NĂM NGỌ, NÓI CHUYỆN…NGỰA (1)
Kinh Thánh: II Các Vua 6: 14-17; Thi-thiên 20: 7, 8; Châm Ngôn 21: 31
Năm 2026 đã đến với nhân loại trên khắp hoàn vũ với nhiều màn mở đầu…kinh thiên động địa.
Đó chính là sự kiện Mỹ, vào Ngày Ba Tháng Một, đã chớp nhoáng đột nhập vào tận trung tâm quyền lực của nước Vê-nê-zu-ê-la bắt Tổng Thống đương nhiệm Ni-cô-lát Ma-đu-rô cùng vợ ông ta và đưa về Mỹ để xét xử về tội bảo kê và buôn lậu ma túy vào Mỹ cùng nhiều tội danh khác.
Đó chính là việc người dân nước I-ran (tức Ba-tư ngày xưa), xứ sở của chuyện “1001 đêm” nổi tiếng ai cũng biết, đã đồng loạt đứng lên biểu tình đòi lại quyền được sống tự do, được mưu cầu hạnh phúc mà chế độ độc tài toàn trị cầm đầu đã cướp mất đi của họ gần nửa thế kỷ qua, kể từ năm 1979 đến nay.
Hàng ngàn người biểu tình đã bị giết chết cách dã man trước họng súng tàn độc của nhà cầm quyền.
Đất nước Cu-ba hiện cũng đang rơi vào tình trạng kiệt quệ về kinh tế, kéo theo nhiều hệ lụy khác, khiến người dân Cu-ba đã khốn khổ, nay càng khốn khổ hơn bao giờ hết.
Không biết rồi những ngày tới đây, người dân Cu-ba có được hưởng một cuộc sống tự do và sung túc, hạnh phúc như nhiều dân tộc khác đã được hưởng không?
Bạn có lo âu, sợ hãi khi chứng kiến những biến động khôn lường như thế khi bước vào mùa Xuân mới nầy không???
Không nhiều thì ít, đã là con người yếu đuối, bất toàn, ai trong chúng ta cũng có những băn khoăn, lo lắng về một tương lai bất định ở phía trước. Mỗi khi tôi lo lắng, băn khoăn điều gì, thì tôi nhớ đến lời Chúa Giê-su đã phán:
“Lòng các ngươi chớ hề bối rối, hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin Ta nữa” (Sách Giăng, chương 14, câu 1) thì lòng thấy được sự bình an thật.
Cảm tạ Chúa về lời phán đầy quyền năng của Ngài đã để lại cho chúng ta!
Nhân dịp năm mới 2026 về, theo Âm Lịch, thì người ta gọi năm nay là năm Bính Ngọ, tức là năm con Ngựa.
Năm con Ngựa, nên xin nói chuyện một chút về…ngựa với bạn, chắc cũng hữu lý phải không?
Kho tàng Ca Dao, Tục Ngữ cũng như nền văn chương bác học của người Việt Nam mình dành cho ngựa cũng khá…ưu ái. Cụ thể một số câu như sau:
+ Ngựa quen đường cũ
+ Ngựa non háu đá
+ Cỡi ngựa xem hoa
+ Đầu trâu mặt ngựa
+ Thẳng như ruột ngựa
+ Lên xe xuống ngựa
+ Đơn thương độc mã
+ Đường dài mới biết ngựa hay
+ Ngưu tầm ngưu mã tầm mã
+ Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy
+ Tái ông mất ngựa
+ Trường kỳ tri mã lực
+ Trâu cày, ngựa cỡi
+ Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ
+ Được đầu voi, đòi đầu ngựa (giống như câu “Được voi đòi tiên”)
+ Gái không chồng như thuyền không lái/ Trai không vợ như ngựa không cương.
+ Đường dài ngựa chạy biệt tăm/ Người thương có nghĩa trăm năm cũng về.
+ Có chồng như ngựa có cương/ Đắng cay thì chịu, vui thương thì nhờ.
+ Dập dìu tài tử giai nhân/ Ngựa xe như nước, áo quần như nêm (Nguyễn Du)
+ Người lên ngựa, kẻ chia bào/ Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san (Nguyễn Du)
+ Bóng tà như giục cơn buồn/ Khách đà lên ngựa, người còn ghé theo (Nguyễn Du)
+ Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo/ Nền cũ lâu đài bóng tịch dương (Bà Huyện Thanh Quan)
+ Mã đề dương cước anh hùng tận/ Thân Dậu niên lai kiến thái bình (Nguyễn Bỉnh Khiêm)
+ Chí làm trai dặm nghìn da ngựa/ Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao (Chinh Phụ Ngâm-Đặng Trần Côn)
Văn học thế giới thì có câu chuyện về ngựa nổi tiếng là câu chuyện “Con ngựa thành Troy” của Hy Lạp. Câu chuyện đại ý như sau:
Người Hy Lạp kéo quân đến đánh thành Troy thuộc Thổ Nhĩ Kỳ, cuộc chiến kéo dài 10 năm nhưng người Hy Lạp vẫn không chiến thắng được, vì thành Troy rất cao và kiên cố.
Họ bèn nghĩ một kế là để một người lính Hy Lạp tên là Si-non giả vờ lạc ngũ, cho quân thành Troy bắt.
Anh ta khai đã bị bỏ rơi trong khi quân Hy Lạp vội vã rút hết về nước. Trước khi rút đi, họ đã để lại một con ngựa làm vật hiến tế dâng cho thần A-then. Anh ta còn nói, nếu mang được con ngựa gỗ, linh vật của nữ thần A-then, vào bên trong thì thành Troy sẽ bền vững mãi mãi. Vua Pri-am tin lời, ra lệnh cho quân và dân phá hẳn một đoạn tường thành để đưa ngựa gỗ khổng lồ vào trong thành.
Một tu sĩ thành Troy, tên là Lao-con, nhanh chóng nhận ra có điều gì đó không ổn, ông ta đã cố gắng cảnh báo lực lượng bảo vệ thành về mối nguy hiểm sắp xảy ra. Nhưng đã quá muộn –“con ngựa đã vào thành Troy”
Binh lính tinh nhuệ của Hy Lạp nấp trong con ngựa gỗ ào ra cùng với quân Hy Lạp đang còn ẩn núp bên ngoài kéo vào đông đảo, tiêu diệt kẻ thù và chiếm lấy thành một cách dễ dàng.*
Đó là nói vài điều về ngựa trong văn chương Việt Nam và thế giới.
Bây giờ, xin gởi đến bạn một số hình ảnh về ngựa được nhắc đến trong Kinh Thánh.
Chúng ta nhớ đến câu chuyện trong sách Các Vua thứ nhì nói về đức tin lớn của Tiên Tri Đức Chúa Trời là Ê-li-sê giữa lúc ông bị quân Sy-ri bao vây nơi ông ở:
“Vì vậy, vua sai ngựa, xe, và một đạo binh rất đông đến Đô-than; họ tới nơi lúc ban đêm, và vây thành. Tôi tớ của người Đức Chúa Trời chổi dậy sáng sớm đi ra, thấy một đạo binh cùng ngựa và xe đang vây thành. Người nói với Ê-li-sê rằng: Hỡi ôi! chúa, chúng ta sẽ làm sao? Ê-li-sê đáp rằng: Chớ sợ, những người ở với chúng ta đông hơn những người ở với chúng nó. Đoạn, Ê-li-sê cầu nguyện mà rằng: Đức Giê-hô-va ôi, xin mở mắt kẻ tôi tớ tôi, để nó thấy được. Đức Giê-hô-va mở mắt người ra, thì người thấy núi đầy những ngựa và xe bằng lửa ở chung quanh Ê-li-sê” (Sách Các Vua thứ nhì, chương 6, câu 14 đến 17)
Khi quân thù bao vây chung quanh để giết mình, tôi tớ của Ê-li-sê rất sợ; nhưng tôi tớ của Đức Chúa Trời là Ê-li-sê không sợ gì hết, vì bằng con mắt đức tin, ông nhìn thấy ngựa và xe bằng lửa của Đức Chúa Trời đông hơn và mạnh hơn nhiều so với ngựa và xe của quân thù. Và cuối cùng, Đức Chúa Trời đã ban sự chiến thắng ngoạn mục cho tôi tớ của Ngài trước kẻ thù mạnh và đông.
Trong Thi-thiên, có những câu Kinh Thánh nhắc đến ngựa như sau:
“Kẻ nầy nhờ cậy xe cộ, kẻ khác nhờ cậy ngựa, Nhưng chúng tôi nhờ cậy danh Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời chúng tôi. Các kẻ ấy bị khòm xuống và sa ngã, Còn chúng tôi chỗi dậy, và đứng ngay lên.” (Sách Thi-thiên, chương 20, câu 7, 8)
Xe cộ và ngựa ở đây nói đến sức mạnh của con người, của thế lực đời nầy mà nhiều người muốn nhờ cậy đến; nhưng Đa-vít thì khác, ông không nhờ cậy vào những thế lực đó, chỉ tin cậy vào một mình Đức Giê-hô-va mà thôi.
Nói như thế không có nghĩa là Đa-vít chống lại các phương tiện; nhưng chống lại sự lệ thuộc hoàn toàn vào các phương tiện mà quên đặt đức tin nơi Chúa.
Sự chiến thắng của người tin Chúa không đến từ phương tiện, sức mạnh mình có, mà đến từ Đấng mình đang tin cậy là Đức Chúa Trời.
Là con dân Chúa, chúng ta hãy luôn nhớ rằng: “Ngựa sắm sẵn về ngày tranh chiến. Nhưng sự thắng trận thuộc về Đức Giê-hô-va” (Sách Châm Ngôn, chương 21, câu 31)
(Còn tiếp một kỳ)
California, Đầu Năm 2026, Năm Con Ngựa.
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu
Nguồn Suối Tâm Linh