Three-Lettered Faith–Habakkuk 3:18

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/ 12/3/2018

Three-Lettered Faith

Yet I will rejoice in the Lord; I will be joyful in God my Savior. Habakkuk 3:18

With a tendency toward pessimism, I quickly jump to negative conclusions about how situations in my life will play out. If I’m thwarted in my efforts on a work project, I’m easily convinced none of my other projects will be successful either, and—even though utterly unrelated—I will probably never be able to touch my toes comfortably. And, woe is me, I’m an awful mother who can’t do anything right. Defeat in one area unnecessarily affects my feelings in many.

It’s easy for me to imagine how the prophet Habakkuk might have reacted to what God showed him. He had great cause for despair after having seen the coming troubles for God’s people; long and arduous years lay ahead. Things really did look dismal: no fruit, no meat, and no creature comforts. His words lure me into a pessimistic bed of hopelessness until he jars me awake again with a small three-letter word: yet. “Yet I will rejoice in the Lord” (Habakkuk 3:18). Despite all the hardships he anticipated, Habakkuk found cause for rejoicing simply because of who God is.

Lord, You are the reason for all my joy. 

While we might be prone to exaggerate our problems, Habakkuk truly faced some extreme hardships. If he could summon praise for God in those moments, perhaps we can too. When we’re bogged down in the depths of despair, we can look to God who lifts us up.

Habakkuk 3:17-19 New International Version (NIV)

17 Though the fig tree does not bud
    and there are no grapes on the vines,
though the olive crop fails
    and the fields produce no food,
though there are no sheep in the pen
    and no cattle in the stalls,
18 yet I will rejoice in the Lord,
    I will be joyful in God my Savior.

19 The Sovereign Lord is my strength;
    he makes my feet like the feet of a deer,
    he enables me to tread on the heights.

For the director of music. On my stringed instruments.

 

Lord, You are the reason for all my joy. Help me to fix my eyes on You when my circumstances are painful and hard.

God is our cause for joy in the midst of despair.

By Kirsten Holmberg | See Other Authors

INSIGHT

We don’t know much about the prophet Habakkuk. Not even his father, tribe, or hometown is provided. Yet he is believed to be a temple musician-prophet because he had his own stringed instruments (see Habakkuk 3:19). He was likely a contemporary of the prophets Nahum, Zephaniah, and Jeremiah. He prophesied in a period of violence and political chaos that began in the context of Assyria’s upheaval, continued during the Babylonian victory over Jerusalem (597 bc), and ended in Babylon’s fall to the Persians (539 bc).

He would have felt the impact of the death of good King Josiah, who had brought Judah back to God for a short time. Before and after Josiah’s reign, Judah had turned away from God and been characterized by moral and spiritual decay that included the worship of other gods. No wonder Habakkuk was in despair! In his little book he questions (complains to) God out of his burdened heart, and God answers. In the end, the prophet has a deeper understanding of God’s justice.

When has God given you joy in the midst of pain?

Ba Chữ Cái Của Đức Tin

Ha-ba-cúc 3:17-19 1934 Vietnamese Bible (VIET)

17 Vì dầu cây vả sẽ không nứt lộc nữa, Và sẽ không có trái trên những cây nho; Cây ô-li-ve không sanh sản, đồ ăn; Bầy chiên sẽ bị dứt khỏi ràn, Và không có bầy bò trong chuồng nữa.

18 Dầu vậy, tôi sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, Tôi sẽ hớn hở trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi tôi.

19 Đức Giê-hô-va là Chúa, là sức mạnh của tôi, Ngài làm cho chơn tôi giống như chơn con hươu, Khiến tôi đi trên các nơi cao của mình. (Phó cho quản phường nhạc, khảy đờn mà hát bài nầy).

 

 

Con vẫn vui mừng trong Đức Giê-hô-va; con vẫn hớn hở trong Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi con. Ha-ba-cúc 3:18

Với khuynh hướng bi quan, tôi thường nhanh chóng kết luận tiêu cực về những hoàn cảnh trong cuộc đời mình. Nếu nỗ lực làm việc của tôi bị thất bại, tôi dễ cho rằng những dự án khác cũng sẽ không thành công và dù chẳng liên quan gì với nhau, tôi sẽ không dám động vào việc gì. Khổ thân cho tôi! Tôi là một người mẹ tồi tệ khi không thể làm cái gì nên hình. Sự thất bại trong một lĩnh vực đã có những tác động không cần thiết đến cảm xúc của tôi trong nhiều lĩnh vực khác.

Không khó để tôi tưởng tượng ra cảnh tiên tri Ha-ba-cúc phản ứng với điều Chúa vừa bày tỏ cho ông. Ông có nhiều lý do để tuyệt vọng sau khi thấy những hoạn nạn sắp xảy đến với dân Chúa: nhiều năm trường đầy gian khổ đang chờ ở phía trước. Mọi thứ thật sự rất ảm đạm: không hoa lợi, không thịt, và không có những tiện nghi vật chất. Lời của ông đưa tôi xuống tận cùng của sự bi quan tuyệt vọng cho đến khi ông vực tôi dậy bằng từ gồm ba chữ cái: vẫn. “Con vẫn vui mừng trong Đức Giê-hô-va” (Ha. 3:18). Dù biết trước mọi gian khó, Ha-ba-cúc vẫn tìm được lý do để vui mừng vì ông biết Chúa là Đấng thế nào.

Có lẽ chúng ta thường phóng đại những nan đề của mình, nhưng Ha-ba-cúc đã thật sự đối diện với những gian khó cùng cực. Nếu ông có thể cất lên lời ca ngợi Chúa trong những giờ phút đó thì chúng ta cũng có thể làm được. Khi sa xuống tận cùng của sự tuyệt vọng, chúng ta có thể ngước trông lên Chúa là Đấng nâng chúng ta lên.

Lạy Chúa, Ngài chính là lí do khiến chúng con vui mừng. Xin giúp con chăm xem Ngài trong những hoàn cảnh đau buồn và khó khăn.

Chúa là lý do khiến chúng ta vui mừng giữa lúc tuyệt vọng.

bởi Kirsten Holmberg | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Chúng ta không biết nhiều về tiên tri Ha-ba-cúc. Dù Kinh Thánh không cho biết về cha của ông, chi phái hay quê hương của ông. Tuy vậy, người ta tin rằng ông là tiên tri và là nhạc sĩ trong đền thờ bởi vì ông có những nhạc cụ bằng dây (xem Ha. 3:9). Có lẽ ông là người cùng thời với tiên tri Na-hum, Sô-phô-ni và Giê-rê-mi. Ông nói tiên tri trong một giai đoạn bạo lực và hỗn độn chính trị mà bắt đầu trong bối cảnh A-si-ri dấy lên, ông tiếp tục chức vụ trong suốt giai đoạn Ba-by-lôn chiến thắng trên Giê-ru-sa-lem (597 TC) và kết thúc chức vụ trong giai đoạn sụp đổ của Ba-by-lôn trước người Ba Tư (539 TC).

Hẳn là ông đã cảm nhận sự ảnh hưởng từ cái chết của vị vua Giô-si-a thiện lành, là người đã đem dân Giu-đa trở về với Chúa trong một thời gian ngắn. Trước và sau sự trị vì của Giô-si-a, dân Giu-đa đã xây khỏi Chúa và sa sút về thuộc linh và đạo đức, họ cũng thờ lạy thần tượng. Điều đó đã khiến Ha-ba-búc tuyệt vọng. Trong sách ngắn của mình, ông hỏi (than phiền với) Chúa với tấm lòng nặng nề, và Chúa trả lời ông. Cuối cùng, vị tiên tri hiểu hơn về sự công lý của Chúa.

Bạn đã kinh nghiệm Chúa ban cho bạn niềm vui trong lúc đau đớn thế nào?

Alyson Kieda

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 8   +   8   =