Goodbye for Now–1 Thessalonians 4:13 (ANH & VIỆT)

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  7/3/2018

Goodbye for Now

You do not grieve like the rest of mankind, who have no hope. 1 Thessalonians 4:13

My granddaughter Allyssa and I have a regular routine we go through when we say goodbye. We wrap our arms around each other and begin to loudly wail with dramatic sobs for about twenty seconds. Then we step back and casually say, “See ya,” and turn away. Despite our silly practice, we always expect that we will see each other again—soon.

But sometimes the pain of separation from those we care about can be difficult. When the apostle Paul said farewell to the elders from Ephesus, “They all wept as they embraced him . . . . What grieved them most was [Paul’s] statement that they would never see his face again” (Acts 20:37–38).

Jesus offers eternal hope. 

The deepest sorrow, however, comes when we are parted by death and say goodbye for the last time in this life. That separation seems unthinkable. We mourn. We weep. How can we face the heartbreak of never again embracing the ones we have loved?

Still . . . we do not grieve like those who have no hope. Paul writes of a future reunion for those who “believe that Jesus died and rose again” (1 Thessalonians 4:13–18). He declares: “The Lord himself will come down from heaven, with a loud command, with the voice of the archangel,” and those who have died, along with those who are still alive, will be united with our Lord. What a reunion!

And—best of all—we will be forever with Jesus. That’s an eternal hope.

1 Thessalonians 4:13-18 New International Version (NIV)

Believers Who Have Died

13 Brothers and sisters, we do not want you to be uninformed about those who sleep in death, so that you do not grieve like the rest of mankind, who have no hope. 14 For we believe that Jesus died and rose again, and so we believe that God will bring with Jesus those who have fallen asleep in him. 15 According to the Lord’s word, we tell you that we who are still alive, who are left until the coming of the Lord, will certainly not precede those who have fallen asleep. 16 For the Lord himself will come down from heaven, with a loud command, with the voice of the archangel and with the trumpet call of God, and the dead in Christ will rise first. 17 After that, we who are still alive and are left will be caught up together with them in the clouds to meet the Lord in the air. And so we will be with the Lord forever. 18 Therefore encourage one another with these words.

 

Thank You, Lord, for the assurance that this world is not all we have but that a blessed eternity awaits all who trust in You.

At death, God’s people don’t say “goodbye,” but “we’ll see you later.”

By Cindy Hess Kasper | See Other Authors

INSIGHT

The Bible speaks of hope as a robust confidence in the purposes and power of God. First Peter 1:3 says, “Praise be to the God and Father of our Lord Jesus Christ! In his great mercy he has given us new birth into a living hope through the resurrection of Jesus Christ from the dead.” Our hope is rooted in Christ’s conquering of death on our behalf. Romans 15:4 adds, “For everything that was written in the past was written to teach us, so that through the endurance taught in the Scriptures and the encouragement they provide we might have hope.”

The encouragement of the Scriptures gives us hope as we see how God faithfully deals with His children. He is “the God of hope” (v. 13), who encourages us to trust Him with whatever we might face. And He is our hope as we look forward to our future reunion with loved ones who have gone before us.

For more on biblical hope, get the free download of the Discovery Series booklet Hope: Choosing Faith Instead of Fear at discoveryseries.org/q0733.

Bill Crowder

Chia Cắt Tạm Thời

I Thê-sa-lô-ni-ca 4:13-18 1934 Vietnamese Bible (VIET)

13 Hỡi anh em, chúng tôi chẳng muốn anh em không biết về phần người đã ngủ, hầu cho anh em chớ buồn rầu như người khác không có sự trông cậy.

14 Vì nếu chúng ta tin Đức Chúa Jêsus đã chết và sống lại, thì cũng vậy, Đức Chúa Trời sẽ đem những kẻ ngủ trong Đức Chúa Jêsus cùng đến với Ngài.

15 Vả, nầy là điều chúng tôi nhờ lời Chúa mà rao bảo cho anh em: chúng ta là kẻ sống, còn ở lại cho đến kỳ Chúa đến, thì không lên trước những người đã ngủ rồi.

16 Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ, sẽ sống lại trước hết.

17 Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn.

18 Thế thì, anh em hãy dùng lời đó mà yên ủi nhau.

 

 

… để anh em không đau buồn như người khác không có hi vọng. I Tê-sa-lô-ni-ca 4:13

Tôi và cháu gái Allyssa thường thực hiện một “thủ tục” đặc biệt khi tạm biệt nhau. Chúng tôi choàng tay ôm lấy nhau và bắt đầu khóc nức nở khoảng hai mươi giây. Sau đó, chúng tôi dừng lại và nói: “Hẹn ngày gặp lại!” rồi quay đi. Dù hành động đó thật buồn cười, nhưng chúng tôi luôn mong đợi sẽ sớm gặp lại nhau.

Nhưng đôi khi, thật khó để đối diện với nỗi đau phải xa cách người thân yêu. Khi sứ đồ Phao-lô nói lời tạm biệt với các trưởng lão ở Ê-phê-sô thì “mọi người đều khóc lóc và ôm lấy cổ Phao-lô mà hôn. Họ đau buồn nhất là khi nghe ông nói rằng họ sẽ chẳng còn thấy mặt ông nữa” (Cv. 20:37-38).

Tuy nhiên, nỗi buồn lớn nhất là khi chúng ta bị sự chết chia lìa và phải nói lời từ biệt cuối cùng trong đời. Khó mà hình dung được sự chia cắt như vậy. Chúng ta than khóc. Chúng ta tiếc thương. Làm sao chịu được nỗi đau thấu tâm can khi không còn ôm được người mà mình yêu quý?

… Để anh em không đau buồn như người khác không có hi vọng. Phao-lô viết về sự đoàn tụ trong tương lai của những người “tin Đức Chúa Jêsus đã chết và sống lại” (I Tês. 4:13-18). Ông nói: “Vì khi có hiệu lệnh ban ra, với tiếng gọi của thiên sứ trưởng, cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời thì chính Chúa từ trên trời sẽ giáng lâm” và những người đã chết cũng như những người đang còn sống sẽ cùng nhau gặp Chúa. Một sự đoàn tụ tuyệt vời biết bao!

Và điều tuyệt vời nhất là chúng ta sẽ được ở cùng Chúa Jêsus mãi mãi. Đó là niềm hy vọng đời đời.

Lạy Chúa, cảm ơn Ngài đã đảm bảo với chúng con rằng thế gian này không phải là tất cả những gì chúng con có, mà Ngài còn ban phước hạnh đời đời cho tất cả những ai tin Ngài.

Khi đối diện với sự chết, con dân Chúa sẽ không nói “tạm biệt” nhưng sẽ nói “hẹn gặp lại.”

bởi Cindy Hess Kasper | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Kinh Thánh nói về niềm hi vọng là lòng tin mạnh mẽ nơi mục đích và quyền năng của Đức Chúa Trời. I Phi-e-rơ 1:3 chép: “Chúc tụng Đức Chúa Trời, Cha của Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ! Bởi lòng thương xót dư dật của Ngài, chúng ta được tái sinh để có một hi vọng sống, nhờ sự sống lại từ cõi chết của Đức Chúa Jêsus Christ.” Niềm hi vọng của chúng ta được vững chắc nhờ Đấng Christ đã chiến thắng sự chết thay cho chúng ta. Rô-ma 15:4 nói thêm: “Những gì đã được chép từ xưa đều nhằm dạy dỗ chúng ta, để nhờ sự kiên định và khích lệ của Kinh Thánh mà chúng ta có niềm hi vọng.”

Sự yên ủi của Kinh Thánh cho chúng ta niềm hy vọng khi nhìn thấy cách Chúa đã thành tín đối với con dân Ngài. Ngài là “Đức Chúa Trời của mọi niềm hy vọng” (c.13), là Đấng khích lệ chúng ta tin cậy Ngài dù đối diện với bất cứ điều gì. Và Ngài chính là niềm hy vọng khi chúng ta chờ đợi sự đoàn tụ trong tương lai với những người thân yêu đã đi trước mình.

Bill Crowder

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 5   +   10   =