Conceived in Crisis– Psalm 57:1

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  3/10/2017

Conceived in Crisis

I will take refuge in the shadow of your wings until the disaster has passed. Psalm 57:1

Marc recalls a moment from his childhood when his father called the family together. Their car had broken down, and the family would run out of money by the end of the month. Marc’s dad paused and prayed. Then he asked the family to expect God’s answer.

Today Marc recalls how God’s help arrived in surprising ways. A friend repaired their car; unexpected checks arrived; food showed up at the door. Praising God came easily. But the family’s gratitude had been forged in a crisis.

Your next crisis is your next opportunity to trust our unfailing God.

Psalm 57 has long provided rich inspiration for worship songs. When David declared, “Be exalted, O God, above the heavens” (v. 11), we might imagine him gazing up at a magnificent Middle Eastern night sky or perhaps singing in a tabernacle worship service. But in reality David, fearful for his life, was hiding in a cave.

“I am in the midst of lions,” David said in the psalm. These “ravenous beasts” were “men whose teeth are spears and arrows, whose tongues are sharp swords” (v. 4). David’s praise was conceived in crisis. Although he was cornered by enemies who wanted him dead, David could write these amazing words: “My heart, O God, is steadfast . . . . I will sing and make music” (v. 7).

Whatever crisis we face today, we can run to God for help. Then, we can praise Him as we wait expectantly, confident in His infinitely creative care for us.

Psalm 57a]

For the director of music. To the tune of “Do Not Destroy.” Of David. A miktam.b] When he had fled from Saul into the cave.

Have mercy on me, my God, have mercy on me,
    for in you I take refuge.
I will take refuge in the shadow of your wings
    until the disaster has passed.

I cry out to God Most High,
    to God, who vindicates me.
He sends from heaven and saves me,
    rebuking those who hotly pursue me—c]
    God sends forth his love and his faithfulness.

I am in the midst of lions;
    I am forced to dwell among ravenous beasts—
men whose teeth are spears and arrows,
    whose tongues are sharp swords.

Be exalted, O God, above the heavens;
    let your glory be over all the earth.

They spread a com for my feet—
    I was bowed down in distress.
They dug a pit in my path—
    but they have fallen into it themselves.

My heart, O God, is steadfast,
    my heart is steadfast;
    I will sing and make music.
Awake, my soul!
    Awake, harp and lyre!
    I will awaken the dawn.

I will praise you, Lord, among the nations;
    I will sing of you among the peoples.
10 For great is your love, reaching to the heavens;
    your faithfulness reaches to the skies.

11 Be exalted, O God, above the heavens;
    let your glory be over all the earth.

 

Share with others on Facebook.com/ourdailybread about when God delivered you from a crisis. 

Your next crisis is your next opportunity to trust our unfailing God.

By Tim Gustafson | See Other Authors

INSIGHT

Scripture often uses the image of wings to speak of God’s strength and protection. The image of a chick hiding under the wings of its mother helps us understand the refuge that David seeks in God (Ps. 57). When chicks take refuge under the hen’s wings, they are not simply sheltered but are completely hidden—totally covered in the feathers of their mother, out of sight and out of the way of danger. Whatever danger comes must come to the parent first. Like David, we can “take refuge in the shadow of [God’s] wings” (v. 1).  

How does this image encourage you to trust God during your trials?

J.R. Hudberg

Từ Trong Khủng Hoảng

Thánh Thi 571934 Vietnamese Bible (VIET)

57  Đức Chúa Trời ôi! xin thương xót tôi, xin thương xót tôi, Vì linh hồn tôi nương náu nơi Chúa! Phải, tôi nương náu mình dưới bóng cánh của Chúa, Cho đến chừng tai họa đã qua.

Tôi sẽ kêu cầu cùng Đức Chúa Trời Chí cao, Tức là Đức Chúa Trời làm thành mọi việc cho tôi.

Lúc kẻ muốn ăn nuốt tôi làm sỉ nhục, Thì Ngài sẽ từ trời sai ơn cứu tôi. Phải, Đức Chúa Trời sẽ sai đến sự nhơn từ và sự chơn thật của Ngài.

Linh hồn tôi ở giữa các sư tử; Tôi nằm giữa những kẻ thổi lửa ra, Tức là các con loài người có răng giống như giáo và tên, Và lưỡi chúng nó khác nào gươm nhọn bén.

Hỡi Đức Chúa Trời, nguyện Chúa được tôn cao hơn các từng trời; Nguyện sự vinh hiển Chúa trổi hơn cả trái đất!

Chúng nó đã gài lưới cho chơn tôi, Linh hồn tôi sờn ngã: Chúng nó đào hầm trước mặt tôi, Song lại bị sa xuống đó.

Hỡi Đức Chúa Trời, lòng tôi vững chắc, lòng tôi vững chắc; Tôi sẽ hát, phải, tôi sẽ hát ngợi khen.

Hỡi sự vinh hiển ta, hãy tỉnh thức! Hỡi cầm sắt, hãy tỉnh thức! Chính mình tôi sẽ tỉnh thức thật sớm.

Hỡi Chúa, tôi sẽ cảm tạ Chúa giữa các dân, Hát ngợi khen Chúa trong các nước.

10 Vì sự nhơn từ Chúa lớn đến tận trời, Sự chơn thật Chúa cao đến các từng mây.

11 Hỡi Đức Chúa Trời, nguyện Chúa được tôn cao hơn các từng trời. Nguyện sự vinh hiển Chúa trổi cao hơn cả trái đất!

 

Con nương náu mình dưới bóng cánh của Ngài cho đến khi tai qua nạn khỏi. Thi thiên 57:1

Marc nhớ lại khoảnh khắc thời thơ ấu khi bố anh gọi gia đình ngồi lại với nhau. Xe hơi của họ bị hư và đến cuối tháng gia đình sẽ cạn tiền. Bố của Marc dừng lại và cầu nguyện. Rồi ông bảo gia đình hãy trông đợi sự đáp lời của Chúa.

Hôm nay Marc nhớ lại Chúa đã vùa giúp bằng những cách lạ lùng thế nào. Một người bạn đã giúp sửa xe cho họ; những tấm ngân phiếu đến bất ngờ; thức ăn xuất hiện ngay trước cửa. Thật dễ dàng dâng lời ngợi khen Chúa. Nhưng lòng biết ơn của gia đình đã được tôi luyện trong cơn khủng hoảng.

Từ lâu, Thi thiên 57 đã đem đến nhiều cảm hứng cho những bài hát thờ phượng. Khi Đa-vít chúc tụng Chúa: “Lạy Đức Chúa Trời, nguyện Chúa được tôn cao trên các tầng trời” (c.11), có thể chúng ta mường tượng khung cảnh ông đang chăn chiên dưới bầu trời đêm mênh mông của vùng Trung Đông, hoặc có thể ông đang hát bài thánh thi này trong một buổi thờ phượng tại đền tạm. Nhưng trong thực tế, khi sáng tác bài Thi thiên này, Đa-vít đang rất lo sợ cho mạng sống mình và ông đang trốn trong hang động.

Đa-vít giãi bày trong bài Thi thiên rằng: “Linh hồn con ở giữa các sư tử”. “Bầy thú ăn thịt người” này “có răng như ngọn giáo, mũi tên và lưỡi chúng sắc như gươm” (c.4). Lời ngợi khen của Đa-vít thốt lên từ trong cơn khủng hoảng. Dù bị những kẻ thù muốn tiêu diệt ông dồn vào đường cùng, nhưng Đa-vít lại có thể viết ra những lời lạ lùng: “Lạy Đức Chúa Trời, lòng con vững chắc… Con sẽ hát và cất tiếng ngợi ca” (c.7).

Dù hôm nay phải đối mặt với khủng hoảng gì, chúng ta cũng có thể chạy đến với Chúa để được cứu giúp. Rồi chúng ta có thể ngợi khen Ngài trong lúc trông đợi, tin quyết nơi sự chăm sóc sáng tạo vô tận của Ngài dành cho mình.

“Đức Chúa Trời ôi! Xin thương xót con, vì linh hồn con nương náu nơi Chúa.” Chúng con có thể trông mong nơi ai khác ngoài Ngài? Cảm ơn Chúa vì sự tốt lành và lòng thương xót không hề vơi cạn của Ngài.

Mỗi cơn khủng hoảng là cơ hội để tin cậy Đức Chúa Trời bất biến của chúng ta.

bởi Tim Gustafson | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Kinh Thánh thường dùng hình ảnh đôi cánh để nói về sức mạnh và sự bảo vệ của Chúa. Hình ảnh chú gà con núp dưới cánh mẹ giúp chúng ta hiểu về nơi ẩn náu mà Đa-vít tìm kiếm nơi Chúa (Thi. 57). Khi những chú gà con ẩn nấp dưới cánh của gà mẹ, chúng không chỉ được che chắn mà còn được giấu kín hoàn toàn – được bao phủ dưới bộ lông vũ của gà mẹ, không ai thấy được và không còn nguy hiểm nữa. Bất cứ mối nguy hiểm nào đến thì phải đến với gà mẹ trước. Giống như Đa-vít, chúng ta có thể “nương náu mình dưới bóng cánh của Ngài” (c.1).

Hình ảnh này khích lệ bạn tin cậy Chúa trong những thử thách của mình như thế nào?

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 2   +   5   =