Tình Yêu Của Chúa – Phần 12: Nói Ra Sự Thật Trong Tình Yêu Thương

Tình Yêu Của Chúa – Phần 12: Nói Ra Sự Thật Trong Tình Yêu Thương

 

Ê-phê-sô 4:15-16 – “…chúng ta nói ra sự thật trong tình yêu thương; chúng ta phải tăng trưởng trong mọi phương diện để trở nên giống như Ngài, Ðấng Christ, là đầu. Từ Ngài toàn thân được gắn liền và nối kết với nhau bằng những cơ cốt gân mạch, nhờ đó mỗi bộ phận hoạt động theo chức năng của mình, khiến cho thân thể tăng trưởng và tự gây dựng trong tình yêu thương.

Câu Kinh Thánh này thường được dùng để nhắc nhở chúng ta về sự cần thiết của việc chia sẻ những sự thật khó nói một cách nhẹ nhàng, tử tế và không gây vấp phạm. Và nếu cần quở trách, thì cũng phải dịu dàng, từ tốn và tế nhị, đừng bao giờ kiêu căng và cay nghiệt. Tuy nhiên, nếu chúng ta quan sát bối cảnh một cách cẩn thận, thì câu này cho chúng ta cái nhìn sâu sắc hơn về ý nghĩa của việc “nói ra sự thật trong tình yêu thương.”

Lẽ Thật Giúp Gây Dựng

Trong những câu trước đó, Phao-lô viết về sự hợp nhất trong thân thể của Đấng Christ và ông thúc giục chúng ta “hãy sống một đời sống xứng đáng với ơn kêu gọi mà Chúa đã kêu gọi [chúng ta]” (Ê-phê-sô 4:1).

Sau đó, ông nói về việc Đấng Christ đã cho một số người làm sứ đồ, nhà tiên tri, nhà truyền giáo, mục sư và giáo sư của Hội-thánh “để trang bị các thánh đồ cho những công tác phục vụ, nhằm xây dựng thân thể của Ðấng Christ, cho đến khi tất cả chúng ta được hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Ðức Chúa Trời, đạt đến mức trưởng thành, tới tầm thước vóc dáng trọn vẹn của Ðấng Christ” (Ê-phê-sô 4:11–13).

Sự hướng dẫn của Phao-lô trong toàn bộ chương này xoay quanh các vấn đề về giáo lý và có thể áp dụng trực tiếp cho sự trưởng thành và gây dựng anh em đồng đạo (câu 16). Vì vậy, vấn đề ông đang giải quyết là tuân thủ giáo lý chân chính, để chúng ta không bị lừa gạt bởi giáo lý sai lầm. Do đó, chính trong bối cảnh hợp nhất của Hội-thánh và sự trưởng thành thuộc linh này, Phao-lô khuyến khích chúng ta nói lẽ thật trong tình yêu thương.

Do đó, sự kêu gọi của chúng ta là nói lẽ thật trong tình yêu thương có mang hơi hướng của Phúc Âm. Chúng ta phải nói sự thật, điều này trái ngược với lời giả dối của những sự dạy dỗ sai trật, thế giới quan phi Kinh Thánh cùng những triết lý theo thế gian; và chúng ta làm điều đó trong tình yêu thương vì mục đích gây dựng thân thể  Đấng Christ.

Chúng ta phải luôn nói Lời Chân Lý của Đức Chúa Trời với nhau ngay cả những lời có thể mang lại sự quở trách, sửa dạy và gây khó chịu, v.v. Tuy nhiên, động cơ của chúng ta phải là để bày tỏ tình yêu thương chứ không phải vì kiêu ngạo.

2 Ti-mô-thê 3:16-17 – “Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành.

Là môn đồ của Chúa Giê-xu Christ, chúng ta phải giữ vững lẽ thật của Lời mặc khải từ Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa là sẽ có lúc chúng ta phải đương đầu với những sai trật để bảo vệ đức tin. Với những người không tin Chúa, điều này thường giống như một sự biện giải cho tôn giáo, mạnh dạn đưa ra lời biện luận cho niềm hy vọng đang có trong chúng ta. “Luôn sẵn sàng để trả lời những kẻ chất vấn về niềm hy vọng trong anh em, nhưng phải ôn tồn và trân trọng…” (1 Phi-e-rơ 3:15). Với anh chị em đồng đạo, điều này có thể xảy ra dưới hình thức xung đột, khi chúng ta nài xin anh chị em thuộc linh của mình ăn năn về suy nghĩ hoặc hành động tội lỗi của họ.

Tình yêu thương theo Kinh Thánh là “chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật” (1 Cô-rinh-tô 13:6). Thế giới hậu hiện đại của chúng ta đánh đồng một cách sai lầm tình yêu với sự bao dung trong niềm tin và hành động. Nhưng khoan dung với những sai trật trong giáo lý hoặc tội không ăn năn thì không phải là yêu thương thật sự đâu. Tình yêu và lẽ thật luôn đi đôi với nhau.  Nếu chúng ta thực sự yêu, chúng ta sẽ muốn gây dựng lẫn nhau trong lẽ thật. Đôi khi, nói lên sự thật có thể là một việc làm đầy yêu thương nhất mà chúng ta có thể làm được.

Vì vậy, khi Kinh Thánh ra lệnh cho chúng ta dạy dỗ, bẻ trách hoặc sửa trị nhau bằng Lời Chúa, thì đó được coi là một hành động yêu thương, với ý định ngăn cản anh chị em mình tiếp tục trên con đường hủy diệt.

Trên thực tế, sách Châm-ngôn, là một trong những sách chứa đựng sự khôn ngoan của Kinh Thánh, coi sự sửa dạy và quở trách như một món quà quý như vàng vì nó đi kèm với phước lành đáng kinh ngạc cho những ai nắm lấy nó.

Châm-ngôn 25:12 – “Lời quở trách khôn ngoan vào tai người biết lắng nghe sẽ quý như chiếc nhẫn vàng hay vật trang sức bằng vàng.

Châm-ngôn 10:17 – “Người vâng giữ lời giáo huấn là người đi theo đường sự sống, nhưng kẻ khước từ lời quở trách ắt sẽ bị lạc đường.

Châm-ngôn 12:1 – “Người yêu kỷ luật là yêu tri thức; Kẻ ghét bị sửa sai chính là kẻ dại khờ.

Châm-ngôn 13:18 – “Khinh dể lời khuyên dạy chuốc lấy bần cùng nhục nhã, nhưng người chịu nghe lời quở trách sẽ được tôn trọng về sau.

Châm-ngôn 15:5 – “Kẻ dại dột khinh lời cha khuyên dạy, đứa con chịu nghe lời quở trách ắt sẽ khôn ngoan.

Châm-ngôn 15:31-32 – “Tai ai lắng nghe những lời khuyên chân thành về cuộc sống, người ấy sẽ được ở giữa các bậc hiền triết khôn ngoan. Kẻ nào từ chối nghe lời chỉ dạy khinh bỉ đời sống mình, nhưng ai chịu nghe lời khuyên bảo sẽ được thông sáng.

Sự thật đôi khi có thể gây mất lòng, nhưng nó sẽ sinh bông trái tốt cho đời sống của ai biết lắng nghe và đáp lại với tinh thần khiêm nhường hạ mình. Điều quan trọng cần lưu ý là “nói ra sự thật trong tình yêu thương” khác với  việc “thích nói ra sự thật”. Cái trước được thúc đẩy bởi tình yêu thương trong khi cái sau có thể được thúc đẩy bởi sự tự cho mình là đúng. Mọi người đều muốn được yêu thương và do đó việc sửa sai phải đi kèm với lòng trắc ẩn chứ không phải là thái độ bề trên.  Tất cả chúng ta đều cần học kỹ năng yêu thương. Nó không chỉ đơn thuần là “điều gì” cần sửa dạy; mà là sửa dạy “như thế nào.”

Dịch: Eunice Tu

Nguồn: Adrian Chua

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 1   +   2   =