Cách Đức Tin Giúp Một Cậu Bé Kiên Trì Bơi Để Cứu Gia Đình Mình

Cách Đức Tin Giúp Một Cậu Bé Kiên Trì Bơi Để Cứu Gia Đình Mình

 

Một buổi chèo ván đứng của một gia đình ở Úc đã nhanh chóng biến thành một cơn kinh khiếp, khi cả gia đình bị cuốn trôi ra xa bờ khoảng 13,6 km. Trước hoàn cảnh này, một cậu bé 13 tuổi đã quyết định bơi vào bờ cầu cứu, dù không chắc mình có thể sống sót. Câu chuyện của cậu thật là một minh họa tuyệt vời cho sức mạnh của đức tin và tình yêu thương trong nghịch cảnh.

I. Một Hoàn Cảnh Đáng Sợ

Khi Austin Appelbee cuối cùng cũng vào được bờ sau bốn giờ giữa biển khơi, cậu không nghĩ mình là một anh hùng. “Cháu không nghĩ mình là một anh hùng – cháu chỉ làm những gì mình cần phải làm,” cậu nói với BBC sau đó. Nhưng những gì cậu đã làm, và cách cậu kiên trì chịu đựng, đã cho chúng ta một cái nhìn hiếm hoi về cách đức tin sống giữa nghịch cảnh.

Chuyện bắt đầu từ một buổi chiều chèo ván đứng của gia đình tại vùng nước nông ngoài khơi Quindalup, Tây Úc, đã nhanh chóng trở thành một tình huống nguy hiểm. Gió nổi lên, dòng nước kéo mạnh hơn dự kiến, và chẳng mấy chốc Austin, cùng mẹ cậu là Joanne, hai em là Beau và Grace bị trôi dạt càng lúc càng xa bờ. Không có mái chèo, không có động cơ, và trời bắt đầu tối dần, cô Joanne phải đưa ra quyết định đau lòng: kêu con trai lớn của mình cố gắng bơi vào bờ để tìm sự giúp đỡ.

Austin đã bơi khoảng 4 km, luân phiên giữa bơi sải, bơi ếch, và bơi ngửa. Trong gần bốn giờ đồng hồ, cậu đã vượt qua những con sóng khổng lồ để tiến dần về phía bờ.

Ban đầu, cậu dùng một chiếc thuyền kayak — nhưng nó bị sóng đánh hỏng và bắt đầu vô nước. Khi chiếc thuyền hoàn toàn lật úp, cậu bám lấy nó và nhận ra tình hình đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng. “Lúc đó mọi thứ bắt đầu trở nên nguy hiểm, cháu đã ở ngoài khơi nhiều giờ rồi,” cậu nhớ lại. Cuối cùng, cậu bắt đầu bơi đường dài hướng thẳng về đất liền.

Ban đầu cậu thiếu niên bơi với chiếc áo phao trên người. Nhưng ở giữa chặng thử thách, khi phải chiến đấu với các cơn sóng và sự kiệt sức, cậu đã làm một quyết định khó khăn khác: cởi bỏ áo phao. Cậu nhận ra sức nổi của nó đang làm mình chậm lại. Đó không phải sự liều lĩnh mà là khoảnh khắc đòi hỏi sự phán đoán tỉnh táo — cân nhắc giữa rủi ro và điều cần thiết, để chọn con đường duy nhất có thể tiếp tục tiến lên.

Trong phần còn lại của chặng bơi đầy nguy hiểm này, điều giữ cho cậu tiếp tục không chỉ là sức lực thể chất. “Trong hai giờ tiếp theo, chính sự cầu nguyện, các bài hát Cơ Đốc và những suy nghĩ vui tươi đã giúp cháu tiếp tục,” cậu nói với BBC. Sợ hãi và kiệt sức, cậu tập trung vào những người mình yêu thương – mẹ, em trai và em gái – cùng những kỷ niệm nhỏ bé, vui vẻ đã neo giữ cậu với sự sống. Trong số đó, thật dễ thương, có cả hình ảnh Thomas Đầu Máy Xe Lửa (sản phẩm đồ chơi được nhiều trẻ em yêu thích).

Sau đó, trong một cuộc phỏng vấn với 7 News Australia, Austin chia sẻ rõ hơn về vai trò của đức tin:

“Cháu không nghĩ là tự bản thân cháu đã làm được điều này — mà là Đức Chúa Trời đã ở cùng cháu suốt thời gian đó,” cậu nói. “Cháu cứ cầu nguyện và cầu nguyện mãi, và cháu thưa với Chúa rằng: ‘Con sẽ chịu báp-tem, con sẽ chịu báp-tem.’”

Cậu cho biết rằng sau biến cố sinh tử ấy, cậu đã đến nhà thờ vào ngày Chúa Nhật.

II. Đức tin bình dị trong hoàn cảnh phi thường

Có cái gì đó mang đậm tinh thần Cơ Đốc trong câu chuyện này

Có cái gì đó mang đậm tinh thần Cơ Đốc trong câu chuyện này – không phải vì nó kịch tính, mà vì nó cho thấy một đức tin bình dị trong hoàn cảnh phi thường. Lời cầu nguyện ở đây không trau chuốt hay mang tính trình diễn, mà nó là bản năng. Những bài hát không phải được hát cho khán giả, mà là để xua tan nỗi sợ. Ngay cả lời hứa chịu báp-tem cũng không phải là một tuyên bố thần học, mà là tiếng kêu chân thành của con trẻ đang bám víu vào Đức Chúa Trời trong cơn nguy khốn.

Khi Austin gục xuống trên bờ biển, kêu cứu, rồi ngất đi, cậu vẫn chưa biết liệu gia đình mình có sống sót hay không. Nhiều giờ sau, qua một cuộc tìm kiếm – cứu nạn quy mô lớn, họ đã được tìm thấy – lạnh cóng, kiệt sức, nhưng an toàn, sau khi đã trôi dạt gần 14 km ngoài khơi.

Cuối cùng, Austin trở lại trường học với đôi nạng, trong tình trạng đau nhức và bị chấn động. Nhưng cậu vẫn khẳng định mình không phải là người hùng. Dẫu vậy, câu chuyện của cậu nhắc nhở ta về một chân lý thầm lặng nhưng sâu sắc: rằng lòng dũng cảm thường trông như sự kiên trì, đức tin đôi khi chỉ là một bài hát nhớ nửa chừng, và sự hiện diện của Chúa đôi khi được cảm nhận rõ nhất trong quyết tâm đơn sơ tiếp tục bơi, từng sải tay, từng lời cầu nguyện, từng ý nghĩ hy vọng.

Dịch: Richard Huynh

Nguồn: aleteia.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 1   +   10   =