Sao Chúa Giê-xu Lại Chọn Giu-đa Làm Môn Đồ?

Giu-đa phản Chúa Giê-xu bằng một nụ hôn
Ngay từ đầu, Chúa Giê-xu có biết Giu-đa sẽ phản bội Ngài không? Nếu có, sao Ngài vẫn chọn ông làm môn đồ? Chúa muốn dạy chúng ta điều gì qua việc chọn một người mà Ngài biết rõ sẽ phản bội mình? Có bài học nào rút ra từ việc này không?
Giăng 6:64 nói, “‘Nhưng có vài người trong các con không tin.’ Vì ngay từ đầu, Đức Chúa Giê-xu đã biết ai là những người không tin và ai là kẻ phản Ngài.” Câu này cho thấy Chúa Giê-xu đã chọn chính kẻ phản bội mình để trở thành một trong các sứ đồ của Ngài. Sau đây là năm lý do mà mục sư John Piper thấy trong Kinh Thánh về việc tại sao Đức Chúa Trời đã định trước, và Chúa Giê-xu đã chọn Giu-đa làm môn đồ của Ngài.
1. Để Cho Thấy Lời Kinh Thánh Không Thể Hủy Bỏ Được.
Cựu Ước đã tiên tri điều này. Vậy nên Chúa Giê-xu đã chọn Giu-đa để làm ứng nghiệm Kinh Thánh. Trong Giăng 13:18, Chúa Giê-xu nói với các sứ đồ: “Ta không nói về tất cả các con, Ta biết những người Ta đã chọn. Nhưng lời Kinh Thánh nầy phải được ứng nghiệm’” Sau đó Ngài trích dẫn Thi Thiên 41:9, “Kẻ ăn bánh của Ta, trở gót chống lại Ta.” Và Sứ đồ Phi-e-rơ trong ngày Lễ Ngũ Tuần đã nói ở Công vụ 1:16: “Thưa anh em, lời Kinh Thánh mà Đức Thánh Linh đã nhờ miệng vua Đa-vít nói tiên tri về Giu-đa, kẻ đã dẫn đường cho những kẻ bắt Đức Chúa Giê-xu, phải được ứng nghiệm.”
Từng bước một, Chúa Giê-xu tiến về thập tự giá, tỉ mỉ làm ứng nghiệm mọi lời Kinh Thánh về sự chết của Ngài, kể cả những chi tiết về cách Ngài sẽ bị nộp. Mục đích là để cho thấy lời Kinh Thánh không thể bị hủy bỏ, và Đức Chúa Trời vẫn đang tể trị.
2. Để Cho Thấy Những Tội Lỗi Khủng Khiếp Vẫn Phục Vụ Mục Đích Của Chúa.
Bằng cách để mình bị phản bội bởi một người thân cận, và thậm chí bằng một nụ hôn, Chúa Giê-xu cho chúng ta thấy rằng hành động đáng khinh bỉ nhất trong lịch sử thế giới – sự phản bội dẫn đến sự chết của Con Đức Chúa Trời – lại là một phần trong kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Điều này được nói rõ trong Công vụ 4:27-28, rằng những việc do tay Ngài đã sắp đặt và chương trình Ngài đã định phải xảy ra.
“Thật vậy, Hê-rốt và Pôn-xơ Phi-lát cùng với các dân ngoại và dân Y-sơ-ra-ên đã tụ họp tại thành nầy để chống lại Đầy Tớ thánh Ngài là Đức Chúa Giê-xu, Đấng mà Ngài đã xức dầu để làm mọi việc tay Ngài và ý Ngài đã định trước.” (Công vụ 4:27–28)
Nói cách khác, bài học về Giu-đa là ngay cả tội lỗi khủng khiếp nhất trên đời cũng được Đức Chúa Trời sử dụng cho mục đích cứu rỗi của Ngài. Con người tưởng rằng mình đang nắm quyền kiểm soát, nhưng cuối cùng lại đang phục vụ chính Đấng mà họ chống đối.
3. Để Cho Thấy Đức Tin Cứu Rỗi Không Đồng Nghĩa Với Hoạt Động Tôn Giáo

Giu-đa bước ra ngoài trong bữa ăn tối cuối cùng
Bằng cách chọn một sứ đồ được định sẵn cho sự hư mất, đặt người đó vào mối quan hệ gần gũi với mình, và thậm chí ban cho người quyền trên tà linh và bệnh tật, Chúa Giê-xu cho chúng ta thấy rằng việc tham gia hội thánh, thực hành tôn giáo, hay làm phép lạ không phải là bằng chứng chắc chắn củaviệc được tái sinh. Ma-thi-ơ 10:1-4 cho thấy Giu-đa cũng được ban quyền năng như các sứ đồ khác để đuổi các uế linh, và chữa lành mọi bệnh tật, yếu đau. Giu-đa đã bước đi cùng Chúa Giê-xu, hầu việc cùng Chúa trong ba năm, và ông đã làm những phép lạ đó.
Giu-đa là hình ảnh sống động của những người được nói đến trong Ma-thi-ơ 7:22-23: “Vào Ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Ta: ‘Lạy Chúa, lạy Chúa! Chúng con đã chẳng từng nhân danh Chúa nói tiên tri, nhân danh Chúa đuổi quỷ, nhân danh Chúa thực hiện nhiều phép lạ đó sao?’” Đó chính là Giu-đa, và rất, rất nhiều người khác trong lịch sử. Và khi đó Chúa Giê-xu sẽ phán rõ ràng với họ rằng: “Hỡi những kẻ làm ác, hãy lui ra khỏi Ta, Ta chẳng hề biết các ngươi bao giờ!” Thật là một bài học vô cùng sống động để nhận ra rằng biết đúng giáo lý, có hoạt động tôn giáo, thậm chí làm phép lạ vẫn không chứng minh được một người thật sự có đức tin cứu rỗi và được tái sinh.
4. Sự Tể Trị Của Chúa Không Làm Giảm Đi Trách Nhiệm Cá Nhân Của Mỗi Người
Trường hợp của Giu-đa cho thấy sự tiền định của Chúa và trách nhiệm của con người luôn đi đôi với nhau. Chúa Giê-xu phán rằng Ngài không để mất một môn đồ nào, trừ “đứa con của sự hư mất” để Kinh Thánh được ứng nghiệm (Giăng 17:12). Trong Giăng 6:64 có chép, “ngay từ đầu, Đức Chúa Giê-xu đã biết ai là những người không tin và ai là kẻ phản Ngài.” Và sau đó Chúa Giê-xu giải thích trong câu tiếp theo: “Vì vậy, Ta đã bảo các con rằng nếu Cha không ban cho thì không ai có thể đến với Ta được.” (Giăng 6:65). Nói cách khác, Đức Chúa Trời đã biết trước phản ứng của Giu-đa, rằng ông sẽ không ăn năn; nên số phận của ông đã được định sẵn. Tuy nhiên, điều đó không làm Giu-đa trở nên vô tội. Ông vẫn phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về hành động của mình. Chính Giu-đa đã nói thế này trong Ma-thi-ơ 27:4, “Tôi đã phạm tội vì nộp huyết vô tội!”
Vì vậy, điều chúng ta cần hiểu rõ là: dù Đức Chúa Trời tể trị trên mọi sự, mỗi người vẫn phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về những lựa chọn và tội lỗi của chính mình.
5. Tham Muốn Tiền Bạc Làm Hư Hoại Linh Hồn Ta

Giu-đa phản Chúa đổi lấy 30 đồng bạc
Giu-đa là minh chứng rõ ràng cho sức mạnh hủy hoại của lòng yêu tiền bạc, và cách nó làm ta trở nên mù quáng trước những điều chân thật, tốt đẹp, và chân giá trị trong thế giới này. Trong Giăng 12:4-6, khi Ma-ri xức dầu thơm cho Chúa Giê-xu, Giu-đa đã nói cách đầy giả hình: “Sao không bán dầu thơm nầy lấy ba trăm đơ-ni-ê để cho người nghèo?” Và Sứ đồ Giăng bình luận: “Anh ta nói vậy không phải vì quan tâm đến người nghèo, nhưng vì vốn là một tên trộm cắp, lại giữ túi tiền, nên anh ta thường lấy trộm tiền mà người ta bỏ vào đó.” Giu-đa đã làm điều đó ngay trước mặt Con Đức Chúa Trời, Đấng mà ông đã theo suốt ba năm, và bởi quyền năng của Ngài mà ông đã làm các phép lạ.
Giu-đa yêu tiền hơn yêu Chúa Giê-xu. Điều này thật kinh khủng – nhưng cũng là lời cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta. Nó phải khiến mỗi người chúng ta run sợ khi nghĩ đến sức mạnh của tiền bạc trên đời sống mình. Tiền bạc có thể làm ta mù quáng trước những điều chân thật, tốt đẹp, và quý giá như chính Đấng Christ. Vậy nên khi Giu-đa có cơ hội, ba mươi miếng bạc cũng đủ để ông bán Chúa.
Tôi tin chắc rằng còn nhiều câu trả lời khác cho câu hỏi này, nhưng ít nhất đây là năm câu trả lời mà tôi thấy trong Kinh Thánh về lý do tại sao Đức Chúa Trời lại định trước, và Chúa Giê-xu lại chọn, một kẻ phản bội vào hàng ngũ các sứ đồ ngay từ ban đầu:
1. Để làm ứng nghiệm Kinh Thánh: lời Chúa không thể bị hủy bỏ (Giăng 10:35).
2. Để cho thấy Đức Chúa Trời tể trị trên mọi sự và ngay cả tội lỗi khủng khiếp nhất cũng phục vụ kế hoạch cứu rỗi của Ngài.
3. Để cho thấy hoạt động tôn giáo không phải là bằng chứng cho đức tin cứu rỗi.
4. Để cho thấy sự tiền định của Chúa và trách nhiệm của con người luôn đi đôi với nhau.
5. Để cho thấy lòng yêu tiền bạc đứng sau tội lỗi tồi tệ nhất trên thế giới.
Dịch: Richard Huynh
Nguồn: desiringgod.org
Nguồn Suối Tâm Linh