Người Đi, Người Sai Phái, Người Huy Động, Và Người Tiếp Đón

Người Đi, Người Sai Phái, Người Huy Động, Và Người Tiếp Đón

 

Chiếc gậy đã trao vào tay bạn… Chạy đi!

Bạn có một cuộc đua phải hoàn thành. Đó là đường đua nào? (Hê-bơ-rơ 12:1-2)

Có thể bạn có nhiều “đường đua” trong đời. Nhưng nếu bạn là một Cơ Đốc nhân toàn cầu, chắc chắn bạn phải có ít nhất một đường đua. Đây là bốn cơ hội để bạn suy xét, cầu nguyện và xin Chúa sử dụng mình. Hãy mở lòng trước bất cứ điều gì Ngài muốn bạn làm. Hãy sẵn sàng để làm bất cứ việc gì Ngài bảo, bất cứ lúc nào Ngài gọi, ở bất cứ nơi đâu Ngài sai phái. Đó chính là sống dưới quyền tể trị của Đấng Christ. Giờ thì hãy đọc, cầu nguyện và nắm lấy chiếc gậy. Đây là cuộc đua của cả một đời!

Người đi – những chiến binh nơi tiền tuyến

Ở một góc độ nào đó, tất cả chúng ta đều được sai đi, đều là những chiến binh nơi tiền tuyến, vì Chúa Giê-xu đã ban cho chúng ta mạng lệnh: “Hãy đi môn đồ hoá muôn dân.” Nhưng dường như sự phân bổ của Đức Chúa Trời lại không mấy cân bằng! Người ta ước tính rằng có đến 95% những người hầu việc Chúa được huấn luyện trên toàn thế giới hiện đang sống ở… nước Mỹ. Phần lớn mọi người đều sẵn sàng đi… nhưng lại dự tính ở lại. Điều cần thiết là phải có những người lên kế hoạch đi, nhưng cũng sẵn lòng ở lại nếu đó là điều chiến lược nhất cho Nước Trời.

Đa số tín hữu vẫn chờ đợi một “tiếng gọi đặc biệt” từ trời, hay một “cảm xúc mãnh liệt” để xác nhận rằng họ phải trở nên giáo sĩ. Thật lạ, dường như chỉ trong lĩnh vực này chúng ta mới đòi hỏi một “dấu hiệu” như vậy!

Hiện có khoảng 600 triệu Cơ Đốc nhân tích cực trên toàn cầu, trong đó 150 triệu người ở độ tuổi từ 22 đến 50. Người ta ước tính rằng chỉ cần khoảng 20.000 giáo sĩ truyền giáo xuyên văn hoá là có thể đem Phúc Âm đến với mọi nhóm dân chưa được tiếp cận.

Người sai phái – những người làm hậu phương vững chắc cho người ra đi

Có những người mong muốn đi ra nước ngoài, nhưng lại cảm nhận được sự kêu gọi ở lại để “làm hậu phương” cho những người khác ra đi. Trong số 100.000 sinh viên tình nguyện tham gia công tác truyền giáo giai đoạn 1890–1930, chỉ khoảng 20.000 thực sự đi, còn 80.000 ở lại quê nhà để gây quỹ và hỗ trợ.

Hãy thử nghĩ xem: nếu có bốn tín hữu cùng hiệp lại, mỗi người gánh một phần tư chi phí hỗ trợ cho một giáo sĩ, chúng ta sẽ thấy được một bước tiến vượt bậc! Thu nhập sau thuế của các Cơ Đốc nhân tại Mỹ ước tính vào khoảng 800–900 tỉ đô-la, nhưng chúng ta chỉ dâng 2 tỉ cho công tác truyền giáo. Nghĩa là chỉ bằng 1/4 của 1%! Trong khi đó, chúng ta chi đến 10 tỉ đô-la cho các chương trình giảm cân, và còn nhiều hơn thế nữa cho mỹ phẩm và thức ăn cho thú cưng!

Để trở thành một người tiếp trợ tài chính cho công tác sai phái, bạn phải thay đổi cái nhìn triệt để vào thói quen sinh sống để cân bằng lại, giản lược bớt những nhu cầu không thật cần thiết của bản thân và dâng hiến nhiều hơn cho sứ mạng toàn cầu của Đấng Christ. Người sai phái không chỉ dâng hiến tiền bạc, nhưng còn là những chiến sĩ cầu nguyện. Mỗi ngày họ có thể “bắn những mũi tên cầu nguyện” khắp thế giới, xin Đức Chúa Trời sai thêm con gặt vào mùa gặt của Ngài, thêm sức cho những người đang hầu việc, và đem lại kết quả nơi các vùng đất chưa được chạm đến. Bạn có thể ảnh hưởng cả thế giới ngay từ phòng khách nhà mình!

Người sai phái cũng tham gia trực tiếp vào việc môn đồ hoá những tín hữu khác với khải tượng toàn cầu, rồi sai họ bước vào cánh đồng truyền giáo. Một Cơ Đốc nhân toàn cầu sẽ sản sinh ra những Cơ Đốc nhân toàn cầu!

Người tiếp đón – những người phục vụ bằng tinh thần hiếu khách

Hiện có gần 800.000 sinh viên quốc tế đang học tập tại Mỹ. Điều này chẳng khác nào Chúa phán với chúng ta: “Hãy đi khắp thế giới,” rồi Ngài ban cho chúng ta nguồn lực to lớn này. Nhưng thay vì đi, chúng ta lại chọn ở lại để tận hưởng sự tiện nghi của nước Mỹ. Và dường như Chúa phán: “Được thôi, nếu con không chịu đi đến với họ, Ta sẽ mang họ đến với con. Như vậy đã đủ gần chưa?”

Đất nước của chúng ta đã trở thành nơi hội tụ nhiều nền văn hoá trên toàn thế giới, nhưng thật đáng buồn, chúng ta lại hững hờ trước việc tiếp cận những người ngoại quốc ấy. Thống kê cho thấy phần lớn sinh viên quốc tế đến Mỹ học tập từ 4–6 năm mà chưa từng bước vào (hoặc ít nhất là chưa bao giờ được mời ăn một bữa cơm) trong nhà của một gia đình người Mỹ. Họ khao khát điều đó, nhưng chẳng ai mời. Hãy tự hỏi: bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu rơi vào tình huống ấy tại một đất nước xa lạ?

Nhiều người dễ cảm thấy chán nản và hoài nghi khi nghĩ đến cái gọi là “quốc gia Cơ Đốc”. Thế nhưng, ngay tại “sân sau” của mình, chúng ta có thể tác động đến cả thế giới, bởi vì các quốc gia đã gửi đến đây những người ưu tú nhất, sáng giá nhất – chính là những nhà lãnh đạo tương lai mà họ đang đào tạo.

Bạn có thể chọn tiếp nhận một hoặc vài sinh viên trong thời gian họ còn ở đây: cầu nguyện cho họ, yêu thương họ, chia sẻ đời sống và đức tin của bạn với họ. Hãy để họ được thấy cuộc đời, gia đình và niềm tin của bạn thật sự đặt nền trên điều gì. Rồi hãy xem Đức Chúa Trời sẽ làm những điều kỳ diệu ra sao. Hãy để họ quay trở về quê hương với một khải tượng: đem Đấng Christ đến cho chính dân tộc họ.

Người huy động – những người khích lệ mang tính chiến lược

Họ là những người đánh lên hồi chuông cảnh tỉnh. Chẳng phải việc đi đánh thức 100 lính cứu hoả đang ngủ để họ cùng nhau dập tắt toà nhà đang bốc cháy sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc một mình bạn đứng đó múc từng xô nước dội vào sao?

Họ là những người khao khát được có mặt trên cánh đồng, nhưng đã chọn ở lại phía sau để xây dựng lực lượng. Họ thành lập các ủy ban truyền giáo trong hội thánh địa phương; khích lệ mọi người cầu nguyện, dâng hiến và ra đi. Họ tổ chức các nhóm truyền giáo ngắn hạn và dài hạn. Họ đưa sách vở, tài liệu vào tay các tín hữu. Đôi khi, họ còn bị gọi sau lưng là “những kẻ cuồng tín” hay “kẻ gây phiền toái”!

Ralph Winter, người sáng lập Trung tâm Truyền giáo Thế giới tại Hoa Kỳ (U.S. Center for World Missions), từng nói rằng ưu tiên cao nhất của Thân thể Đấng Christ lúc này là có thêm nhiều người huy động. Chúng ta cần nhiều người nam, người nữ trong mỗi hội thánh, mỗi thành phố, mỗi trường đại học, những người sẽ giúp mở mắt dân sự Chúa để thấy Ngài đang hành động trên khắp thế giới, và giúp họ tìm được vai trò của chính mình trong công tác đó.

Một định nghĩa hay về “huy động” là: “Triển khai một đạo quân những người hầu việc ra nơi tiền tuyến, tại đó họ đặt trọn cuộc đời mình dưới định hướng của Đại Mạng Lệnh.” Chính họ là những người giúp các tín hữu khám phá vị trí của mình: hoặc là người đi, người sai phái, người tiếp đón, hoặc người huy động.

Dịch: NCMV

Nguồn: thetravelingteam.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *