Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/ 29/10/2017
Trust Tally
See, the Lord your God has given you the land. . . . Do not be afraid; do not be discouraged. Deuteronomy 1:21
Before my husband and I surrendered our lives to Christ, we seriously considered divorce. But after committing to love and obey God, we recommitted to each other. We sought wise counsel and invited the Holy Spirit to transform us individually and as a couple. Our heavenly Father continues to help us develop healthy communication skills. He’s teaching us how to love and trust Him—and one another—no matter what happens.
Yet, even as we head toward celebrating our twenty-fifth anniversary, I occasionally forget everything God has done in and through our trials. Sometimes, I struggle with a deep-seated fear of the unknown—experiencing unnecessary anxiety instead of relying on God’s track record.
God’s past faithfulness proves His everlasting dependability.
In Deuteronomy 1, Moses affirmed the Lord’s reliability. He encouraged the Israelites to move forward in faith so they could enjoy their inheritance (v. 21). But God’s people demanded details about what they’d be up against and what they’d receive before committing to trust Him with their future (vv. 22–33).
Followers of Christ are not immune to succumbing to fear or anxiety. Worrying about what difficulties we may or may not encounter can keep us from depending on faith, and may even damage our relationships with God and others. But the Holy Spirit can help us create a trust tally of the Lord’s past faithfulness. He can empower us with courageous confidence in God’s trustworthiness yesterday, today, and forever.
Deuteronomy 1:21-33New International Version (NIV)
21 See, the Lord your God has given you the land. Go up and take possession of it as the Lord, the God of your ancestors, told you. Do not be afraid; do not be discouraged.”
22 Then all of you came to me and said, “Let us send men ahead to spy out the land for us and bring back a report about the route we are to take and the towns we will come to.”
23 The idea seemed good to me; so I selected twelve of you, one man from each tribe. 24 They left and went up into the hill country, and came to the Valley of Eshkol and explored it. 25 Taking with them some of the fruit of the land, they brought it down to us and reported, “It is a good land that the Lord our God is giving us.”
Rebellion Against the Lord
26 But you were unwilling to go up; you rebelled against the command of the Lord your God. 27 You grumbled in your tents and said, “The Lord hates us; so he brought us out of Egypt to deliver us into the hands of the Amorites to destroy us. 28 Where can we go? Our brothers have made our hearts melt in fear. They say, ‘The people are stronger and tallerthan we are; the cities are large, with walls up to the sky. We even saw the Anakites there.’”
29 Then I said to you, “Do not be terrified; do not be afraid of them. 30 The Lord your God, who is going before you, will fight for you, as he did for you in Egypt, before your very eyes, 31 and in the wilderness. There you saw how the Lordyour God carried you, as a father carries his son, all the way you went until you reached this place.”
32 In spite of this, you did not trust in the Lord your God,33 who went ahead of you on your journey, in fire by night and in a cloud by day, to search out places for you to camp and to show you the way you should go.
Lord, thank You for affirming that we don’t need to know everything that lies ahead when we know You. We know You never change.
God’s past faithfulness proves His everlasting dependability.
Bảng Ghi Nhớ Đáng Tin Cậy
Phục Truyền 1:21-33New Vietnamese Bible (NVB)
21 Kìa, CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em đã ban xứ phía trước cho anh chị em. Hãy tiến lên, chiếm xứ CHÚA, Đức Chúa Trời của tổ phụ anh chị em đã hứa. Đừng sợ hãi cũng đừng nản chí.”
22 Lúc đó anh chị em đến nói với tôi: “Chúng ta nên sai trinh sát đi do thám xứ để báo cáo cho chúng ta biết về các đường phải đi và về tình hình các thành chúng ta sẽ tiến đến.”
23 Lời đề nghị ấy có vẻ hợp lý nên tôi chọn mười hai người làm trinh sát, mỗi bộ tộc một người. 24 Họ ra đi, vào vùng đồi núi và đến thăm dò thung lũng Ếch-côn, 25 hái một số hoa quả trong xứ, mang về cho chúng ta và báo cáo: “Xứ CHÚA, Đức Chúa Trời ban cho chúng ta là một xứ tốt đẹp.”
Phản Nghịch CHÚA
26 Nhưng anh chị em phản nghịch, chống đối mạng lệnh của CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em và không chịu tiến lên. 27 Anh chị em càu nhàu trong lều mình và nói: “CHÚA ghét chúng ta nên đem chúng ta ra khỏi Ai-cập để giao cho dân A-mô-rít tiêu diệt. 28 Chúng ta đi đâu bây giờ? Các anh em làm chúng ta sợ hãi vì nói rằng: ‘Dân ấy mạnh mẽ cao lớn hơn chúng ta; thành của họ rộng lớn với tường thành cao tận trời. Chúng tôi cũng có thấy người A-na-kim ở đó nữa.’ ”
29 Tôi có nói với anh chị em: “Anh chị em đừng khiếp đảm cũng đừng sợ hãi họ. 30 CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em sẽ đi trước và chiến đấu cho anh chị em như Ngài đã chiến thắng dân Ai-cập ngay trước mắt anh chị em; 31 còn trong sa mạc, CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em đã bồng bế anh chị em như một người cha bồng bế con trai mình, qua suốt mọi chặng đường cho đến nơi này.”
32 Dù vậy, anh chị em không tin tưởng CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em, 33 là Đấng đi trước anh chị em trên mọi nẻo đường, ban đêm trong trụ lửa còn ban ngày trong trụ mây, để tìm cho anh chị em nơi đóng trại và chỉ dẫn cho anh chị em con đường phải đi.
Kìa, Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã ban đất nầy cho anh em… Đừng sợ hãi hay nản lòng. Phục truyền 1:21
Trước khi vợ chồng tôi đầu phục đời sống mình cho Đấng Christ, chúng tôi đã từng nghiêm túc nghĩ đến việc ly dị. Nhưng sau khi cam kết yêu mến và vâng phục Chúa, chúng tôi đã tái kết ước với nhau. Chúng tôi tìm kiếm những lời khuyên khôn ngoan và mời Đức Thánh Linh biến đổi từng người trong chúng tôi và cả hai vợ chồng chúng tôi. Cha Thiên Thượng giúp cho việc truyền thông giữa chúng tôi ngày càng tốt hơn. Ngài dạy chúng tôi cách yêu mến và tin cậy Ngài—và yêu thương, tin tưởng nhau—bất kể chuyện gì xảy ra.
Tuy nhiên, ngay cả khi chúng tôi sắp kỷ niệm 25 năm ngày cưới, đôi khi tôi vẫn quên bẵng mọi điều Chúa đã làm trong những thử thách của chúng tôi và qua những giai đoạn đó. Đôi khi tôi tranh chiến với một nỗi sợ thâm sâu về một điều mình không biết—những lo lắng không cần thiết thay vì nương cậy vào Chúa như đã kinh nghiệm trong quá khứ.
Trong Phục truyền đoạn 1, Môi-se quả quyết rằng Chúa là Đấng đáng tin cậy. Ông khích lệ dân Y-sơ-ra-ên lấy đức tin tiến lên phía trước để hưởng sản nghiệp (c.21). Nhưng dân Chúa đòi hỏi phải biết trước những điều họ sẽ đương đầu và những điều họ sẽ nhận lãnh trước khi tin cậy phó thác tương lai cho Ngài (c.22–33).
Những người theo Đấng Christ không được miễn trừ chấp nhận để cho sợ hãi và lo lắng đánh bại mình. Lo lắng về những khó khăn mà mình có thể hoặc không phải đương đầu khiến chúng ta mất đức tin, và thậm chí có thể phá hủy mối liên hệ giữa chúng ta với Chúa và với tha nhân. Nhưng Đức Thánh Linh có thể nhắc chúng ta nhớ lại sự thành tín của Chúa trong quá khứ. Ngài ban năng lực giúp chúng ta vững tin nơi Đức Chúa Trời đáng tin cậy hôm qua, hôm nay và mãi mãi.
Lạy Chúa, cảm ơn Ngài đã quả quyết rằng chúng con không cần phải biết hết mọi điều phía trước khi chúng con biết Ngài. Cảm ơn Chúa vì Ngài là Đấng không bao giờ thay đổi và luôn giữ lời hứa của Ngài.
Sự thành tín của Chúa trong quá khứ đã chứng minh Ngài là Đấng đáng tin cậy mãi mãi.
Nguồn Suối Tâm Linh