thái. Hơn thế nữa, Ngài là “Vua của các vua và Chúa của các chúa,” xứng đáng nhận trọn lòng tin cậy, ngợi khen và thờ phượng của chúng ta.
Dịch & biên tập: Eunice Tu
Nguồn: truthforlife.org
Nguồn Suối Tâm Linh
