Held by God–Psalm 131:2

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  14/10/2017

Held by God

I have calmed and quieted myself, I am like a weaned child with its mother; like a weaned child I am content. Psalm 131:2

As I was nearing the end of lunch with my sister and her children one afternoon, my sister told my three-year-old niece, Annica, it was time to get ready for her nap. Her face filled with alarm. “But Aunt Monica did not hold me yet today!” she objected, tears filling her eyes. My sister smiled. “Okay, she may hold you first—how long do you need?” “Five minutes,” she replied.

As I held my niece, I was grateful for how, without even trying, she constantly reminds me what it looks like to love and be loved. I think sometimes we forget that our faith journey is one of learning to experience love—God’s love—more fully than we can imagine (Eph. 3:18). When we lose that focus, we can find ourselves, like the older brother in Jesus’s parable of the prodigal son, trying desperately to win God’s approval while missing out on all He has already given us (Luke 15:25–32).

Jesus, help us to be deeply rooted in Your love.

Psalm 131 is one prayer in Scripture that can help us to “become like little children” (Matt. 18:3) and to let go of the battle in our mind over what we don’t understand (Ps. 131:1). Instead, through time with Him we can return to a place of peace (v. 2), finding the hope we need (v. 3) in His love—as calm and quiet as if we were children again in our mothers’ arms (v. 2).

Psalm 131New International Version (NIV)

Psalm 131

A song of ascents. Of David.

My heart is not proud, Lord,
    my eyes are not haughty;
I do not concern myself with great matters
    or things too wonderful for me.
But I have calmed and quieted myself,
    I am like a weaned child with its mother;
    like a weaned child I am content.

Israel, put your hope in the Lord
    both now and forevermore.

 

Lord, we are so grateful for those in our lives who remind us what it means to love and be loved. Help us to be ever more deeply rooted in Your love.

Like children, we can learn to rest in the love of God.

By Monica Brands | See Other Authors

INSIGHT

Psalm 131, written by David, is one of fifteen “songs of ascents” (Pss.120–134). Pilgrims on their way to Jerusalem sang these songs to celebrate the annual feasts (Deut. 16:16). In this psalm, David acknowledged that there are some things about God that he just couldn’t understand (cf. Deut. 29:29; Job 42:3; Eccl. 11:5; Isa. 55:8–9; Rom. 11:33–34). But David chose not to be troubled by matters that properly belonged to God (Ps. 131:1). Instead, like a weaned, contented child enjoying the protection and provision of a mother (v.2), David simply trusted God with a childlike faith and quiet confidence. Psalm 131 is a prayer of humility (v. 1), contentment (v. 2), and hope (v. 3).

How does reflecting on the character and love of God comfort you and allow you to rest in Him? 

Sim Kay Tee

Được Chúa Nắm Giữ

Thánh Thi 131New Vietnamese Bible (NVB)

Lời Cầu Nguyện Nhu Mì Tin Cậy

131 CHÚA ôi, lòng tôi không tự cao,
    Mắt tôi không tự đắc.
Tôi cũng không theo đuổi những việc quá vĩ đại
    Hay quá diệu kỳ cho tôi.
Nhưng tâm hồn tôi yên tĩnh và bình thản
    Như đứa bé đã dứt sữa ở bên cạnh mẹ mình.
    Tâm hồn tôi bình thản ở trong tôi như đứa bé đã dứt sữa.
Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy trông cậy nơi CHÚA
    Từ nay cho đến đời đời.

 

Con đã làm cho linh hồn con êm dịu, an tịnh, như đứa trẻ đã thôi bú bên mẹ mình; Linh hồn ở trong con cũng như đứa trẻ thôi bú vậy. Thi thiên 131:2

Khi tôi gần xong bữa trưa với chị gái và các con của chị vào một buổi trưa nọ, chị tôi bảo đứa con gái ba tuổi là Annica rằng đã sắp tới giờ phải ngủ trưa. Gương mặt cháu đầy vẻ căng thẳng. Cháu không chịu, nước mắt lưng tròng: “Nhưng hôm nay Dì Monica chưa ôm con mà!” Chị tôi mỉm cười: “Được rồi, dì có thể ôm con trước—con cần ôm bao lâu?” “Năm phút,” cháu trả lời.

Khi ôm cháu, tôi biết ơn vì cách cháu thường nhắc tôi rằng yêu và được yêu là như thế nào, dù cháu không cố bày tỏ điều đó. Tôi nghĩ đôi khi chúng ta quên mất rằng hành trình đức tin của mình là cơ hội để kinh nghiệm tình yêu—tình yêu của Đức Chúa Trời—trọn vẹn hơn những gì chúng ta có thể hình dung (Êph. 3:18). Khi đánh mất trọng tâm đó, chúng ta có thể nhận thấy chính mình như người anh cả trong câu chuyện con trai hoang đàng mà Chúa Jêsus kể, cố gắng trong tuyệt vọng để có được sự chấp thuận của Đức Chúa Trời trong khi bỏ lỡ mọi điều Ngài đã ban (Lu. 15:25–32).

Thi Thiên 131 là một lời cầu nguyện trong Kinh Thánh có thể giúp chúng ta “trở nên như con trẻ” (Mat. 18:3) và không theo đuổi những điều vượt quá trí hiểu của mình (Thi. 131:1). Thay vào đó, qua thời gian ở với Ngài, chúng ta có thể trở lại chốn bình yên (c.2), tìm được niềm hy vọng có cần (c.3) trong tình yêu của Ngài—êm dịu và an tịnh như một đứa trẻ trong vòng tay mẹ (c.2).

Lạy Chúa, chúng con rất biết ơn Ngài vì những người trong cuộc đời con đã nhắc con nhớ yêu và được yêu có ý nghĩa gì. Xin giúp chúng con càng đâm rễ sâu hơn trong tình yêu của Ngài.

Giống như đứa trẻ, chúng ta có thể học cách nghỉ yên trong tình yêu của Chúa.

bởi Monica Brands | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Thi Thiên 131, được viết bởi Đa-vít, là một trong mười lăm “bài ca đi lên từ bực” (Thi. 120-134). Những người hành hương trên đường đến Giê-ru-sa-lem đã hát những bài ca này để kỷ niệm những kỳ lễ hằng năm (Phục. 16:16). Trong Thi thiên này, Đa-vít đã thừa nhận rằng có những điều về Chúa mà ông không thể nào hiểu được (xem Phục. 29:29; Gióp 42:3; Truyền. 11:5; Ês. 55:8-9; Rô. 11:33-34). Nhưng Đa-vít đã chọn để không bị phiền muộn bởi những điều thuộc về Đức Chúa Trời (Thi. 131:1). Thay vào đó, như một đứa trẻ đã thôi bú, thỏa lòng tận hưởng sự bảo vệ và chu cấp của người mẹ (c.2), Đa-vít chỉ tin cậy Chúa với đức tin như một đứa trẻ và lòng tin quyết. Thi Thiên 131 là lời cầu xin sự khiêm nhường (c.1), thỏa lòng (c.2) và hy vọng (c.3).

Việc suy ngẫm về thuộc tính và tình yêu của Chúa yên ủi bạn và giúp bạn an nghỉ nơi Ngài thế nào?

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 4   +   6   =