“CHUYỆN…SỨC MẠNH”

“CHUYỆN…SỨC MẠNH”

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 12: 28, 29; Phi-líp 2: 6-8; Hê-bơ-rơ 2: 14, 15

 

Thế giới chúng ta đang sống vào năm 2026 nầy đang có nhiều biến chuyển đáng kinh ngạc mà nhiều khi chúng ta…không dám tin luôn.

Mở đầu Năm 2026, vào Ngày 3, Tháng 1, Mỹ, với sức mạnh vượt trội của cường quốc số một thế giới, đã cho lực lượng đặc nhiệm đột kích vào ngay tận sào huyệt của chế độ Cộng Sản ở Vê-nê-zu-ê-la bắt cóc Tổng Thống đương nhiệm Ma-đô-rô cùng vợ ông ta dẫn độ về Mỹ để xét xử những tội phạm về ma túy và nhiều tội danh khác, làm…sững sốt cả thế giới.

Vào Ngày 28, Tháng 2, Năm 2026, bất ngờ liên minh quân sự giữa Mỹ và Ít-ra-ên đã đồng loạt không kích vào I-ran để tiêu diệt chế độ Thần Quyền Hồi Giáo, đã tàn sát hàng ngàn người dân chỉ vì họ dám xuống đường biểu tình nói lên tiếng nói của mình khi cuộc sống của họ quá ngột ngạt, khó khăn, đồng tiền lạm phát phi mã.

Hàng loạt dàn lãnh đạo cùng với Lãnh Đạo Tối Cao là Giáo Chủ Kha-me-ni đã bị tiêu diệt ngay từ lần không kích đầu tiên của liên quân.

Cho đến giữa Tháng Ba này, Mỹ và Ít-ra-ên đã triệt phá hàng ngàn mục tiêu quân sự và lãnh đạo của chế độ độc tài Hồi Giáo I-ran, làm tê liệt năng lực sản xuất vũ khí hạt nhân của chế độ nầy.

Hầu hết người dân I-ran đều rất vui mừng khi liên quân Mỹ và Ít-ra-ên tấn công tiêu diệt chế độ độc tài tại đất nước của họ, và mong mỏi sớm được sống tự do trong tương lai với một thể chế dân chủ, tự do, đa nguyên, đa đảng, và quyền con người được tôn trọng.

Nhiều kiều dân I-ran ở khắp nơi trên thế giới đều bày tỏ sự vui mừng trước cuộc tấn công của liên minh quân sự hùng mạnh nhất thế giới là Mỹ và Ít-ra-ên vào chế độ đang cai trị tại xứ sở của họ, và đều khao khát có được một cuộc thay đổi chế độ tận gốc rễ sắp tới.

 

Chưa dừng lại ở đó, những ngày giữa Tháng 3 nầy, người dân Cu-ba đang sốt ruột trong vui mừng khi nghe Tổng Thống Trump của Mỹ tuyên bố rằng, chế độ Cộng Sản tại đây đang…thở những hơi thở cuối cùng trước khi sụp đổ.

Chế độ độc tài tại Cu-ba đã cai trị Đảo Quốc nầy từ Năm 1959 chon đến nay, đã ngót 67 năm rồi.

Trước khi người Cộng Sản lên nắm quyền, thì Cu-ba là một đất nước rất phát triển tại vùng Tây Bán Cầu. Với lợi thế Trời cho là được bao quanh bởi bờ biển, và với lợi thế là chế biến, xuất khẩu mía đường, chế biến, xuất khẩu Xì-gà nổi tiếng thế giới; cùng với lợi thế được ở sát một đất nước văn minh, giàu có, hùng mạnh số một thế giới là Mỹ; nên Cu-ba với chính sách mở cửa, tự do làm ăn, buôn bán, giao thương với thế giới bên ngoài, đặc biệt là Mỹ; họ trở thành một quốc gia phồn vinh, văn minh là điều tất nhiên; không lấy gì…làm lạ cả.

Cu-ba trước Năm 1959, với sự tự do, giàu có, văn minh, được người ta gọi là Hòn Đảo Ngọc một cách đầy tự hào, giống như người ta đã từng một thời gọi Sài Gòn của Việt Nam trước đây là Hòn Ngọc Viễn Đông vậy, đến nổi cả Sin-ga-pho thời đó cũng bái phục.

Kể từ khi Cu-ba trở thành quốc gia đi theo Chủ Nghĩa Cộng Sản, đất nước càng ngày càng đi xuống, người dân càng ngày càng đói nghèo, vì Nhà Cầm Quyền bế quan tỏa cảng, không cho người dân giao thương, buôn bán tự do như trước nữa. Tất cả mọi sự, nhất là nền kinh tế đều do Nhà Nước quản lý chặt chẽ. Người dân phải sống nhờ vào tem phiếu của Nhà Nước cấp.

Hàng triệu người dân Cu-ba không chịu được cuộc sống ngột ngạt, mất tự do nên đã liều lĩnh vượt biển đi tìm tự do tại Hoa Kỳ. Những ai không có điều kiện đi được thì phải chấp nhận sống dưới sự cai trị độc tài của Nhà Cầm Quyền để mong chờ một…phép màu nào đó, một…sức mạnh nào đó đến cứu giúp họ ra khỏi cảnh khốn cùng nầy.

Hiện tại, Cu-ba đã bị cắt đứt mọi nguồn cung cấp dầu từ Vê-nê-zu-ê-la, từ Mê-xi-cô mấy tháng nay; cho nên xe không có xăng dầu để chạy, nhà máy không có điện để vận hành, trường học không có ánh sáng để dạy học, bệnh viện không có điện để phẫu thuật cho bệnh nhân. Mỗi ngày người dân chỉ có điện được vài ba giờ, còn lại thì phải sử dụng đèn cầy, hay đốt củi để có ánh sáng.

Cuộc sống của người dân vốn đã khó khăn, nay càng thêm khốn khổ hơn, vì tình trạng thiếu điện triền miên, đồng tiền mất giá thê thảm.

Nhà Cầm Quyền Cu-ba đang trông chờ sự cứu giúp từ các quốc gia đồng minh như Nga, Trung Quốc; nhưng chẳng thấy một sự giúp đỡ nào, ngoài những lời nói…ngoại giao cho bớt…nặng lòng mà thôi.

Người dân bắt đầu xuống đường biểu tình với quy mô lớn để bày tỏ thái độ phản đối Nhà Cầm Quyền độc tài. Tại một số nơi, người dân còn đập phá, đốt cháy cơ sở của Chính Quyền địa phương.

Để cứu vãn tình hình nguy cập ấy, Ngày 14, Tháng 3 vừa qua, Chủ Tịch Cu-ba, ông Canel phải tuyên bố trên truyền hình Nhà Nước rằng, Cu-ba đã đồng ý bắt đầu các cuộc đàm phán cấp cao với Mỹ, khẳng định trả tự do cho 51 tù nhân chính trị, chấp nhận cho Đặc Vụ Hoa Kỳ vào Cu-ba để điều tra vụ xả súng trên biển ngoài khơi gần đây. Đồng thời sẵn sàng đón người Cu-ba ở hải ngoại được về nước đầu tư, kinh doanh, góp phần phát triển đất nước.

Những động thái đó cho thấy Chính Quyền Cu-ba buộc phải có những chuyển đổi cho phù hợp với thời cuộc hiện nay, trước áp lực tối đa từ Hoa Kỳ.

 

Người dân Cu-ba hiện đang khao khát được thoát khỏi chế độ độc tài càng sớm càng tốt để được sống trong một thể chế tự do, dân chủ và được giao thương, buôn bán với Mỹ và phương Tây.

Không biết là đến khi nào thì người dân Cu-ba mới thật sự được giải thoát khỏi chế độ độc tài để được hưởng không khí tự do, dân chủ và thịnh vượng, sau hơn sáu thập kỷ bị mất tự do và sống trong nghèo khổ?

Hy vọng là điều khao khát đó sẽ sớm đến với người dân I-ran cũng như người dân Cu-ba đáng yêu!

Nếu không nhờ vào sức mạnh vượt trội của Hoa Kỳ và Ít-ra-ên, thì những nước nầy biết đến bao giờ mới tự tay thoát khỏi được sự áp bức kinh khiếp ấy???

Từ việc bị trói buộc trong những thể chế độc tài, tàn bạo nhiều năm liền, và khao khát mong mỏi được sống trong không khí tự do của người dân Vê-nê-zu-ê-la, của người dân I-ran, của người dân Cu-ba hiện nay; tôi liên tưởng đến việc con người ở khắp nơi trên thế giới bị trói buộc trong sự cai trị độc ác của Sa-tan, và muốn thoát ra khỏi sự cai trị đó.

Kể từ khi tổ tông của con người nghe theo lời xúi giục của ma quỷ, phạm tội bất tuân mạng lịnh của Đức Chúa Trời, thì con người bị ma quỷ cầm buộc trong vòng kiềm tỏa của nó, không muốn cho ai thoát ra khỏi để được sống tự do, để được thờ phượng Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời biết con người không thể nào tự mình thoát ra khỏi được sự trói buộc độc ác của Sa-tan, nên cách đây hai ngàn năm, Đức Chúa Trời đã ban cho con người một phương giải thoát duy nhất; ấy là Chúa Giê-su phải từ bỏ địa vị cao trọng trên Thiên Đàng, đến trần gian để tìm và cứu con người.

Kinh Thánh xác nhận:

“Ngài (tức Chúa Giê-su) vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ;chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 6 đến 8)

Chúa Giê-su đã đến thế gian nầy, chịu chết trên thập tự giá để đền tội thay cho tội nhân đang bị ma quỷ cầm buộc trong bàn tay mạnh sức của nó, như Kinh Thánh đã chép:

“Vậy thì, vì con cái có phần về huyết và thịt, nên chính Đức Chúa Jêsus cũng có phần vào đó, hầu cho Ngài bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỉ, lại cho giải thoát mọi người vì sợ sự chết, bị cầm trong vòng tôi mọi trọn đời.” (Sách Hê-bơ-rơ, chương 2, câu 14, 15)

Chúa Giê-su đến thế gian để chịu chết, hủy phá công việc của ma quỷ. Công việc của ma quỷ đó là công việc gì? Đó chính là công việc cầm buộc con người trong xiềng xích của nó, để làm tôi mọi cho nó trọn đời.

Nếu Chúa Giê-su không chịu “tự bỏ mình đi”“tự hạ mình xuống”, chịu chết để giải phóng con người ra khỏi bàn tay độc ác của Sa-tan, thì không một ai có thể làm được cả; vì không một ai có quyền năng hơn Sa-tan, ngoài Con Đức Chúa Trời là Đức Chúa Giê-su Rít.

 

Đức Chúa Giê-su phán rằng:

“Mà nếu ta cậy Thánh Linh của Đức Chúa Trời để trừ quỉ, thì nước Đức Chúa Trời đã đến tận các ngươi. Hay là, có lẽ nào, ai vào nhà một người mạnh sức để cướp lấy của, mà trước không trói người mạnh sức ấy được sao? Phải trói người rồi mới cướp của nhà người được.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 12, câu 28, 29)

Muốn lấy được đồ đạc trong nhà của một người nào đó, thì trước hết phải trói được người mạnh sức trong đó trước, rồi mới có thể lấy được đồ đạc trong nhà. Cũng một thể ấy, muốn giải cứu con người ra khỏi quyền lực khống chế của Sa-tan, thì phải có thế lực mạnh hơn Sa-tan đánh bại và chế ngự nó trước mới được.

Chúa Giê-su chính là Đấng mạnh hơn Sa-tan, và là Đấng duy nhất chiến thắng được Sa-tan mà thôi.

 

Tôi đã từng ở trong sự kềm kẹp độc ác của Sa-tan để “làm tôi các thần vốn không phải là thần” (Sách Ga-la-ti, chương 4, câu 8); nhưng kể từ khi tôi nhận biết Đấng Mạnh SứcChúa Giê-su đã đến để giải phóng tôi ra khỏi tội làm tôi mọi cho ma quỷ, tôi đã sẵn sàng mở lòng ra tin nhận Ngài, mời Ngài làm Chúa, làm Chủ cuộc đời; tôi đã được Ngài buông tha cho được tự do, không còn sống trong sự làm nô lệ cho ma quỷ nữa.

Tạ ơn Chúa Giê-su!

Bạn có muốn được Chúa Giê-su giải phóng mình ra khỏi sự làm tôi mọi cho ma quỷ không?

Xin mời bạn hãy đến với Chúa Giê-su vì chỉ duy Ngài là Đấng Mạnh Sức hơn Sa-tan mà thôi.

Chính Chúa Giê-su đã tuyên bố rằng:

“Đừng sợ chi, Ta là Đấng trước hết và là Đấng sau cùng, là Đấng Sống, Ta đã chết, kìa nay Ta sống đời đời, cầm chìa khóa của sự chết và Âm Phủ.” (Sách Khải Huyền, chương 1, câu 17, 18)

Đến với Đấng đã chiến thắng sự chết và sống lại và sống đời đời; đến với Đấng cầm chìa khóa của sự chết và Âm Phủ ở trong tay, thì bạn sẽ được sống một cuộc đời tự do, bình an và phước hạnh trong ân điển dư dật của Ngài.

Chắc chắn là như thế!

Nào, xin mời bạn!

California, Viết Nhân Mùa Thương Khó và Phục Sinh 2026!

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 8   +   8   =