Điện Thoại Phúc Âm: Nói Chuyện 4/5/2024

Nói Chuyện
Tín đồ của các tôn giáo đều có đọc kinh, hay cầu nguyện. Tín đồ của Chúa Cứu Thế Giê-xu cũng cầu nguyện. Có một lần, một người bạn chưa tin Chúa có nói với tôi rằng: nhiều người thích đọc kinh hơn cầu nguyện, vì đọc một câu kinh chép sẵn trong sách dễ hơn là tự do muốn cầu xin gì thì cầu. Ở đây chúng tôi không dám phê bình ý kiến đó, nhưng chỉ xin trình bày với quý vị: cầu nguyện là gì? và cầu nguyện cách nào?
Để tìm câu trả lời cho cả hai điểm này, xin quý vị nghe một câu chuyện do chính Chúa Cứu Thế đã kể: “Một ngày kia, có hai người lên đền thờ để cầu nguyện, người thứ nhất là một thầy dòng đạo Do Thái, còn người thứ hai là một người thâu thuế, tức là hạng người bị xã hội Do Thái khinh bỉ, coi như là hạng tội lỗi xấu xa. Người thứ nhất đứng cầu nguyện như sau: “Lạy Đức Chúa Trời, con tạ ơn Chúa vì con không phải là người tham lam, bất nghĩa hay tà dâm như người khác, cũng không giống người thâu thuế này. Con kiêng ăn mỗi tuần lễ hai lần, và dâng cho Chúa một phần 10 mọi món lợi tức của con. Trong khi đó người thâu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà cầu nguyện rằng: “Lạy Đức Chúa Trời, xin Chúa thương xót con vì con là người có tội.” Chúa Cứu Thế tiếp rằng: “Ta quả quyết với các con rằng chỉ có người thâu thuế được Đức Chúa Trời tha thứ, vì ai đem mình lên sẽ phải hạ xuống, còn ai tự hạ mình xuống sẽ được nhấc lên.”
Theo tiêu chuẩn đạo đức của loài người thì ông thầy này là một nhà đạo đức mô phạm, vì ông ta không tham lam, không bất nghĩa, không tà dâm, lại mỗi tuần kiêng ăn hai lần để đọc kinh và dâng vào nhà thờ mười phần trăm mọi món lợi tức, nhưng ông này đã phạm vào cái tội nặng nhất là tội tự kiêu, tự đại. Trong khi ông thâu thuế biết không thể nào cậy vào việc công đức của mình nên đã đến với Chúa với tấm lòng ăn năn thống hối và cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời, xin thương xót con vì con là người có tội.” Xã hội loài người cho ông thâu thuế này là người xấu xa thấp kém hơn ông thầy dòng, nhưng theo tiêu chuẩn thánh thiện tuyệt đối của Đức Chúa Trời thì cả hai người có tội cả. Ở trần thế này có người đứng trên bệ cao, có người đứng chỗ sũng thấp, nhưng cao đến đâu đi nữa cũng không thể lên đến trời, đạo đức đến đâu đi nữa cũng còn bất toàn, cũng là người có tội, vì tội tức là không đạt đủ tiêu chuẩn thánh thiện của Đức Chúa Trời. Ông thầy dòng và người thâu thuế khác nhau ở chỗ biết hay không biết ăn năn hối cải mà thôi.
Ta thấy trong câu chuyện này Chúa Cứu Thế dạy cho tất cả mọi người lời cầu nguyện đầu tiên mà cũng là lời cầu nguyện hết sức cần thiết, không có không được. Muốn trở thành con cái Đức Chúa Trời ta phải hạ mình, nhận tội và xin Chúa tha tội. Sau khi đã được tha thứ, chúng ta trở thành con cái Đức Chúa Trời, và khi đã là con cái thì việc cầu nguyện của chúng ta chẳng khác gì lời của người con thưa chuyện, cầu xin với cha mẹ yêu dấu của mình. Lúc đầu thì nói những lời bập bẹ ngây thơ, lần lần hiểu biết ý muốn của Đức Chúa Trời thì nói những lời cầu nguyện thành thật tự đáy lòng, và cầu nguyện là một hình thức thờ phượng, như Chúa phán rằng: “Đức Chúa Trời là thần linh nên ai thờ phượng Chúa thì phải lấy tâm linh và chân lý mà thờ phượng Ngài.”
Điện Thoại Phúc Âm (1983)
Tài Liệu Lưu Trữ Của Thư Viện Tin Lành
Đọc thêm: Những Bài Điện Thoại Phúc Âm Khác
Nguồn: Thư Viện Tin Lành
Nguồn Suối Tâm Linh