Hiệp Nhất Trong Sự Đa Dạng

T.L. Osborn, “Phao-lô đã bảo chúng ta rằng chúng ta cần học tập để trở nên những người làm công xứng đáng cho Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không tán dương khi chúng ta suy nghĩ giống hệt nhau, hay nói theo một khuôn rập giống nhau, mà là khi những tư tưởng của chúng ta nhận cảm hứng từ Ngài. Phao-lô muốn chúng ta biết lẽ thật từ Kinh Thánh, nhưng không ngừng suy nghĩ và áp dụng nó vào cuộc sống hiện đại mà chúng ta đang sống. Cuộc sống là sự tìm kiếm, chứ không phải là một vị trí cố định. Đừng dừng lại nửa chừng giữa đường của mình để xây một ‘túp lều chân lý’ mà những thế hệ sau sẽ phá bỏ.”
Mỗi trước giả sách Phúc Âm Tân Ước đều có một văn phong riêng để giới thiệu Thầy của mình. Và mỗi người đều nhắm tới một nhóm độc giả riêng.
Cũng vậy, các cây bút Hướng Đi nhóm họp cùng nhau để viết nguyệt san Hướng Đi. Chúng ta là một group đa đạng trong sự hiệp nhất.
Một người nào đó sẽ viết những bài mang tính “hàn lâm” bên cạnh một cây bút chỉ nhắm đến các bạn đọc “bình dân”. Tất cả các bài viết nhằm đem Phúc Âm ra thế giới.
“Sắt mài nhọn sắt” (Châm. 27:17), khi cùng làm việc bên nhau, “mỗi người sẽ bổ dưỡng diện mạo bạn hữu mình.”

Giới thiệu một bài viết của Huongdionline.com.

MƠ ƯỚC CỦA TÔI

Năm tôi học lớp đệ lục là lớp 7 bây giờ, thầy dạy môn Việt văn thông báo cả lớp mỗi người phải sáng tác một bài thơ hay một đoản văn để đăng lên báo tường của trường.

Bài thơ của tôi được đăng với hình ảnh con chim ôm cây đàn. Buổi sáng đầu giờ môn Văn, tôi thật vui mừng khi thầy đưa quyển báo cho cả lớp cùng xem. Đó là động lực khiến tôi háo hức làm thơ viết văn thêm nữa…đêm nào tôi cũng lén đợi cả nhà đi ngủ hết, rồi bưng cây đèn dầu chui xuống tảng xê (hầm trốn đạn) để sáng tác. Ba tôi phát hiện và không cho tôi làm thơ nữa. Ông nói:

-Chọn văn chương chỉ nghèo khổ mà thôi

Thế rồi tôi cũng dấu ba tôi làm thơ gửi cho một người bạn chuyển cho tờ báo Hồn Quê tôi viết bài thơ này vì xúc động khi nhận được tin người bạn thân của tôi vừa tử trận. Bài thơ đăng lên báo và tôi được gửi tặng một quyển. Thế là tôi bị một trận linh đình ba tôi cấm không được viết nữa.

Rồi khi lập gia đình tôi lại càng khổ hơn. Chồng tôi rượu chè cờ bạc, tôi phải lo con cái cơm áo gạo tiền, tôi phải dấu đi những ước mơ khao khát của đời mình.

Đến lúc tận cùng của đau khổ tôi đã được Chúa cứu. Qua lời làm chứng của người chị cùng quê tôi bắt đầu có niềm tin nơi Chúa. Khi chị nhìn thẳng vào mắt tôi khiến tôi không thể nào quên:

– Chỉ có Chúa mới cứu được mầy.

Và rồi những điều kỳ diệu Chúa đã lần lượt ban cho trên đời sống tôi.

Đêm đó tôi ra ngoài sân quỳ xuống nhìn lên bầu trời và tưởng tượng Chúa đang nhìn tôi, lúc đó tôi chưa biết cách cầu nguyện tôi thưa với Chúa rằng:

-Xin Chúa cứu con thoát khỏi cảnh khốn cùng này đi thì con sẽ tin Chúa.

Năm 1982 lúc ấy chưa có điện thoại, không có google, tôi là một phụ nữ quê mùa quanh năm bận rộn con cái công việc nên chẳng biết điạ danh nào ngoài cái tỉnh Sóc Trăng. Vậy mà Chúa đã đưa đường dẫn lối để tôi thoát khỏi một hoàn cảnh sống cơ hồ như địa ngục tăm tối.

Từ đó, Chúa đã ban cho tôi một đời sống mới, cho đến bây giờ tôi thật thỏa lòng tràn đầy ơn phước Chúa ban.

Tôi không thể nào ngờ hôm nay tôi lại được ngồi đây học đánh máy tính viết văn ở cái tuổi bảy mươi này.

Tôi không đủ ngôn từ để diễn đạt hết nỗi vui mừng hạnh phúc đang cuộn chảy trong tôi như một dòng nước hằng sống mà Chúa đã ban trên đời sống thuộc linh của tôi, giống như một sa mạc khô cằn bỗng dưng trở thành đồng cỏ xanh tươi

Tôi được tham gia Trại Sáng Tác do cô Mai tổ chức, với nhiều chị em cùng đức tin, cùng nhau thông công chia sẻ lời Chúa cùng cầu nguyện Chúa dẫn dắt để viết bài, những sáng tác của chị em tôi ca tụng ơn lành của Chúa, những bài làm chứng ơn phước sẽ là ống dẫn chuyển tải đức tin đến những người chưa biết Chúa.

Tôi còn được một phần quà bất ngờ ngoài sức mong đợi của tôi đó là cô Mai đã trao tặng cho tôi chiếc Laptop để sau trại nầy tôi về nhà và tiếp tục viết bài phục vụ Chúa, Cầu xin Chúa đổ đầy ơn trên chúng con, cho chúng con làm trọn công tác Chúa giao phó cho chúng con trên đất nầy như lời Chúa dạy trong Kinh Thánh 2 Cô-rinh-tô 8:11. “Vậy bây giờ, hãy làm trọn công việc của anh em, hầu cho như anh em đã sẵn lòng thể nào thì làm cho trọn tài năng mình.”

Xin Chúa giúp chị em chúng con đồng một tâm tình làm trọn việc Chúa giao trong sự vui mừng sum họp trong kỳ hội ngộ nầy

Thêm một lần được hội ngộ cùng nhau

Khung cảnh Đồng Nai sao yêu đến lạ

Chưa đến nơi đã bồi hồi trong dạ

Niềm vui mừng khôn xiết chảy trong ta.

Em ở Tân bình đi xe gắn máy

Có bạn Sài Gòn xe buýt về đây

Tôi thì nôn nao đi từ Đồng Tháp

Đến nơi hẹn Chúa trước ba ngày.

Chúa biết mà chúng con đang cầu nguyện

Xin Cha ban sự mầu nhiệm khôn ngoan .

Ngòi bút chúng con, bàn tay Chúa nắm

Dẫn dắt yêu thương ân tứ tràn đầy

 

LÂM MỸ LỆ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 2   +   2   =