Hãy Đến, Quỳ Xuống Mà Tôn Thờ Ngài

Hãy Đến, Quỳ Xuống Mà Tôn Thờ Ngài

 

Sau khi các thiên sứ lìa họ lên trời rồi, các người chăn chiên nói với nhau rằng: “Chúng ta hãy đi đến thành Bết-lê-hem xem việc đã xảy ra mà Chúa cho chúng ta biết.” Vậy, họ vội vàng đi đến đó, gặp Ma-ri, Giô-sép, và thấy Con Trẻ đang nằm trong máng cỏ.”  (Lu-ca 2:15-16)

“Ta mau mau đến Bết-lê-hem
Xin quỳ tôn thánh vương ra đời.
Nơi cô thôn sứ thánh hân hoan,
Ca mừng đêm Giê-xu lâm phàm.”

(Trích lời thánh ca “Angels We Have Heard on High”— lời Việt “Tiếng Hát Thiên Binh”)

Khi hát những lời này trong bài thánh ca Giáng Sinh, hầu hết chúng ta không thật sự quỳ xuống để tôn vinh Chúa. Chúng ta hiểu rằng lời mời gọi trong bài hát mang ý nghĩa ẩn dụ. Tuy nhiên, nếu thật lòng muốn chiêm ngưỡng Đấng Christ, chúng ta phải sẵn sàng đón nhận lời mời ấy bằng tư thế hạ lòng—nghĩa là đến với Ngài trong sự khiêm nhường, và nhận biết rằng Ngài xứng đáng được tôn kính như thế.

Giống như các người chăn chiên, chúng ta được thúc giục chạy đến với Chúa vì Ngài là Đấng chủ động tìm kiếm con người. Trong đêm Giáng Sinh, Ngài đã chủ động đến với thế gian qua hình hài một hài nhi yếu đuối, và phán với những người chăn qua thiên sứ rằng: “Đừng sợ! Nầy, ta báo cho các ngươi một tin lành, đây sẽ là niềm vui lớn cho mọi người. Vì hôm nay tại thành Đa-vít, một Đấng Cứu Thế, là Đấng Christ, là Chúa đã được sinh ra cho các ngươi.” (Lu-ca 2:10-11)

Đức Chúa Trời khởi đầu trong ân điển, và những người chăn đáp lại bằng đức tin. Họ tin lời thiên sứ và vội vàng tìm đến máng cỏ. Họ đặt ưu tiên tìm kiếm Đấng Cứu Thế hơn cả công việc và những gì quen thuộc. Thật là một hình ảnh tuyệt đẹp về cách chúng ta nên đáp lại lời mời gọi của Đức Chúa Trời!

Một số người có thể chế giễu họ, cho rằng họ quá đơn giản khi tin như vậy. Vậy điều gì ngăn cản con người ngày nay không thể tin và đáp lại như họ? Chỉ một chữ thôi: kiêu ngạo.

Sự kiêu ngạo có thể đã giữ họ lại ngoài đồng — được nghe lời loan báo từ thiên sứ nhưng không có mối tương giao với Đấng Christ. Và chính lòng kiêu ngạo khiến chúng ta không thể đến gần Chúa trong tư thế hạ mình, mắt chúng ta trở nên mù lòa trước lẽ thật rằng: “Sinh tế đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là tâm linh đau thương… Lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dể đâu.” (Thi-thiên 51:17)

Tại chuồng chiên Bết-lê-hem, bạn không thể bước vào thẳng lưng—lối vào quá thấp nên bạn phải cúi mình. Cũng vậy, nếu muốn vào nơi ghi dấu sự giáng sinh của Chúa Giê-xu, bạn phải hạ mình, phải quỳ gối. Đó là một hình ảnh thật đẹp, nhắc chúng ta tự hỏi: “Tôi có sẵn lòng hạ mình trước Đấng Christ không? Tôi có sẵn lòng, như các người chăn chiên xưa, buông bỏ kế hoạch riêng để học biết và theo Ngài không?”

Trong mùa Giáng Sinh này, hãy xem xét tấm lòng mình: nguyện thái độ của lòng chúng ta luôn là sự khiêm cung trước vinh hiển của Đức Chúa Trời, và tôn thờ Đấng đã hạ mình đến với nhân loại — Hài Nhi Giê-xu, Vua trên muôn vua.

Dịch: Eunice Tu

Nguồn: truthforlife.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *