Vác Thập Tự Giá Mình

Một trong những bộ phim tôi yêu thích là Forrest Gump — câu chuyện hư cấu về một người đàn ông hiền lành, chân thật, với sự đơn sơ đặc biệt. Bộ phim chứa đựng nhiều câu nói giản dị mà sâu sắc, như ví cuộc đời giống như việc chọn một viên sô-cô-la trong hộp kẹo — ta không bao giờ biết mình sẽ nhận được điều gì.
Cuộc đời tôi cũng vậy. Có những “viên kẹo ngọt ngào” như lần đầu gặp người vợ tương lai trong một công viên nhỏ. Nhưng cũng có những vị đắng không thể quên: căn bệnh ung thư vú của vợ tôi, bệnh lupus của con gái, hay bốn mươi năm em gái tôi chống chọi với bệnh đa xơ cứng. Chúng ta không bao giờ biết thập tự giá nào Đức Chúa Trời sẽ cho phép mình mang lấy.
Hãy thử đặt mình vào vị trí của Si-môn, người Sy-ren:
“Họ bắt một người qua đường vác thập tự giá của Ngài. Người nầy tên là Si-môn, người Sy-ren, là cha của A-léc-xan-đơ và Ru-phu, vừa từ miền quê lên.” (Mác 15:21)
Người La Mã đã ép buộc Si-môn vác thập tự giá của Chúa Giê-xu. Nhưng để thật sự trở thành môn đồ của Đấng Christ, chúng ta phải tự nguyện vác thập tự giá mình mà theo Ngài.
Đức Chúa Trời đan dệt mọi trải nghiệm trong đời ta vào bức tranh lớn của chương trình Ngài, để uốn nắn chúng ta nên giống Đấng Christ hơn. Lời trong Rô-ma 8:28 gìn giữ lòng ta: Đức Chúa Trời khiến mọi sự làm ích cho những ai yêu mến Ngài và được gọi theo mục đích của Ngài.
Việc Si-môn vác thập tự giá đến nơi đóng đinh Chúa Giê-xu — một bi kịch tưởng chừng là tận cùng. Nhưng chính biến cố ấy lại trở thành bước đệm cho phước lành vĩ đại nhất trong lịch sử: sự phục sinh, giải phóng nhân loại khỏi tội lỗi, ma quỷ và sự chết, ban cho chúng ta sự sống đời đời. Điều tồi tệ nhất lại trở nên điều tốt đẹp nhất.
Bài học cho chúng ta thật rõ ràng. Dù thập tự giá ta mang có đau đớn đến đâu giữa một thế giới sa ngã đầy hỗn loạn và khó lường, dù có những khoảnh khắc cuộc đời giống như một lần “gieo xúc xắc” khiến ta thấy bất công và vô lý, thì Đấng Tạo Hóa vẫn có thể đem trật tự ra từ hỗn loạn và biến điều ấy thành ích lợi lớn lao cho ta và cho những người ta yêu.
“Sự khóc lóc đến trọ ban đêm, nhưng buổi sáng liền có sự vui mừng.” (Thi-thiên 30:5)
Chính “thập tự giá của việc chăm sóc người thân bệnh tật” đã khiến tôi khiêm nhường hơn, bớt ích kỷ hơn, và biết cảm thông sâu sắc với nỗi đau của người khác. Như Sứ-đồ Phao-lô dạy, qua những thập tự giá ấy, chúng ta học cách không chỉ quan tâm đến lợi ích riêng của mình, nhưng phải quan tâm đến lợi ích của người khác nữa (Phi-líp 2:4).
Tôi đã kinh nghiệm sự hiện diện của Chúa giữa những đau đớn ấy — trong chính gia đình mình và trong những con người Ngài cho phép bước vào đời tôi. Tôi nhớ những bệnh nhân ung thư vẫn mỉm cười giữa cơn buồn nôn, rụng tóc và kiệt sức vì hóa trị. Tôi nhớ những bác sĩ và y tá nắm tay bệnh nhân, kiên nhẫn lắng nghe khi họ mệt mỏi, sợ hãi hay chán nản. Ở đó, giữa yếu đuối và đau thương, tôi thấy ánh sáng của Chúa.
Vì vậy, khi những thập tự giá bất ngờ xuất hiện trong đời bạn, hãy cầu xin Chúa ban sức mạnh để không than trách, để chịu đựng trong ân điển, và để trưởng thành trong đức tin. Hãy tin cậy rằng Ngài có thể đem điều tốt lành ra từ hoàn cảnh ấy.
Nguyện mọi vinh hiển thuộc về Đức Chúa Trời.
Dịch & biên tập: Eunice Tu
Nguồn: cbn.com/devotions
Nguồn Suối Tâm Linh