Mẹ bỏ đi. Bố mất. Trong đau đớn, tôi hỏi Chúa: “Tại sao?”
Oneway.vn – Năm 19 tuổi, Cayla đã mất mẹ vì mẹ bỏ đi, chứng kiến em trai được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt, và rồi người bố thân yêu cũng về với Chúa sau căn bệnh ung thư, tất cả diễn ra trong khi cô phải gánh vác trách nhiệm của gia đình với tư cách là người chị cả.

Điều đó khiến cô bật khóc và cầu nguyện với Chúa:
“Nếu Ngài yêu thương con, tại sao con lại mất cả cha lẫn mẹ, những người lẽ ra phải chăm sóc con?”
Thời thơ ấu, tôi không thực sự có mối quan hệ thân thiết với cả bố và mẹ. Thực tế, những gì tôi nhớ được chỉ toàn là những cuộc cãi vã. Những tiếng la hét, gào thét… và cả những trận ẩu đả đến mức có lần nứt toạc cả một cánh cửa.
Rồi một ngày, mẹ hỏi tôi một câu. Bà hỏi tôi muốn theo bố hay theo bà. Tôi không hiểu tại sao bà lại hỏi như vậy. Tôi chỉ cảm thấy rất bối rối.
Cuối cùng, mẹ thu dọn hành lý và rời đi mà không nói lời tạm biệt.
Sau khi mẹ rời đi, tôi phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn. Không chỉ là một người chị, tôi còn phải trở thành mẹ và cha của em trai mình. Tôi phải nấu ăn. Tôi phải ủi áo sơ mi cho em đi học. Và vì hai chị em học cùng một trường tiểu học, cô giáo luôn tìm tôi mỗi khi cần trao đổi về em, vì họ cũng biết rằng bố tôi không thường xuyên có mặt ở nhà.
Sau khi mẹ bỏ đi, tôi chất chứa rất nhiều tức giận và oán giận đối với bố. Ông không phải là người hay thể hiện cảm xúc, mà chỉ đơn thuần là trụ cột kinh tế của gia đình. Chúng tôi không có nhiều sự giao tiếp, và tôi thường tự hỏi: Tại sao bố không cố gắng xây dựng gia đình này? Ông có thực sự cố gắng không?
Có một chuyện về bố mà tôi vẫn nhớ mãi, đó là khi mẹ kế xuất hiện. Bố không thực sự chia sẻ gì với tôi về bà – tôi chỉ được đưa đi cùng để ăn một bữa với mẹ kế. Chúng tôi ăn KFC, và bố gọi cho tôi món gà cay. Tôi rất giận và bực bội vì không ăn được đồ cay, nên đã nổi nóng với bố. Khoảnh khắc đó càng khiến tôi cảm thấy rằng bố thực sự không hiểu mình.
Tôi cảm thấy gia đình mình không trọn vẹn. Một gia đình tan vỡ, và tôi không nghĩ mọi chuyện có thể tốt hơn được nữa.
Một sự thay đổi trong mối quan hệ
Nhưng bằng một cách nào đó, mọi thứ đã tốt hơn rất nhiều. Điều này bắt đầu khi tôi nghiêm túc hơn trong mối quan hệ với Chúa. Tôi thậm chí còn đưa bố đi chơi vào Ngày của Cha – điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ xảy ra trong đời mình.
Ngay cả ở nhà, mọi thứ cũng dần tốt hơn. Bố bắt đầu hỏi tôi: “Việc học ở trường của con thế nào?” Trước đây, những câu hỏi như vậy chưa bao giờ xảy ra vì chúng tôi hiếm khi nói chuyện. Tôi cảm nhận rõ ràng có một sự thay đổi trong mối quan hệ giữa hai bố con. Tôi nhận ra rằng đây cũng là lần đầu tiên bố làm cha của tôi, nên tôi bắt đầu có nhiều sự cảm thông hơn dành cho ông.
Không lâu sau đại dịch COVID-19, em trai tôi được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt. Một ngày nọ, tôi về nhà và thấy em đang khóc trong phòng tôi. Cả nhà đều nghĩ có lẽ ai đó đã bắt nạt em hoặc em chỉ đơn giản là không khỏe.
Chúng tôi mất khá nhiều thời gian mới hỏi được em chuyện gì đã xảy ra, vì em không muốn chia sẻ. Sau đó, em không thể ăn uống cũng không thể ngủ được. Chúng tôi rất lo lắng nên đưa em đến bệnh viện để kiểm tra.
Bác sĩ cho biết em tôi được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt. Nghe vậy, tôi hoàn toàn suy sụp vì quá đau lòng. Tôi nghĩ: “Em trai của chính mình lại phải trải qua những điều này sao?”
Đó là một giai đoạn rất khó khăn trong cuộc đời tôi. Tôi cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng vì nghĩ rằng việc mẹ bỏ đi đã là quá đủ đau đớn rồi. Điều đó khiến tôi chất vấn Chúa: “Tại sao em trai tôi lại phải trải qua chuyện này?”, “Liệu em ấy có bao giờ được chữa lành khỏi căn bệnh tâm thần này không?”, “Mọi chuyện rồi sẽ còn tồi tệ hơn nữa sao?”.
Vài năm trôi qua, vào mùa Giáng sinh, chúng tôi nhận được tin dữ về bố: ung thư phổi giai đoạn hai. Tôi đã rất sốc. Tám tháng tiếp theo trong cuộc đời tôi chỉ xoay quanh việc ra vào bệnh viện để khám và điều trị. Mỗi lần tái khám lại là một bước lùi, vì tình trạng của bố ngày càng xấu đi.
Tôi nhận ra rằng rồi sẽ có một ngày mình thực sự phải nói lời tạm biệt với bố. Tôi rất lo lắng không biết tình hình của bố và cả gia đình rồi sẽ ra sao, vì ông phải nghỉ việc để điều trị. Điều đó có nghĩa là gia đình không còn nguồn thu nhập. Tôi không biết liệu chúng tôi có đủ khả năng chi trả các khoản viện phí hay thậm chí là học phí của tôi hay không.
Trong quá trình điều trị, bố đã thử rất nhiều phương pháp khác nhau vì loại thuốc đầu tiên không hiệu quả. Ông phải tiếp tục thử những phương pháp điều trị và loại thuốc mới. Cuối cùng, bố trở nên rất mệt mỏi và bắt đầu mất hy vọng. Ông nói rằng tất cả những điều này chỉ đang lãng phí tiền bạc và ông muốn ngừng điều trị. Nghe vậy, tôi rất buồn và hỏi bố: “Ý bố là sao khi bố muốn dừng điều trị giữa chừng? Bố phải chiến đấu vì con và em, để bố còn sống và hiện diện trong cuộc đời của chúng con chứ.”
Lời tạm biệt
Sau nhiều lần sinh thiết, tình hình càng trở nên tồi tệ hơn. Bác sĩ cho biết thận và các cơ quan khác của bố đều đang suy yếu, và không còn gì có thể làm được nữa. Vì vậy, việc điều trị cho bố được dừng lại.
Tôi nhớ có một ngày, khi đang chuẩn bị ra ngoài, tôi nhận được cuộc gọi từ dì. Dì nói với tôi rằng bố chỉ còn khoảng hai tuần nữa. Tôi không thể tin được mình lại phải nói lời tạm biệt với bố sớm đến như vậy.
Tối hôm đó ở bệnh viện, tôi có một cuộc trò chuyện riêng với bố. Ông xin lỗi tôi: “Bố rất xin lỗi vì đã không phải là một người cha tốt với con.” Lúc đó, hai bố con chỉ biết khóc cùng nhau.
Tôi có cơ hội nói với bố: “Thật ra, trong giai đoạn này bố đã rất mạnh mẽ. Và không sao đâu bố.”
Tôi cảm tạ Chúa vì khoảnh khắc đó, khi bố và tôi có thể mở lòng với nhau, khi tôi có thể nói lời xin lỗi và được nghe những điều ông đã cảm nhận về tôi và gia đình bấy lâu nay. Ông bảo tôi hãy sống hạnh phúc.
Cuối cùng, chúng tôi cũng có cuộc trò chuyện mà tôi đã luôn mong muốn. Suốt bao năm qua, chúng tôi chưa bao giờ thực sự trò chuyện hay chia sẻ những điều chất chứa trong lòng. Cuộc trò chuyện ấy giống như một sự khép lại trọn vẹn giữa tôi và bố. Nhưng nó cũng khiến tôi rất sợ hãi, bởi lúc ấy tôi nhận ra rằng đây thực sự là hồi kết.
Vài ngày sau cuộc trò chuyện đó, bố rơi vào trạng thái hôn mê. Mỗi khi tôi nói chuyện với ông, ông không còn đáp lại. Cuối cùng, bố phải đeo mặt nạ oxy. Trong những ngày cuối đời, tôi ở lại qua đêm để bên cạnh ông, vì ông có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Đêm cuối cùng đó, tôi về nhà nghỉ ngơi một chút. Khoảng 4 giờ sáng, tôi nhận được điện thoại từ bác sĩ báo rằng bố đã qua đời. Khi bố qua đời, nỗi đau mất mát của tôi đến muộn, vì lúc ấy cả gia đình đều bận rộn với tang lễ. Tôi phải giải quyết rất nhiều thủ tục với trường học và cũng cần thông báo cho mọi người về việc bố qua đời.
Vì vậy, trong hai tuần đầu tiên, tôi vẫn cảm thấy mình “ổn”. Nhưng sau đó, một nỗi buồn khủng khiếp bắt đầu tràn ngập trong lòng, nó ảnh hưởng lớn đến sức khỏe thể chất và tinh thần vì mỗi ngày tôi đều buồn đến mức không chịu nổi.
Tôi khóc đến khi ngủ thiếp đi, cứ nhớ đi nhớ lại những gì đã xảy ra trong tang lễ. Hình ảnh bố nằm trong bệnh viện. Hình ảnh tôi khóc. Cuối cùng, nỗi buồn khiến tôi mất ngủ. Trong vài tháng, tôi không thể ngủ được dù cơ thể vô cùng mệt mỏi. Tôi vẫn phải đi học, đồng thời phải hoàn thành rất nhiều bài tập và dự án. Mọi thứ thực sự rất tệ vì tôi không thể theo kịp nữa.
Tôi tự nhủ rằng có lẽ mình sẽ không bao giờ vượt qua được nỗi đau này.
Tuy nhiên, kể từ khi bố được chẩn đoán mắc bệnh ung thư, tôi đã thấy Chúa sai những người đến đồng hành với mình qua nhiều cuộc trò chuyện khác nhau.
Họ hướng tôi trở lại với sự tốt lành của Chúa và nhắc tôi nhớ về những điều Ngài đã làm trong cuộc đời tôi. Qua cộng đồng đức tin, Chúa đã chăm sóc và chu cấp cho tôi về tài chính qua những người xung quanh.
Thi Thiên 18 là một phân đoạn Kinh Thánh mà tôi đã luôn nắm lấy trong suốt giai đoạn đó. Tôi nhận ra rằng thực sự không có Đức Chúa Trời nào khác mà tôi biết là Đá Tảng và nền tảng vững chắc của tôi.
Ngay cả những đêm không thể ngủ, tôi vẫn đọc Kinh Thánh và cầu nguyện. Trong những khoảnh khắc đó, tôi biết Chúa đang ở cùng tôi, và sự an ủi cùng sự hiện diện của Ngài đủ để giúp tôi bước qua nỗi đau.
Chọn tin cậy
Đã tám tháng kể từ khi tôi bắt đầu trải qua nỗi đau mất mát.
Tôi không thể nói rằng nỗi đau đã biến mất hay tôi không còn buồn và nhớ bố nữa. Thật ra, nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó đã giúp tôi nhận ra một vài điều. Tôi đã thấy Chúa hiện diện trong nỗi đau của mình qua cộng đồng đức tin, qua Lời Chúa và qua sự cầu nguyện. Sự hiện diện của Ngài đã an ủi và ban sức mạnh cho tôi.

Và nếu tôi thực sự tin vào bản tính của Chúa, tin Ngài là Ai như điều Kinh Thánh bày tỏ, thì tôi sẽ kiên trì và chọn tin rằng mình sẽ được thấy sự tốt lành của Ngài trong đất của người sống. Tôi tin cậy rằng một ngày kia mình sẽ thấy sự phục hồi. Một ngày kia, tôi sẽ thấy sự tốt lành của Chúa trong cuộc đời mình.
Đối với bất kỳ ai đang trải qua nỗi đau mất mát hoặc mất đi một người mình yêu thương, tôi chỉ muốn chia sẻ rằng Chúa đang hiện diện. Ngài nhìn thấy từng giọt nước mắt của bạn và biết những suy nghĩ, những điều bạn đang vật lộn trong lòng. Chúa sẽ chu cấp theo cách của Ngài.
Bạn không đơn độc, vì Chúa quan tâm và đang chăm sóc bạn. Thật sự có hy vọng cho những ai đặt niềm tin nơi Cứu Chúa Jêsus.
Bài: Cayla Ling; dịch: Anna Tran
(Nguồn: thirst.sg)
Nguồn Suối Tâm Linh