
Tản Mạn Về Thanksgiving.
🙂
Một nghệ sĩ người Ấn Độ viết:
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
(Nguyễn Nhật Ánh dịch)
Một thi sĩ nhìn bông hoa nở trước mắt mình, thốt lên lời cảm tạ:
Cám ơn hoa đã vì ta nở
(Tô Thùy Yên)
Cám ơn đời, cám ơn hoa. Còn gì để cám ơn nữa?
🙂
Chúng ta đọc đoạn trích sau:
Trở lại chuyện tạ ơn, tôi nhớ trong Kinh Thánh Tân Ước, sách Phúc Âm của Thánh Luca (St. Luke) ở chương 17, câu 17 cũng có nhắc đến 10 người phong cùi được Chúa Jesus trị hết bịnh, nhưng chỉ có một người ngoại Samaritan trở lại cám ơn Chúa. Chúa hỏi còn 9 người kia đâu, sao không trở lại cám ơn Chúa. Bởi thế chúng ta nên luôn luôn cám ơn những ân sủng mà ta nhận được.
Văn hóa Á Đông dường như không thích nói cám ơn, không muốn nhận ơn ai. Bởi thế trước kia quà gởi về Việt Nam đôi khi cho ai không biết có tới tay họ không, vì ít bao giờ được thơ cám ơn. Người da màu bản xứ ở đây cũng rất “hà tiện” từ “cám ơn,” vì dường như gia đình họ cũng không dạy con cái điều nầy. Tôi còn nhớ đã lâu, được đọc một bài trong sách thiền không nhớ rõ địa điểm và tên nhân vật, đại khái chuyện kể về một vị thương gia tặng một số tiền rất lớn cho chùa nhưng không được vị thiền sư nhắc nhở hay cám ơn nên ông có ý nhắc khéo thiền sư thì được thiền sư nói rằng, “Lẽ ra ông phải cám ơn chùa, cám ơn tôi vì nhờ vậy mà ông mới có cơ hội cúng dường, dâng hiến, vậy tại sao tôi phải cám ơn ông?” Thì ra hai nền văn hóa Đông, Tây thật khác biệt. Văn minh Tây phương coi trọng lòng bác ái, giúp đỡ mọi người….
(Lâm Túy Mĩ)
🙂
Tác giả Thi thiên viết:
Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va!
Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài!
Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va,
Chớ quên các ân huệ của Ngài.
Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi,
Chữa lành mọi bịnh tật ngươi,
Cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát,
Lấy sự nhân từ và sự thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi Ngài cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon,
Tuổi đang thì của ngươi trở lại như của chim phụng-hoàng. (Thi. 103:1-4)
🙂
Bài thơ này tôi viết từ nhiều năm trước:
Ngài từ nơi cao ngự xuống
Con từ vực thẳm đi lên
Ngài giàu cao sang vinh hiển
Con vũng bùn lấm nghèo hèn
Ngài Cha nhân lành chờ đợi
Con về năm tháng đi hoang
Ôi tình phụ tử thiêng liêng
Vạn lần con không hiểu hết
Ngài ôm con ghì thật chặt
Con nghe hơi ấm yêu thương
Từ nay trong vòng tay Chúa
Mùa Xuân đã mất lại về
Chúa đến chuồng chiên máng cỏ
Con về nhà cửa tiện nghi
Chúa giàu bỏ đi tất cả
Cho con mọi thứ con cần
Ôi tình Chúa cao sâu quá
Dù con dệt cả đất trời
Thành những bài thơ diễm tuyệt
Cũng không nói hết yêu thương
của Ngài dành cho con đó
🙂
Tường Vi
Nguồn Suối Tâm Linh