Gửi những ai đang say mê vật chất: ‘Hãy nhớ người thanh niên giàu có’

Gửi những ai đang say mê vật chất: ‘Hãy nhớ người thanh niên giàu có’

Dưỡng linh
01:49 20/06/2026

Oneway.vn – Cách đây 55 năm, tôi từng ngồi dự buổi lễ tốt nghiệp trường thần học, lòng đầy háo hức chờ mong đến lượt mình nhận bằng. 

Hôm ấy, một vị giáo sư của tôi bước lên bục giảng luận. Chủ đề của sứ điệp mà mục sư chia sẻ là: “Hãy nhớ người thanh niên giàu có.” Để giúp chúng tôi ghi khắc lời nhắn nhủ ấy, vị giáo sư đã tặng cho mỗi sinh viên một tờ một đô-la. Tôi chẳng còn nhớ rõ đó có phải là ý của thầy hay không, nhưng tôi đã mang tờ một đô-la ấy về nhà và nói với Noël – vợ tôi rằng: “Anh muốn giữ tờ tiền này luôn trong tầm mắt mình mình trong suốt phần đời còn lại.”

Thế là, cô ấy đã khéo léo bọc nhựa nó lại cho tôi. Suốt 55 năm qua, dù gia đình tôi có chuyển đi đâu, tờ một đô-la ấy vẫn luôn nằm ở một vị trí dễ thấy nhất trong phòng làm việc của tôi.

Bài giảng đó, tờ đô-la đó, và việc nó đồng hành cùng tôi suốt hơn năm thập kỷ qua đã mang lại một giá trị thuộc linh vô cùng lớn lao đối với tôi. Chẳng biết bao nhiêu ngàn lần tôi đã ngước mắt lên, nhìn thấy tờ một đô-la này và như nghe thấy tiếng Cứu Chúa Jêsus êm dịu nhắc khuyên:

“Con à, người giàu vào vương quốc Đức Chúa Trời khó lắm thay. Đừng ham mê làm giàu! Đừng ham mê làm giàu! Sự sống của một người không định đoạt bằng của cải dư dật đâu. Hãy sống một cuộc đời kết quả. Nhưng đừng đi theo con đường này. Đừng vì tiền bạc. Hãy dốc đổ mọi tâm huyết để lan tỏa lòng tôn kính quyền tể trị tối cao của Đức Chúa Trời trong mọi sự, mang lại niềm vui cho muôn người nhân danh Ta. Ta sẽ chu cấp mọi nhu cầu của con. Ta sẽ ở cùng con. Nhưng Ta sẽ không ở cùng nếu con cứ nằng nặc muốn làm giàu. Hãy nhớ lấy người thanh niên giàu có.”

Lạc đà, lỗ kim và người giàu

Chúng ta cùng xem câu chuyện này trong sách Ma-thi-ơ 19:16–26:

“Lúc ấy, có một người đến hỏi Ngài: “Thưa Thầy, tôi phải làm điều lành nào để được sự sống đời đời?” Đức Chúa Jêsus đáp: “Sao ngươi hỏi Ta về điều lành? Chỉ có một Đấng trọn lành mà thôi. Nếu ngươi muốn vào sự sống, hãy tuân giữ các điều răn.” Người ấy hỏi: “Những điều răn nào?” Đức Chúa Jêsus đáp: “Ngươi chớ giết người; chớ gian dâm; chớ trộm cắp; chớ làm chứng dối; hãy hiếu kính cha mẹ ngươi và hãy yêu thương người lân cận như chính bản thân mình.” Người thanh niên ấy thưa: “Tôi đã vâng giữ tất cả những điều nầy, tôi còn thiếu điều gì không?” Đức Chúa Jêsus đáp: “Nếu ngươi muốn được trọn vẹn, hãy đi, bán những gì mình có và phân phát cho người nghèo thì ngươi sẽ có kho báu ở trên trời; rồi hãy đến theo Ta.” Khi nghe lời nầy, thanh niên ấy buồn bã bỏ đi, vì anh ta có quá nhiều của cải.

Đức Chúa Jêsus phán với các môn đồ: “Thật, Ta bảo các con, người giàu vào thiên đàng quả là khó. Ta lại nói với các con, lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào vương quốc Đức Chúa Trời.” Các môn đồ nghe điều nầy, thì vô cùng kinh ngạc và nói rằng: “Vậy thì ai có thể được cứu?” Đức Chúa Jêsus nhìn họ và phán: “Loài người không thể làm được điều nầy, nhưng Đức Chúa Trời làm được mọi sự.

Điều làm cho câu chuyện này có năng quyền và thắp lên niềm hy vọng lớn lao chính là lời đúc kết ở cuối đoạn: “Loài người không thể làm được điều nầy, nhưng Đức Chúa Trời làm được mọi sự” (Ma-thi-ơ 19:26). Việc gì mà không thể làm được? Bảo một con lạc đà chui qua lỗ kim là chuyện không tưởng. Và việc một người giàu muốn bước chân vào vương quốc Đức Chúa Trời cũng khó khăn y như vậy.

Nhưng tại sao lại thế? Tại sao chàng thanh niên ấy lại ủ rũ quay lưng bước đi? “Vì anh ta có quá nhiều của cải” (Ma-thi-ơ 19:22). Đúng thế thật, nhưng đó vẫn chưa phải là căn nguyên của vấn đề. Đức Chúa Jêsus đã chỉ ra bốn bước ngoặt lớn mà anh ta cần phải thay đổi trong tấm lòng để có thể bước vào vương quốc Đức Chúa Trời.

Bốn sự thay đổi cốt lõi

Thứ nhất, hãy thu gọn mọi thứ. Hãy đơn giản hóa cuộc sống của mình.

Bạn đang tự bao bọc quanh mình quá nhiều thứ đồ đạc không cần thiết, đến mức chính bạn đang bị ngập lụt trong đó. Vật chất đang kiểm soát bạn. Nó đang bóp nghẹt bạn từng ngày. Bạn đã trót yêu những “biểu tượng” của sự giàu sang, bởi vì chúng không chỉ mang lại sự tiện nghi, mà còn làm cho bạn trở nên nổi bật và có tiếng tăm. Và bạn thì lại quá thích sự tiện nghi cùng danh tiếng đó. Thế nên, việc đầu tiên chúng ta cần làm là chặt đứt những sợi dây leo đang quấn quanh cổ và bóp nghẹt linh hồn mình.

Thứ hai, hãy sống rộng rãi, ban cho cách rời rộng đối với những người thiếu thốn hơn mình. Hãy thay đổi toàn bộ tư duy của bạn từ “nhận lấy” sang “ban cho”.

Tôi cam đoan với bạn, ban cho thì có phước hơn nhận lãnh. Việc đáp ứng nhu cầu của người khác mang lại sự thỏa lòng sâu sắc hơn nhiều so với việc cứ cố gia tăng sự tiện nghi cho bản thân.

Bạn chẳng biết mình đang đánh mất điều gì đâu! Bạn đã bị lừa dối bởi hàng ngàn lời quảng cáo ngoài kia, rằng có nhiều của cải là chìa khóa của hạnh phúc, rằng sở hữu vật chất là con đường dẫn đến niềm vui. Không đâu, bạn ơi. Sự sống của một người không bám víu vào của cái mình dư dật đâu. Biển Chết sở dĩ mang tên là Biển Chết, là vì nó chỉ biết nhận vào mà không bao giờ biết chảy ra.

Tuy nhiên, khi Đức Chúa Jêsus yêu cầu hai điều đầu tiên – là đơn giản hóa cuộc sống và rời rộng ban cho – Ngài biết rõ rằng có những khao khát sâu thẳm trong lòng phải thay đổi trước đã, thì mới có được những hành động bên ngoài ấy.

Bạn có thực sự khát khao thiên đàng là kho báu của đời mình không?

Bạn có khao khát Đức Chúa Jêsus là Đấng đồng hành, và thực sự là Cứu Chúa, là Vua của đời sống mình không?

Ngài phán: “Hãy đi, bán những gì mình có và phân phát cho người nghèo thì ngươi [điều thứ ba] sẽ có kho báu ở trên trời; rồi [điều thứ tư] hãy đến theo Ta” (Ma-thi-ơ 19:21).

Câu hỏi đặt ra cho bạn là: Đó có phải là điều bạn thực sự muốn không? Bạn có khao khát thiên đàng hơn đất này, và yêu mến Cứu Chúa Jêsus hơn tiền tài, của cải không?

Chính ngay lúc này đây, chàng thanh niên ấy đã quay lưng bước đi trong buồn bã. Anh ta không muốn kho báu ở trên trời; anh ta muốn có tiền bạc ngay tại đây, ngay lúc này. Anh ta không yêu mến Cứu Chúa Jêsus hơn những tài sản của mình. Tài sản – chung quy cũng chỉ là những vật ngoài thân mà thôi.

Sứ đồ Phao-lô từng viết: “Vì khi chào đời chúng ta chẳng đem gì theo thì lúc lìa đời cũng không thể mang gì đi được; vì vậy, có cơm ăn, áo mặc thì phải thỏa lòng” (I Ti-mô-thê 6:7–8). Chẳng có chiếc xe chở tài sản nào đi sau xe tang cả. Tất cả chỉ là vật chất tạm bợ. Hỡi người bạn trẻ, thật hoàn toàn sai lầm khi nghĩ rằng ai có nhiều tài sản nhất sẽ là người chiến thắng lúc nhắm mắt xuôi tay.

Chúa như đang nhẹ nhàng kêu gọi người trẻ tuổi ấy: “Hãy đến theo Ta.” Ta ban cho con sự thông công, đồng hành của Ta ngay bây giờ và cho đến đời đời. Con thích kết giao, làm thân với những người giàu có sao? Chính Ta là Đấng đã dựng nên vũ trụ này. Ta làm chủ nó. Và những ai đi theo Ta sẽ thừa hưởng cả cơ nghiệp đó. Sứ đồ Phao-lô yêu dấu của Ta đã phải thức đêm may trại để trang trải cuộc sống qua ngày. Vậy con có biết ông ấy đã dạy điều gì cho những môn đồ theo Ta không? “Dù Phao-lô, A-pô-lô hay Sê-pha; dù thế gian, sự sống hay sự chết, hiện tại hay tương lai; tất cả đều thuộc về anh em, anh em thuộc về Đấng Christ, và Đấng Christ thuộc về Đức Chúa Trời” (I Cô-rinh-tô 3:21–23).

Nghe này, người bạn trẻ yêu dấu của Ta! Con tưởng mình giàu có sao? Không đâu. Nếu con quay lưng bước đi, con sẽ bỏ lỡ cơ hội đầu tư vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại này.”

Và thế là anh ta chọn quay bước đi. Hỡi các bạn trẻ thân yêu, tôi không muốn anh chị em quay lưng bước đi như vậy. Tôi muốn anh chị em hãy nhớ lấy người thanh niên giàu có này.

Giá trị thuộc linh đời đời

Trong buổi lễ tốt nghiệp 55 năm trước ấy, còn có một vị giáo sư khác. Ông sở hữu tấm bằng tiến sĩ từ một trường đại học danh tiếng bên châu Âu. Chúng tôi từng có dịp gặp nhau tại nhà riêng của ông vài lần, và tôi cũng học một vài môn do ông giảng dạy. Sau khi tôi rời trường, một thời gian sau tôi nghe tin ông bắt đầu bước chân vào thị trường chứng khoán. Để rồi dần dần, ông bị thiêu đốt bởi niềm đam mê làm giàu. Và ông đã quay lưng bước đi.

Ngày hôm nay, ông không còn là một con cái Chúa nữa. Ngay cả sự hiện diện của Đức Chúa Trời ông cũng chẳng còn tin, dù trong tay đang sở hữu tấm bằng tiến sĩ thần học.

Điều gì sẽ giữ chân anh chị em trên con đường thập tự giá Gô-gô-tha với Cứu Chúa Jêsus, Đấng đã yêu anh chị em và phó chính Ngài vì anh chị em, để tiếp tục sống một cuộc đời đơn sơ đầy vui mừng, ban cho cách rời rộng, và luôn hướng lòng về thiên quốc?

Câu trả lời là: chính Đức Chúa Trời sẽ gìn giữ anh chị em. “Loài người không thể làm được điều nầy, nhưng Đức Chúa Trời làm được mọi sự” (Ma-thi-ơ 19:26). Và một trong những phương cách Ngài có thể dùng để gìn giữ anh chị em, chính là tờ tiền nhỏ đóng khung treo trên tường kia: “Hãy nhớ người thanh niên giàu có.”

Bài: John Piper; dịch: Esther Võ

(Nguồn: desiringgod.org)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 7   +   4   =