
Ma-thi-ơ 4:18 – 25.
Chức vụ của Jesus Christ bắt đầu với sự kêu gọi Phi-e-rơ, Anh-rê, Gia-cơ, Giăng và những người khác trở nên môn đồ, rồi dừng lại (theo một phương diện) với việc Ngài kêu gọi các môn đồ đi khắp thế gian để môn đồ hóa muôn dân.
Xuyên suốt chức vụ của Chúa Jesus Christ, Ngài dành nhiều thời gian để môn đồ hóa các môn đệ. Chức vụ của Chúa được dành cho việc dạy dỗ và huấn luyện con người, để những con người đó có thể trở nên môn đồ của Ngài. Giữa vòng những người được gọi là môn đồ của người Pha-ri-si, những người khác được gọi là môn đồ của Giăng, và những người được gọi là môn đồ của Môi-se, Chúa Jesus đã gọi họ trở nên môn đồ của Ngài. Thời gian trên đất của Ngài được đầu tư vào những người này hầu họ có thể trở nên các môn đồ thực sự và làm công tác của các môn đồ.
Ngày nay, Chúa Jesus Christ cũng đang kêu gọi mọi người trở nên môn đồ của Ngài. Nếu tôi hỏi bạn có phải là một môn đồ của Chúa Jesus Christ? Câu trả lời của bạn có thể là, “Tôi là môn đồ.” Nhưng trước khi bạn cho câu trả lời tôi muốn bạn hiểu được những yêu cầu mà Đấng Christ dành cho những người sẽ là môn đồ. Trong suốt học trình này chúng ta sẽ nghiên cứu cho chủ đề môn đồ của Chúa Jesus Christ. Trong ánh sáng dạy dỗ của Tân Ước không có nhiều tiêu chuẩn được yêu cầu trở nên môn đồ của Chúa Jesus Christ; nhưng đó lại là mục vụ dạy dỗ mà một số người sẽ làm cách khinh suất. Tuy nhiên trong ánh sáng của các yêu cầu từ Lời Đức Chúa Trời sẽ sớm bày tỏ ra những sai trật này.
Có một sự khác biệt giữa việc được cứu và trở nên một môn đồ. Không phải mọi người được cứu là môn đồ, mặc dầu mọi người là môn đồ thì được cứu. Trong việc thảo luận câu hỏi về môn đồ hóa, chúng ta không đề cập đến sự cứu rỗi của con người. Chúng ta đang bàn về mối quan hệ của con người với Chúa Jesus Christ như là người Thầy, người Chủ và Chúa của người đó. Có hơn 250 câu Kinh Thánh tham khảo liên quan đến môn đồ trong các sách Phúc âm. Một người không thể nào đọc qua hết các sách Phúc âm ghi chép cuộc sống trên đất của Chúa Jesus Christ, mà lại không nhận thức được mối quan hệ tồn tại giữa Đấng Christ và những người được Ngài kêu gọi trở nên các môn đồ là một mối quan hệ đặc biệt và duy nhất. Đó là mối quan hệ cá nhân và thân mật – mối quan hệ dựa trên sự thông biết thân vị của Đấng Christ, một tình yêu cho thân vị của Ngài để rồi từ đó thuận phục thân vị của Chúa Jesus Christ và vâng lời các mạng lệnh của Ngài.
Từ môn đồ được sử dụng trong vài cách khác nhau. Cho đến khi chúng ta có thể phân biệt được chúng, chúng ta sẽ không thấu hiểu được điều gì được bao hàm trong môn đồ hóa. Trước hết, từ môn đồ nghĩa là một người học trò, một môn sinh, một người đến để được dạy dỗ. Ý tưởng của sự dạy dỗ và học tập nằm trong từ môn đồ. Trong chương bốn của Phúc âm Ma-thi-ơ, khi Chúa đi bộ dọc bờ biển, Ngài nhìn thấy hai anh em, Phi-e-rơ và Anh-rê. Họ đang làm công việc đánh cá. Sau đó, Ngài thấy Gia-cơ, con của Giê-bê-đê, và Giăng, em người, đang vá lưới đánh cá với cha họ. Chúa đã kêu gọi những người này theo Ngài. Họ ra khỏi những theo đuổi thành công về nghề nghiệp mà họ đang dính vào. Chúa Jesus Christ gọi họ theo Ngài. Họ bỏ lại lưới cá, từ bỏ công việc và trở nên những môn đồ của Ngài.
Trong Ma-thi-ơ 5:1, chúng ta đọc: “Khi thấy đoàn dân đông, Đức Chúa Giê-su đi lên núi. Lúc Ngài đã ngồi, các môn đồ đến gần. Ngài mở lời truyền dạy họ.” Tại thời điểm đó, mối quan hệ giữa Chúa Jesus Christ và những người được gọi là môn đồ là mối quan hệ thầy và trò. Họ là những người học. Họ thừa nhận những hiểu biết của họ không đủ và xem thầy của mình là nguồn của sự khôn ngoan và tri thức. Họ đến cùng Ngài để được hướng dẫn. Họ là những người có thể gọi là hiếu kỳ. Vào lúc đó tính cách hiếu kỳ của họ phát triển trên các lời dạy của Ngài. Là các môn đồ, họ đã quy phục tâm trí của họ với Chúa Jesus Christ, họ háo hức về sự dạy dỗ của Ngài và về chính Ngài trong tư cách một người thầy siêu việt. Họ sẵn sàng để được chỉ dạy.
Trong các sách Phúc âm, chức vụ của Chúa Jesus được dành nhiều cho việc dạy dỗ. Sự giảng dạy của Ngài đi vào lòng đoàn dân đông. Họ làm chứng về Ngài rằng không có bất cứ người nào đã từng dạy dỗ giống như Ngài. Có nhiều thầy dạy đạo và ra-bi lúc đó, và họ cũng bị thuyết phục qua những lời dạy của Ngài. Họ sẵn lòng lắng nghe những gì Ngài phán. Chức vụ của Đấng Christ ảnh hưởng rộng lớn, đặc biệt là dạy dỗ những người đến cùng Ngài trong tư cách là môn đồ.
Chức vụ giảng dạy của Chúa Jesus được củng cố qua các phép lạ. Trong chương thứ tư Phúc âm Ma-thi-ơ, sau khi Chúa gọi Phi-e-rơ, Anh-rê, Gia-cơ và Giăng, họ bỏ lại thuyền, lưới, cha mẹ và người thân của họ để theo Chúa. “Chúa Jesus đi khắp miền Ga-li-lê, dạy dỗ trong các nhà hội, rao giảng Tin Lành của vương quốc thiên đàng, và chữa lành mọi thứ tật bệnh, đau yếu trong dân chúng.” (câu 23). Những phép lạ mà Chúa thực hiện trong chức vụ trên đất của Ngài củng cố cho chức vụ dạy dỗ. Những phép lạ đó chứng thực cho các sứ điệp của Ngài. Chúng ta đọc trong Ma-thi-ơ 5:1- 2: “Đức Chúa Jesus xem thấy đoàn dân đông, bèn lên núi kia; khi Ngài đã ngồi, thì các môn đồ đến gần. Ngài bèn mở miệng mà truyền dạy rằng…” Các phép lạ và những việc Chúa làm đều xác chứng cho công tác giảng dạy của Ngài.
Đoàn dân đông vui mừng lắng nghe Chúa rao giảng. Tuy nhiên họ cũng đang cân nhắc các lời của Ngài, và họ không thực hiện bất kỳ một cam kết nào. Họ không từ bỏ những sự dạy dỗ trước đó của những Ra-bi khác. Nhưng họ sẵn lòng nghe Ngài dạy.
Chúng ta tìm thấy trong Mác 4:34 một chi tiết thú vị: “Ngài chẳng hề giảng cho chúng mà không dùng thí dụ; nhưng khi ở riêng, Ngài cắt nghĩa hết cho môn đồ mình.” Ngài cắt nghĩa hết. Bối cảnh của sự bày tỏ tổng thể được tìm thấy trong chương mười ba Phúc âm Ma-thi-ơ khi Chúa đưa ra tám câu chuyện ngụ ngôn cho các môn đồ. Chúng ta đọc trong Ma-thi-ơ 13:2 rằng “Đoàn dân nhóm họp xung quanh Ngài đông lắm.” Đấng Christ dạy đoàn dân bằng các chuyện ngụ ngôn. Sau đó, chúng ta đọc trong câu 36, “Bấy giờ, Đức Chúa Jesus cho chúng về, rồi vào nhà; môn đồ đến gần mà hỏi Ngài rằng: Xin thầy giải lời ví dụ về cỏ lùng trong ruộng cho chúng tôi. Ngài đáp rằng…”. Như vậy sự giải thích của Đấng Christ về các chuyện ngụ ngôn chỉ dành cho những ai được kêu gọi là môn đồ của Ngài.
MÔN ĐỒ CỦA CHÚA JESUS CHRIST
Lần nữa, chúng ta thấy, một sự liên quan nữa về lẽ thật này trong Mác 9:30-32: “Đoạn, đi khỏi đó, trải qua xứ Ga-li-lê, Đức Chúa Jesus không muốn cho ai biết. Vì Ngài dạy các môn đồ rằng: Con người sẽ bị nộp trong tay người ta, họ sẽ giết đi; Ngài bị giết đã ba ngày rồi, thì sẽ sống lại. Nhưng môn đồ không hiểu lời ấy, lại sợ không dám hỏi Ngài.” Từ lẽ thật này chúng ta thấy rằng có nhiều người là những người hiếu kỳ được kêu gọi làm môn đồ, họ nhận thấy vài điều tươi mới và duy nhất trong sự dạy dỗ của Đấng Christ. Họ là những người sẵn lòng cho sự dạy dỗ. Và bài tập dành cho họ là một sự luyện tập của tâm trí. Họ được Chúa trắc nghiệm những gì họ đang nghe Ngài dạy, nhưng họ đã không làm bất cứ một cam kết cá nhân nào với lẽ thật mà Ngài đang dạy hay với người dạy.
Chúng ta sẽ suy luận từ một phân đoạn trong chương sáu của Phúc âm Giăng nơi mà năm ngàn người nam, không kể đàn bà và trẻ em, cùng đến và dành cả ngày để nghe Ngài. Số người hiếu kỳ đó mà được gọi là môn đồ phải là rất lớn. Nếu Đấng Christ có thể thu hút một nhóm lớn hơn năm ngàn người, những người sẵn lòng dành cả ngày để nghe Ngài dạy, đoàn dân đông này là không thể đếm được. Đó là lý do tại sao chính quyền Rô-ma cũng như các nhà lãnh đạo Pha-ri-si cân nhắc sự ảnh hưởng của Chúa trên đám đông; vì họ sợ Đấng Christ rao giảng giáo lý của Ngài trong cộng đồng dân chúng sẽ lật đổ người Pha-ri-si và chính quyền Rô-ma, rồi sau đó đám đông này tôn Ngài làm vua. Đoàn dân đông ở đây chỉ là những người hiếu kỳ!
Ngày nay có nhiều đoàn dân đông sẵn lòng dâng tâm trí của họ cho Lời của Đức Chúa Trời để học tập như là một sự theo đuổi tri thức, lắng nghe những gì Jesus Christ đã phán. Và có thể họ cũng chăm chú lắng nghe sự dạy dỗ và giảng Kinh Thánh từ các bục giảng Phúc âm. Nhưng những người này không có trách nhiệm với lẽ thật hay với thân vị của Chúa Jesus Christ. Họ cho họ là môn đồ của Christ, nhưng Đấng Christ không chấp nhận họ. Thật dễ dàng khi nghe sứ điệp để chỉ đơn giản khuấy động tâm trí đôi chút, như những gì người A-thên đã làm – lắng nghe vài điều mới – mà không có bất cứ liên hệ nào với lẽ thật hay cũng không đóng chặt lẽ thật đó vào đời sống mình. Một người như vậy có thể tự gọi mình là một môn đồ, nhưng anh ta không có uy quyền của Lời Đức Chúa Trời. Người đó chỉ hiếu kỳ nghe giảng nhưng không có bất cứ trách nhiệm nào về lẽ thật đã được trình bày. Chúa Jeus đã phán: “Nếu các ngươi hằng ở trong đạo ta, thì thật là môn đồ ta.”
Nhưng ở đây có một tiến trình từ người hiếu kỳ thành người bị thuyết phục. Họ là những người dâng chính mình mà có lẽ ngoài sự hiếu kỳ với Lời Đức Chúa Trời, họ cũng có sự hiếu kỳ đến những gì Đấng Christ nói và dạy, và cũng lắng nghe Lời Ngài và lẽ thật về thân vị Ngài. Họ là những môn đồ bị thuyết phục. Tôi thấy điều này trong Giăng chương 2 khi kết thúc phép lạ nước hóa thành rượu tại tiệc cưới Ca-na. Giăng 2:2 ghi lại: “Ấy là tại Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, mà Đức Chúa Jêsus làm phép lạ thứ nhứt, và tỏ bày sự vinh hiển của mình như vậy; môn đồ bèn tin Ngài.” Các môn đồ tin Ngài. Ở đây dân sự đã thay đổi để theo Ngài, lắng nghe lời dạy của Ngài. Họ đã nhận sự dạy dỗ của Ngài; và khi họ nhìn thấy phép lạ này, họ bị thuyết phục về uy quyền của thân vị và lẽ thật của Lời Ngài. Giăng cho chúng ta biết rằng họ tin nơi Ngài.
Một ví dụ về điều này cũng được nhìn thấy trong Ma-thi-ơ 16:13: “…Ngài hỏi môn đồ, mà rằng: Theo lời người ta nói thì Con người là ai?” Sự giải thích nào mà các người đã nghe về các lời Ta, về các công việc của Ta, về thân vị ta? Một vài người nhận Ngài là Giăng Báp-tít, một số nói Ngài là Ê-li, kẻ khác nói là Giê-rê-mi hay một đấng tiên tri nào đó. “Ngài phán rằng: Còn các ngươi thì xưng ta là ai?” Câu hỏi được đưa ra cho những môn đệ. Đấng Christ muốn trắc nghiệm xem họ có sự tiến bộ hơn hay họ chỉ là những người hiếu kỳ muốn hiểu biết về thân vị Ngài và các lời Ngài. Do đó Ngài hỏi họ trực tiếp, “Còn các ngươi thì xưng ta là ai?” Si-môn Phi-e-rơ trả lời, “Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống.” Đây là một sự xác nhận của đức tin về thân vị của Đấng Christ. Ngài là Con Đức Chúa Trời hằng sống. Nó cũng là sự xác nhận đức tin về công tác của Đấng Christ. Ngài đã đến trong tư cách là Đấng Mê-si. Sau đó Đấng Christ phán rằng lời xác tín đó là một phước hạnh cho Phi-e-rơ. Tại sao? Bởi vì Phi-e-rơ đã trải qua giai đoạn trên mức hiếu kỳ đến giai đoạn bị thuyết phục, và ông xác tín niềm tin của ông nơi thầy mình. Bây giờ ông là một môn đồ có cam kết.
Cùng một lẽ thật được nhấn mạnh trong Giăng 6:67-68. Đoàn dân lúc này trở nên xa cách với Đấng Christ và một số người lui đi không theo Ngài nữa. Trong câu 67 Chúa Jesus phán với mười hai môn đồ, “Còn các ngươi, cũng muốn lui chăng? Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, chúng tôi đi theo ai? Chúa có những lời của sự sống đời đời; chúng tôi đã tin, và nhận biết rằng Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống.” Những gì Phi-e-rơ thừa nhận trong phân đoạn này nói lên ông đã được Chúa thuyết phục. Lúc này nhóm mười hai người được gọi là môn đồ bởi vì họ bị thuyết phục về lẽ thật trong thân vị của Chúa và những công tác của Ngài.
Dầu chúng ta đã thấy rằng những người được thuyết phục trở thành môn đồ có cam kết đại diện cho sự tiến bộ trên mức hiếu kỳ, chúng ta vẫn chưa có được những tiêu chuẩn cụ thể nào tạo thành một môn đồ. Vì trong các sách Phúc âm, môn đồ hóa không phải là kết quả của sự thỏa mãn tính hiếu kỳ, thậm chí cũng không phải là kết quả của việc thuyết phục rằng Chúa Jesus là chân lý và lời Ngài là lẽ thật. Mặc dù chúng là những đòi hỏi trước hết. Một người trở nên môn đồ trong ý nghĩa của Kinh thánh chỉ khi người đó hoàn toàn phó dâng chính mình cho thân vị của Chúa Jesus Christ và Lời Ngài. Ngoại trừ điều này, người đó không có quyền gọi chính mình là một môn đồ của Chúa Jesus Christ.
Tác giả: J. Dwight Pentecost
Translated by Tuong Vi
Nguồn Suối Tâm Linh
