Khi Chúa Đáp Lời–Đa-ni-ên 2:19-35

Ngày 10

Khi Chúa Đáp Lời

Đa-ni-ên 2:19-35

2:19 Vậy sự kín nhiệm được tỏ ra cho Đa-ni-ên trong sự hiện thấy ban đêm; Đa-ni-ên bèn ngợi khen Chúa trên trời. 2:20 Đoạn Đa-ni-ên cất tiếng nói rằng: Ngợi khen danh Đức Chúa Trời đời đời vô cùng! vì sự khôn ngoan và quyền năng đều thuộc về Ngài. 2:21 Chính Ngài thay đổi thì giờ và mùa, bỏ và lập các vua; ban sự khôn ngoan cho kẻ khôn ngoan, và sự thông biết cho kẻ tỏ sáng. 2:22 Chính Ngài tỏ ra những sự sâu xa kín nhiệm; Ngài biết những sự ở trong tối tăm và sự sáng ở với Ngài. 2:23 Hỡi Đức Chúa Trời của tổ phụ tôi! Tôi cảm ơn và ngợi khen Ngài, vì Ngài đã ban cho tôi sự khôn ngoan và quyền phép, và bây giờ Ngài đã khiến tôi biết điều chúng tôi cầu hỏi Ngài, mà tỏ cho chúng tôi biết việc của vua. 2:24 Vậy nên Đa-ni-ên đến nhà A-ri-ốc, là người vua đã truyền cho diệt những bác sĩ của Ba-by-lôn; và nói cùng người như vầy: Đừng diệt những bác sĩ của Ba-by-lôn; nhưng hãy đưa tôi vào trước mặt vua, thì tôi sẽ giải nghĩa điềm chiêm bao cho vua. 2:25 Bấy giờ A-ri-ốc vội vàng dẫn Đa-ni-ên đến trước mặt vua, và tâu cùng vua như vầy: Tôi đã tìm thấy một người trong những con cái Giu-đa bị bắt làm phu tù, người ấy sẽ cho vua biết sự giải nghĩa đó. 2:26 Vua cất tiếng nói cùng Đa-ni-ên, mà người ta vẫn gọi là Bên-sơ-xát-sa, rằng: Quả thật rằng ngươi có thể tỏ cho ta biết điềm chiêm bao ta đã thấy, và lời giải nó chăng? 2:27 Đa-ni-ên ở trước mặt vua trả lời rằng: Sự kín nhiệm mà vua đã đòi, thì những bác sĩ, thuật sĩ, đồng bóng, thầy bói đều không có thể tỏ cho vua được. 2:28 Nhưng có một Đức Chúa Trời ở trên trời tỏ ra những điều kín nhiệm; và đã cho vua Nê-bu-cát-nết-sa biết điều sẽ tới trong những ngày sau rốt. Vậy, chiêm bao của vua và các sự hiện thấy của đầu vua đã thấy trên giường mình là như vầy: 2:29 Hỡi vua, khi vua nằm trên giường, có những tư tưởng về sự xảy đến sau nầy, thì Đấng hay tỏ sự kín nhiệm đã cho vua biết sự sẽ xảy đến. 2:30 Về phần tôi, sự kín nhiệm đó đã tỏ ra cho tôi, không phải vì tôi có sự khôn ngoan gì hơn người nào sống; nhưng để được giải nghĩa cho vua hiểu, và cho vua biết những ý tưởng trong lòng mình. 2:31 Hỡi vua, vua nhìn xem, và nầy, có một pho tượng lớn. Pho tượng đó to lớn và rực rỡ lạ thường; đứng trước mặt vua, và hình dạng dữ tợn. 2:32 Đầu pho tượng nầy bằng vàng ròng; ngực và cánh tay bằng bạc; bụng và vế bằng đồng; 2:33 ống chân bằng sắt; và bàn chân thì một phần bằng sắt một phần bằng đất sét. 2:34 Vua nhìn pho tượng cho đến khi có một hòn đá chẳng phải bởi tay đục ra, đến đập vào bàn chân bằng sắt và đất sét của tượng, và làm cho tan nát. 2:35 Bấy giờ sắt, đất sét, đồng, bạc, và vàng đều cùng nhau tan nát cả; trở nên như rơm rác bay trên sân đạp lúa mùa hạ, phải gió đùa đi, chẳng tìm nơi nào cho chúng nó; nhưng hòn đã đập vào pho tượng thì hóa ra một hòn núi lớn và đầy khắp đất. Đa-ni-ên 2:19-35

 

 

 

“Vậy sự kín nhiệm được tỏ ra cho Đa-ni-ên trong sự hiện thấy ban đêm; Đa-ni-ên bèn ngợi khen Chúa trên trời” (câu 19).

Câu hỏi suy ngẫm: Ông Đa-ni-ên làm gì và nói gì khi được Chúa đáp lời cầu nguyện? Khi đứng trước nhà vua, ông nói gì trước tiên? Vì sao? Làm thế nào để sự ca ngợi Chúa trở thành một thói quen trong khi cầu nguyện cũng như khi bạn trò chuyện với người khác?

Với lòng hân hoan và nhẹ nhõm vì mạng sống của người khác và của chính mình không còn bị đe dọa khi Chúa bày tỏ sự kín nhiệm về điềm chiêm bao cho mình, đáp ứng đầu tiên của ông Đa-ni-ên không phải là chạy đến tỏ ngay điềm chiêm bao ấy cho Vua Nê-bu-cát-nết-sa, mà là “ca ngợi Đức Chúa Trời” (câu 19 BTTHĐ). Chữ “bèn” trong câu 19 cho thấy một đáp ứng tức thì, không trì hoãn hay do dự. Chữ “ca ngợi” được lặp lại đến ba lần (câu 19, 20, 23) nhấn mạnh đáp ứng của ông với Chúa. Thay vì chỉ tạ ơn Chúa vì Ngài ban cho ông điều ông cầu xin, qua bốn câu Kinh Thánh khá dài, ông ca ngợi Chúa vì Chúa là Đấng khôn ngoan, quyền năng, Đấng ban sự thông biết. Sau đó, trong câu 23 ông mới chuyển sang ca ngợi Chúa vì điều cụ thể Chúa bày tỏ cho ông. Nói cách khác, ông Đa-ni-ên ca ngợi Chúa vì bản tính của Chúa là điều không thể thay đổi, rồi mới đến ca ngợi Chúa vì những gì Chúa làm cho ông.

Sự ca ngợi Chúa của ông Đa-ni-ên bắt đầu từ thì giờ riêng tư giữa ông với Chúa, và không kết thúc ở đó. Đứng trước vị vua ngoại giáo, ông không giải nghĩa ngay giấc mơ, mà trước hết ông nói về “một Đức Chúa Trời ở trên trời tỏ ra những điều kín nhiệm” (câu 28), và “Đấng hay tỏ sự kín nhiệm” (câu 29). Ông khẳng định việc ông giải nghĩa được không phải bởi vì ông khôn ngoan (câu 30). Sự ca ngợi Chúa của ông tuôn đổ từ thì giờ cầu nguyện cá nhân sang thì giờ tiếp xúc với người khác, ngay cả khi người đó chưa biết Chúa. Ông không ca ngợi Chúa khi cầu nguyện riêng tư rồi ca ngợi mình hoặc để người khác ca ngợi mình nhưng ông qui vinh quang cho Chúa. Ông thống nhất nguyên tắc trong sự ca ngợi Chúa: lúc ông ở một mình và khi đứng trước người khác. Với ông Đa-ni-ên, ca ngợi là đáp ứng tức thì và liên tục, là điều ông làm khi ở riêng với Chúa và khi đứng trước những người thấy sự thành công, thấy kết quả “kỳ diệu” của ông.

Chúng ta thường dành rất nhiều thời gian để cầu xin và rất ít thời gian để cảm tạ Chúa. Chúng ta thường rất chân thành, thiết tha khi khẩn nài nhưng lại không hết lòng khi ca ngợi Ngài. Chúng ta thường khiêm nhường và dâng vinh quang cho Chúa khi cầu nguyện, nhưng lại muốn nhận vinh quang cho mình khi có mặt người khác. Cuộc đời chỉ biết cầu xin là cuộc đời luôn thiếu thốn và không thỏa lòng, nhưng cuộc đời ca ngợi Chúa là cuộc đời tràn đầy phước hạnh.

Khi lời cầu nguyện của bạn được Chúa nhậm, bạn sẽ nói chuyện với ai trước tiên? Bạn có thường ca ngợi Chúa không?

Lạy Chúa, con vẫn thường cầu xin mà quên ca ngợi Ngài. Xin giúp tinh thần ca ngợi luôn hiện diện trong thì giờ riêng tư giữa con với Ngài và cả khi con trò chuyện với người khác.

(c) 2021 svtk.com

nguon VietChristian.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 2   +   1   =