CHUYỆN…ĐẦY TỚ
Kinh Thánh: II Các Vua 5: 1-19; Công Vụ Các Sứ Đồ 12: 12-17
Đầy tớ hay tôi tớ là một danh từ dùng để chỉ một người giúp việc cho một người hay một gia đình nào đó.
Ngày xưa, người ta dùng từ đầy tớ hay tôi tớ; ngày nay, người ta dùng từ người giúp việc hay ô-sin.
Trong xã hội nào cũng vậy, cũng cần có người đầy tớ hay giúp việc để các công việc ít người muốn làm được hoàn thành.
Người ta cũng thường hay gọi những người cán bộ, công chức Nhà Nước là…đầy tớ của dân, có nghĩa là những người phục vụ cho người dân; người dân là chủ, cán bộ là…đầy tớ vậy.
Ấy vậy mà nhiều khi ta thấy đầy tớ hành xử như một ông chủ, cai trị người dân, xem người dân của mình như rơm như rác.
Trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời, những người hầu việc Ngài cũng được gọi là đầy tớ, hay tôi tớ của Đức Chúa Trời.
Nói chung, đầy tớ hay tôi tớ là một người hầu việc, người phục vụ cho một người chủ.
Khi đọc Kinh Thánh, tôi thấy có những người chỉ là đầy tớ rất hèn mọn thôi; nhưng đã có những việc làm đáng nể phục, và đáng học theo.
Một người đầy tớ trong Cựu Ước, Kinh Thánh không cho biết tên, nhưng người đầy tớ vô danh nầy lại là…ân nhân của ông chủ mình đang phục vụ.
Người đầy tớ đó là một nô lệ trong nhà của một vị quan lớn, quan Tổng Binh Na-a-man của nước Sy-ri.
Câu chuyện thú vị về người đầy tớ vô danh nầy được chép trong sách Các Vua thứ nhì:
“Na-a-man, quan tổng binh của vua Sy-ri, là một người có quyền trước mặt chủ mình, được tôn trọng lắm, bởi vì Đức Giê-hô-va dùng người giải cứu dân Sy-ri; người này vốn mạnh mẽ và bạo dạn, song bị bịnh phung. Vả, có một vài toán dân Sy-ri đi ra bắt một đứa gái nhỏ của xứ Y-sơ-ra-ên làm phu tù, để hầu hạ vợ Na-a-man. Một ngày kia, nó nói với bà chủ mình rằng: Ôi! Chớ chi chúa tôi đi đến cùng ông tiên tri ở Sa-ma-ri! Người sẽ giải cứu chúa tôi khỏi bịnh phung. Na-a-man đem các lời này thưa lại cho chúa mình, mà rằng: Đứa gái nhỏ ở xứ Y-sơ-ra-ên có nói thể nầy. Vua Sy-ri đáp: Hãy đi, ta sẽ gởi thơ cho vua Y-sơ-ra-ên. Vậy, Na-a-man đi, đem theo mình mười ta lâng bạc, sáu ngàn đồng vàng, và mười bộ áo. Người đem bức thơ dâng cho vua Y-sơ-ra-ên; thơ rằng: Khi thơ nầy đạt đến vua, kìa ta đã sai Na-a-man, đầy tớ ta đến cùng vua; vua tiếp được bức thơ nầy ấy để vua giải cứu bịnh phung cho người.” (Sách Các Vua thứ nhì, chương 5, câu 1 đến 6)
Một đứa con gái còn nhỏ của người Y-sơ-ra-ên bị quân Sy-ri bắt làm phu tù, và được đem về làm đầy tớ hầu hạ vợ của Na-a-man.
Khi nó thấy ông chủ nó bị bịnh phung, nó thương ông chủ của mình, và muốn tìm cách để giúp ông chủ có thể được chữa lành. Có lẽ khi còn ở quê hương Y-sơ-ra-ên, nó đã được cha mẹ dạy cho rằng Đức Chúa Trời mà gia đình nó đang tin và đang thờ phượng là một Đức Chúa Trời quyền năng. Ngài là Đấng có thể chữa lành mọi bịnh tật, kể cả bịnh phung. Nó được nghe về tên tuổi của vị Tiên Tri Ê-li-sê, người đã được Chúa dùng làm nhiều phép lạ và chữa bịnh.
Bây giờ, dù bị bắt làm phu tù ở xứ người, xa quê hương, xa gia đình; nhưng nó vẫn một lòng tin cậy vào quyền năng tuyệt đối của Đức Chúa Trời. Cho nên, khi thấy ông chủ bị bịnh nan y như thế, nó dạn dĩ quyết định thưa với bà chủ ước ao của mình: “Ôi! Chớ chi chúa tôi đi đến cùng ông tiên tri ở Sa-ma-ri! Người sẽ giải cứu chúa tôi khỏi bịnh phung.”
Vợ Na-a-man nói lại cho chồng mình điều đó, và không ngờ Na-a-man tin vào lời nói của đứa đầy tớ gái nhỏ Y-sơ-ra-ên đang ở trong nhà mình. Ông đem trình những lời ấy cho vua:
“Na-a-man đem các lời này thưa lại cho chúa mình, mà rằng: Đứa gái nhỏ ở xứ Y-sơ-ra-ên có nói thể nầy. Vua Sy-ri đáp: Hãy đi, ta sẽ gởi thơ cho vua Y-sơ-ra-ên.”
Người Việt Nam có câu “đau chân há miệng”. Khi bị bịnh nan y, Na-a-man dù không muốn đi đến xứ Y-sơ-ra-ên là xứ của kẻ thù để chữa bịnh; nhưng trong tình cảnh thập tử nhất sinh, ông không còn cách nào hơn là làm theo lời đứa đầy tớ nhỏ trong nhà mình, với mong muốn là bịnh phung được hết.
Và thật không ngờ, khi ông làm theo lời đứa đầy tớ đi đến xứ Sa-ma-ri để xin đầy tớ của Đức Chúa Trời là Tiên-Tri Ê-li-sê chữa bịnh cho mình. Khi ông làm theo điều Ê-li-sê dặn bảo là đi tắm mình dưới sông Giô-đanh bảy lần, thì bịnh phung liền sạch hết, đến nổi da ông trở nên hồng hào như da của một đứa con nít vậy.
Kinh Thánh xác nhận: “Người bèn xuống sông Giô-đanh, và tắm mình bảy lần, theo như lời truyền của người Đức Chúa Trời. Người liền được sạch, và thịt người trở nên như trước, giống như thịt của một đứa con nít nhỏ”
Thật là một phép lạ tuyệt vời, làm cho Quan Tổng Binh Na-a-man phải đem lòng tin trọn vẹn tin cậy vào Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên.
Nếu không có đứa đầy tớ gái nhỏ Y-sơ-ra-ên làm nô lệ trong nhà, thì Na-a-man có lẽ đã phải mang chứng bịnh nan y đó trong người suốt cuộc đời, đau đớn, tủi nhục biết bao, cho dù ông là người có quyền thứ hai, chỉ sau nhà vua mà thôi.
Nhờ tin cậy và vâng lời làm theo một câu nói đơn sơ của đứa đầy tớ gái nhỏ trong nhà mà Na-a-man đã được sạch hết bịnh phung.
Có thể nói, Na-a-man vô cùng mừng rỡ, vì bịnh được lành và mình được tiếp tục đảm nhận chức vụ cao trong là Quan Tổng Binh để phục vụ cho dân, cho nước.
Đứa tớ gái nhỏ Y-sơ-ra-ên quả thật là một đầy tớ có ích lợi vô cùng cho gia đình ông chủ Na-a-man, vì nó đã góp phần rất quan trọng vào việc chữa lành bịnh phung cho ông chủ mình, và làm rạng danh Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên trên đất ngoại quốc mà nó đang sống.
Làm đầy tớ như đứa tớ gái nhỏ Y-sơ-ra-ên trong câu chuyện nầy thật là…đáng mặt một đầy tớ, một con cái của Đức Chúa Trời vậy!
Giá trị đích thực của một con người, không phải là ở vị trí hay địa vị người đó đang có, mà là ở công việc của người đó đang làm.
…
Trong Tân Ước, cũng có ghi lại câu chuyện về một người đầy tớ tuyệt vời khác như sau:
“Người (tức Phi-e-rơ) suy nghĩ lại điều đó, rồi đến nhà Ma-ri, mẹ của Giăng, cũng gọi là Mác, là nơi có nhiều người đang nhóm lại cầu nguyện. Người gõ cửa nhà ngoài, một con đòi tên là Rô-đơ đến nghe nhận biết tiếng Phi-e-rơ nên mừng rỡ lắm, đến nỗi chẳng mở cửa, nhưng trở chạy vào báo tin rằng Phi-e-rơ đang đứng trước cửa. Người ta nói rằng: Mầy sảng. Song nàng quyết là quả thật. Họ bèn nói: Ấy là thiên sứ của người. Nhưng Phi-e-rơ cứ gõ cửa hoài. Khi mở cửa, thấy Phi-e-rơ, hết thảy đều kinh hãi. Nhưng người lấy tay ra dấu biểu chúng làm thinh, rồi thuật lại cho biết Chúa đã dùng cách nào cứu mình khỏi ngục; đoạn, người lại dặn rằng: Hãy cho Gia-cơ và anh em biết điều nầy. Rồi đó, người bước ra sang nơi khác.” (Sách Công Vụ Các Sứ Đồ, chương 12, câu 12 đến 17)
Trong khi Sứ Đồ Phi-e-rơ đang bị Vua Hê-rốt giam trong ngục với hai xiềng rất kỹ lưỡng, thì thiên sứ của Chúa đến tháo xiềng và dẫn Phi-e-rơ ra khỏi ngục. Ông liền đến nhà Ma-ri, nơi có nhiều người đang nhóm lại cầu nguyện, và gõ cửa, con đòi Rô-đơ nghe tiếng Phi-e-rơ, thì mừng quá, đến quên cả mở cửa, chạy vào báo tin cho mọi người biết là Phi-e-rơ đang ở trước cửa; nhưng các môn đồ không tin, và còn cho Rô-đơ là bị mê sảng nữa. Dầu vậy, Rô-đơ quả quyết chính là Phi-e-rơ đang gõ cửa. Sau đó, cửa mở ra, thì thấy quả đó là Phi-e-rơ, và mọi người đều kinh hãi.
Không phải cứ hễ là Sứ Đồ hay môn đồ là người có đức tin mạnh mẽ nơi Chúa, hay có được sự nhạy bén thuộc linh đâu. Bằng chứng cho thấy trong câu chuyện nầy, các Sứ Đồ không tin và không nhận biết được tiếng của Phi-e-rơ đang ở trước cửa.
Ngược lại, Rô-đơ chỉ là một người đầy tớ giúp việc trong nhà mà thôi, không có chức vụ gì trong Hội Thánh cả; nhưng cô ta khi vừa mới nghe Phi-e-rơ gõ cửa thì đã nhận ra ngay đó chính là Sứ Đồ Phi-e-rơ. Cô rõ ràng là người có sự nhạy bén thuộc linh hơn các Sứ Đồ rất nhiều lần.
Để có được sự nhạy bén thuộc linh đáng quý như thế, chắc chắn người đầy tớ Rô-đơ phải có một đời sống tin kính cá nhân gần gũi với Chúa, có mối tương giao mật thiết với Chúa nhiều lắm vậy.
Ta có thể nói rằng, sự nhạy bén thuộc linh không đến từ địa vị hay chức vụ một người đang có, mà đến từ mối liên hệ cá nhân của người đó với Chúa vậy!
Rô-đơ quả thật là một người đầy tớ có ích đáng nể, và đáng để chúng ta học hỏi nơi thái độ nhạy bén thuộc linh của cô ấy biết bao!
…
Trên đây là hai câu chuyện trong Kinh Thánh đề cập đến hai người đầy tớ thật tuyệt vời; đó là đứa tớ gái nhỏ Y-sơ-ra-ên vô danh ở trong nhà quan Tổng Binh Na-a-man, và người đầy tớ có tên Rô-đơ trong nhà của Ma-ri.
Xin Chúa giúp đỡ mỗi chúng ta để có thể sống làm vinh hiển danh Chúa qua đời sống của mình, dù là mình đang ở vị trí nào trong Hội Thánh hay ngoài xã hội.
Nói về chuyện…đầy tớ, chúng ta không thể không nhớ đến những lời phán đặc biệt quan trọng của Chúa Giê-su về hai hạng đầy tớ như sau:
“Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi.”
“Hỡi đầy tớ dữ và biếng nhác kia, ngươi biết ta gặt trong chỗ ta không gieo, và lượm lặt trong chỗ ta không rải ra; vậy thì ngươi phải đưa bạc của ta lại cho người buôn bạc, rồi khi ta trở về, sẽ lấy vốn và lời. Vậy, các ngươi hãy lấy ta-lâng của người nầy mà cho kẻ có mười ta-lâng. Vì sẽ cho thêm kẻ nào đã có, thì họ sẽ dư dật; nhưng kẻ nào không có, thì cũng cất luôn điều họ đã có nữa. Còn tên đầy tớ vô ích đó, hãy quăng nó ra ngoài là chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 25, câu 21, 23, và câu 26 đến 30)
Bạn và tôi có đang là “đầy tớ ngay lành, trung tín” cho Chúa, hay là “đầy tớ dữ và biếng nhác?
Nguyện Chúa thương xót và giúp đỡ mỗi một chúng ta. Amen!
California, Tháng 7/ 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu
Nguồn Suối Tâm Linh