Những câu hỏi nào quan trọng/nổi tiếng nhất trong Kinh Thánh?

CÂU HỎI

Những câu hỏi nào quan trọng/nổi tiếng nhất trong Kinh Thánh?

TRẢ LỜI

Có nhiều, rất nhiều câu hỏi trong Kinh Thánh. Thật khó để đưa ra một con số chính xác bởi vì tiếng Hê-bơ-rơ cổ và tiếng Hy-lạp Koine không sử dụng dấu chấm câu—chúng ta không thể mở những Cuộn Kinh Thánh Biển Chết và đếm các dấu hỏi! Thông thường, rất khó để biết một câu có thực sự là một câu hỏi hay không. Nhưng các học giả Kinh Thánh ước tính có khoảng 3.300 câu hỏi trong Kinh Thánh.

Danh sách những câu hỏi trong Kinh Thánh này chắc chắn cũng chưa hoàn tất. Đơn giản chỉ là một cuộc khảo sát về những câu hỏi quan trọng và nổi tiếng nhất trong Kinh Thánh.

“Liệu Đức Chúa Trời có thực sự phán . . . ? (Sáng thế ký 3:1)
Câu hỏi đầu tiên này trong Kinh Thánh, và cũng là thí dụ đầu tiên về việc người ta thắc mắc Lời của Đức Chúa Trời. Sa-tan cám dỗ Ê-va nghi ngờ Lời của Đức Chúa Trời. Ê-va đã đáp ứng lại bằng việc thêm vào Lời của Chúa: “và các ngươi không được rờ chạm đến”. Đức Chúa Trời phán rằng đừng ăn trái của cây đó. Ngài không nói rằng chớ rờ chạm đến cái cây hoặc trái của nó. A-đam và Ê-va đáp ứng lại câu hỏi của Sa-tan bằng việc không vâng theo Lời của Đức Chúa Trời. Tất cả đã bắt đầu bằng một câu hỏi nhỏ.

“Ngươi ở đâu?” (Sáng thế ký 3:9)
Đây là câu hỏi đầu tiên mà Đức Chúa Trời đã hỏi trong Kinh Thánh. Dĩ nhiên, Đức Chúa Trời biết chính xác A-đam và Ê-va thực sự đã ở đâu. Câu hỏi là vì lợi ích của họ. Đức Chúa Trời chủ yếu muốn hỏi “Các con đã không vâng lời Ta. Có phải mọi việc đã diễn ra như các con muốn, hoặc như Ta đã báo trước?” Câu hỏi cũng cho thấy tấm lòng của Đức Chúa Trời, đó là tấm lòng của người chăn bầy đang tìm kiếm những con chiên đi lạc để đưa chúng về chuồng. Sau đó Đức Chúa Giê-xu đã đến “để tìm và cứu người bị hư mất” (Lu-ca 19:10).

“Tôi là người giữ em tôi sao?” (Sáng thế ký 4:9)
Đây là câu hỏi của Ca-in khi đáp lại câu hỏi của Đức Chúa Trời về nơi mà A-bên đã ở. Thực ra thì Ca-in mới vừa giết em của mình, Ca-in đã biểu lộ thứ cảm xúc mà tất cả chúng ta đều có khi chúng ta không muốn quan tâm hay chăm sóc người khác. Chúng tôi là người giữ em chúng tôi sao? Đúng, chúng ta là người chăm sóc anh em của mình. Phải chăng điều này có nghĩa là, lúc nào chúng ta cũng phải biết họ đang ở đâu và đang làm gì? Không phải thế. Nhưng, chúng ta nên dành đủ thời gian cho người khác, để lưu ý khi có những điều có vẻ như sai trật. Nếu cần thiết, chúng ta nên quan tâm vừa đủ để cầu thay.

“Lẽ nào Đấng đoán xét thế gian không thực thi công lý sao?” (Sáng thế ký 18:25)
Đúng vậy, Đấng đoán xét thế gian luôn luôn làm điều phải. Áp-ra-ham đã đặt câu hỏi này khi ông van nài Đức Chúa Trời chừa lại những người công bình, và bảo vệ họ khỏi sự trừng phạt. Nếu Đức Chúa Trời làm những điều có vẻ thiếu công bình, khiến chúng ta hiểu lầm nó. Khi chúng ta thắc mắc về sự công bình của Đức Chúa Trời, đó là bởi cảm xúc của chúng ta về sự công bình đã bị biến dạng. Khi chúng ta nói rằng, “Tôi không hiểu làm thế nào một Đức Chúa Trời tốt lành và công bình lại cho phép điều này xảy ra,” đó là bởi chúng ta không hiểu chính xác ý nghĩa về Đức Chúa Trời công bình và tốt lành là gì. Nhiều người nghĩ rằng họ có sự hiểu biết về sự công bình tốt hơn Đức Chúa Trời.

“Ông vẫn còn bền đỗ trong sự hoàn toàn (lòng trọn lành) của mình sao? Hãy phỉ báng Đức Chúa Trời và chết đi!” (Gióp 2:9)
Toàn bộ sách Gióp vang vọng câu hỏi từ người vợ của Gióp. Qua tất cả, Gióp đã duy trì được sự toàn vẹn của mình. “Những người bạn” của Gióp đã nhiều lần nói rằng, “Gióp, anh phải làm điều gì đó thật tồi tệ, vì Đức Chúa Trời đã khiến việc này xảy ra cho anh.” Đức Chúa Trời đã quở trách những người bạn Gióp vì họ đã công kích Gióp và lạm dụng quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Và rồi Đức Chúa Trời quở trách Gióp bằng việc nhắc nhở ông rằng, chỉ có Ngài là hoàn hảo trong tất cả mọi đường lối của Ngài. Bao gồm trong lời trình bày của Đức Chúa Trời về sự vĩ đại của Ngài là nhiều câu hỏi: “Khi Ta đặt nền trái đất, thì ngươi ở đâu?” (Gióp 38:4).

“Nếu loài người chết, có được sống lại chăng?” (Gióp 14:14)
Trừ khi Giê-xu trở lại trong quãng đời của chúng ta, một ngày nào đó tất cả chúng ta đều sẽ chết. Liệu có sự sống sau khi chết? Rốt cuộc, mọi người đều thắc mắc về câu hỏi này. Đúng vậy, sau khi chết có sự sống, và mỗi người đều sẽ trải nghiệm nó. Vấn đề đơn giản là chúng ta sẽ tồn tại ở đâu. Có phải tất cả mọi con đường đều dẫn đến Đức Chúa Trời chăng? Theo một cách thì đúng như vậy. Sau khi chết, tất cả chúng ta đều sẽ ứng hầu trước mặt Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 9:27). Bất kỳ con đường nào mà người đã chọn, sau khi chết người sẽ gặp Đức Chúa Trời. “Nhiều người ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy: Kẻ thì để được sự sống đời đời; kẻ thì chịu xấu hổ nhơ nhuốc đời đời” (Đa-ni-ên 12:2).

“Làm thế nào người trẻ tuổi giữ đường lối mình được trong sạch?” (Thi thiên 119:9)
Trả lời: Bằng việc sống theo Lời của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta “giấu” Lời Chúa trong lòng, Lời Chúa giữ chúng ta khỏi phạm tội (Thi-thiên 119:11). Kinh Thánh không dạy chúng ta tất cả mọi thứ, cũng không có lời giải đáp cho tất cả mọi câu hỏi. Nhưng Kinh Thánh nói cho chúng ta mọi thứ mà chúng ta cần biết để sống đời sống Cơ-đốc (2 Phi-e-rơ 1:3). Lời của Đức Chúa Trời dạy cho chúng ta biết mục đích của mình, và hướng dẫn chúng ta làm thế nào để hoàn thành mục đích đó. Kinh Thánh dạy cho chúng ta mục đích và phương pháp để đạt được mục đích đó. Lời của Đức Chúa Trời có ích cho sự dạy dỗ, quở trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được sắm sẵn để làm mọi việc lành” (2 Ti-mô-thê 3:16-17).

“Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi cho chúng ta?” (Ê-sai 6:8)
Câu trả lời chính xác được nói bởi Ê-sai: “Có con đây. Xin hãy sai con!” Rất thường câu trả lời của chúng ta là, “Có con đây—nhưng hãy sai người khác.” Ê-sai 6:8, là câu Kinh Thánh phổ biến được sử dụng để liên hệ với việc truyền giáo hải ngoại. Nhưng, trong văn mạch, Đức Chúa Trời không đang kêu gọi một người du hành đến nửa bên kia của hành tinh. Đức Chúa Trời đang kêu gọi một người ban phát sứ điệp của Ngài cho người Y-sơ-ra-ên. Đức Chúa Trời muốn Ê-sai công bố lẽ thật cho những người mà ông gặp hàng ngày, dân sự của ông, gia đình của ông, hàng xóm của ông, bạn hữu của ông.

“Lạy Chúa, nếu anh em tôi phạm tội cùng tôi, thì tôi phải tha thứ họ bao nhiêu lần? Có phải đến bảy lần chăng?” (Ma-thi-ơ 18:21)
Tha thứ là một việc khó. Lời đề nghị về sự tha thứ bảy lần của Phi-e-rơ, với ông hình như đã là vô cùng rộng lượng. Lời đáp của Đức Chúa Giê-xu cho thấy sự tha thứ của chúng ta thường yếu kém là thế nào. Chúng ta tha thứ bởi Chúa đã tha thứ cho chúng ta nhiều hơn thế (Cô-lô-se 3:13). Chúng ta tha thứ không bởi vì người ấy xứng đáng. “Xứng đáng” không có gì liên quan đến ân điển. Chúng ta tha thứ bởi vì đó là việc phải làm. Người ấy có thể không xứng đáng với sự tha thứ của chúng ta, nhưng chúng ta cũng đã không xứng đáng với sự tha thứ của Đức Chúa Trời, dầu vậy Đức Chúa Trời đã tha thứ cho chúng ta rồi.

“Ta sẽ xử thế nào với Giê-xu?” (Ma-thi-ơ 27:22)
Đây là câu hỏi của Phi-lát với đám đông tụ tập lúc Đức Chúa Giê-xu bị xử án. Câu trả lời của họ là: “Đóng đinh hắn!” Trước đó vài ngày, tiếng kêu la của họ rất khác: “Hô-sa-na Con vua Đa-vít! Đáng khen ngợi cho Đấng nhân danh Chúa mà đến!” (Ma-thi-ơ 21:9). Ngạc nhiên thay những mong đợi không được như ý muốn hiện thực, và áp lực từ những người chung quanh có thể làm thay đổi quan điểm của công chúng. Trong thế kỷ thứ nhất, tại Giê-ru-sa-lem, những người có quan điểm sai lầm về Đức Chúa Giê-xu và chức vụ của Ngài, đã chối bỏ Ngài; Cũng thế, ngày nay, nhiều người đến với đức tin Cơ-đốc với sự hiểu biết sai lạc về Đấng Christ là ai, cuối cùng cũng sẽ quay lưng lại. Chúng ta phải thật chắc chắn khi chúng ta giới thiệu chính xác Đức Chúa Giê-xu là ai, và Đạo Cơ-đốc là gì khi chúng ta chia sẻ đức tin của mình.

“Các ngươi nói Ta là ai?” (Ma-thi-ơ 16:15)
Câu hỏi này, của Đức Chúa Giê-xu là một trong những câu hỏi quan trọng nhất mà mỗi người sẽ phải trả lời. Với hầu hết mọi người, Ngài là một Thầy nhân lành. Với một số người khác, Ngài là một Tiên tri. Với những người khác, Ngài là một huyền thoại. Câu trả lời của Phi-e-rơ, “Thầy là Đấng Mê-si, Con của Đức Chúa Trời hằng sống,” là câu trả lời chính xác (Ma-thi-ơ 16:16).

“Người nào được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì?” (Mác 8:36)
Nếu giá phải trả là linh hồn của một người, thì bất kỳ thứ gì đã đạt được –thậm chí là cả thế giới—đều là hư không. Buồn thay, “hư không” là những gì mà đại đa số mọi người theo đuổi—những thứ thuộc về đời này. Mất linh hồn có hai nghĩa. Thứ nhất, ý nghĩa rõ ràng hơn là người đánh mất linh hồn vĩnh viễn, kinh nghiệm sự chết đời đời trong địa ngục. Tuy nhiên, việc tìm kiếm để được cả thế gian cũng sẽ khiến cho bạn đánh mất linh hồn mình theo một cách khác, trong suốt cuộc đời này. Bạn sẽ không bao giờ kinh nghiệm đời sống sung mãn được sắm sẵn qua Đức Chúa Giê-xu Christ (Giăng 10:10). Sa-lô-môn đã theo đuổi lạc thú và chính ông đã không chối bỏ bất kỳ điều gì, nhưng ông đã nói, “mọi thứ đều là hư không, theo luồng gió thổi; chẳng có gì ích lợi” (Truyền đạo 2:10-11).

“Thưa thầy nhơn lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?” (Lu-ca 18:18) và “Tôi phải làm gì để được cứu?” (Công vụ 16:30)
Thật thú vị để thấy câu trả lời rất khác nhau của Đức Chúa Giê-xu, và của sứ đồ Phao-lô về những điều cơ bản cho cùng một câu hỏi. Đức Chúa Giê-xu, biết rõ tư duy về sự công bình riêng của người trẻ tuổi quyền thế và giàu có, Ngài đã dạy anh ta hãy giữ mọi điều răn. Anh ta nghĩ rằng mình là người công bình; Đức Chúa Giê-xu biết rằng chủ nghĩa vật chất và lòng tham đã ngăn cản anh ta thực lòng tìm kiếm sự cứu rỗi. Trước hết, người ấy cần hiểu rằng anh ta là một tội nhân và cần đến một Chúa Cứu Thế. Phao-lô, nhận biết rằng người Phi-líp cai ngục đã sẵn sàng để được cứu, ông đã tuyên bố, “Hãy tin Đức Chúa Giê-xu thì anh sẽ được cứu.” Người cai ngục đã tin, và gia đình ông đã làm theo ông trong việc tiếp nhận Chúa Giê-xu là Cứu Chúa. Như vậy, việc nhận biết một người ở đâu trong hành trình thuộc linh có thể tác động đến cách chúng ta giải đáp những thắc mắc của mọi người, và thay đổi điểm khởi đầu trong phần trình bày phúc âm của chúng ta.

“Người đã già làm sao có thể sanh lại? Chắc chắn họ không thể vào trong lòng mẹ lần thứ hai để được sanh lại!” (Giăng 3:4)
Câu hỏi này đến từ Ni-cô-đem khi Đức Chúa Giê-xu bảo rằng, ông ấy cần phải được sanh lại. Ngày nay, nhiều người vẫn đang hiểu lầm ý nghĩa của sự sanh lại. Hầu hết mọi người đều hiểu rằng, được sanh lại không nói đến thân thể được sanh ra lần thứ hai. Tuy nhiên, hầu hết mọi người thất bại để hiểu đầy đủ ý nghĩa của thuật ngữ này. Trở thành một Cơ-đốc-nhân—là được sanh lại—là bắt đầu một đời sống hoàn toàn mới. Đó là di chuyển từ tình trạng chết thuộc linh đến tình trạng sống thuộc linh (Giăng 5:24; 1 Phi-e-rơ 1:23). Đó là trở nên một tạo vật mới (2 Cô-rinh-tô 5:17-18). Được sanh lại không phải là thêm một thứ gì đó vào đời sống hiện tại của bạn, đó là sự thay đổi hoàn toàn đời sống hiện tại của bạn.

“Chúng ta cứ tiếp tục phạm tội để cho ân điển được gia tăng chăng?” (Rô-ma 6:1)
Chúng ta đã được cứu nhờ ân điển (Ê-phê-sô 2:8; Tít 3:5). Khi chúng ta đặt đức tin của mình trong Đức Chúa Giê-xu Christ, tất cả mọi tội lỗi của chúng ta đã được tha thứ, và chúng ta được bảo đảm sự sống đời đời trên thiên đàng (Giăng 10:27-29). Sự cứu rỗi là món quà ân điển của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa là, một Cơ-đốc-nhân có thể sống như anh hay chị ấy muốn, và vẫn được cứu chăng? Đúng. Nhưng một Cơ-đốc-nhân thật sẽ không sống “theo cách anh hay chị ấy muốn”. Cơ-đốc-nhân có một người Chủ mới, và không còn phục vụ chính mình nữa (2 Cô-rinh-tô 5:15. Cơ-đốc-nhân sẽ trưởng thành thuộc linh, dần dần từng bước trong đời sống mới mà Đức Chúa Trời đã ban cho mình. Ân điển không phải là cái cớ để chúng ta phạm tội. Tội cố ý, không ăn năn trong đời sống của một người gây ra sự nhạo báng về ân điển, và nghi ngờ về sự cứu rỗi của người ấy (Ê-xê-chi-ên 36:26-27; 1 Giăng 3:6). Đúng vậy, trong đời sống của người Cơ-đốc có những lúc thất bại hoặc chống nghịch. Và, trong lúc còn sống trong xác thịt, hoàn toàn vô tội là điều không thể. Nhưng Cơ-đốc-nhân là người sống với lòng biết ơn vì ân điển của Đức Chúa Trời, chứ không lợi dụng ân điển của Ngài. Sự quân bình được thấy trong những lời mà Đức Chúa Giê-xu phán với người đàn bà bị bắt vì phạm tội tà dâm. Sau khi từ chối kết tội bà, Chúa đã phán rằng, “Hãy đi và đừng phạm tội nữa” (Giăng 8:11).

“Nếu Đức Chúa Trời đứng về phía chúng ta, thì còn ai nghịch với chúng ta?” (Rô-ma 8:31)
Con cái của Đức Chúa Trời sẽ đối diện với sự chống đối trong thế gian này (Giăng 15:18). Sa-tan và các quỷ của nó chống đối chúng ta. Nhiều người trong thế gian chống đối chúng ta. Các triết lý, những giá trị và những ưu tiên của thế gian chống lại chúng ta. Trong nhiều lĩnh vực của đời sống chúng ta nơi trần thế, chúng ta có thể bị chèn ép, bị thua bại, thậm chí bị giết. Nhưng, trong những phạm trù của sự đời đời, Đức Chúa Trời đã hứa rằng chúng ta sẽ chiến thắng (1 Giăng 5:4). Điều gì tồi tệ nhất có thể xảy đến cho chúng ta trong thế giới này? Đó là sự chết. Với những người đã được sanh bởi Đức Chúa Trời, điều gì xảy ra sau khi chết? Sự sống đời đời trong nơi vinh hiển nhất có thể tưởng tượng được.

Có nhiều câu hỏi quan trọng khác trong Kinh Thánh. Những thắc mắc của những người tìm kiếm, những câu hỏi của những người giễu cợt, những câu hỏi của những tín hữu ngã lòng, và những câu hỏi từ Đức Chúa Trời. Đừng ngại đưa ra những câu hỏi, nhưng hãy sẵn sàng chấp nhận lời giải đáp của Đức Chúa Trời khi nó đến.

English


 

Trở lại trang chủ tiếng Việt

Những câu hỏi nào quan trọng/nổi tiếng nhất trong Kinh Thánh?

QUESTION

What are the most famous/important questions in the Bible?

questions in the Bibleaudio
ANSWER

There are many, many questions in the Bible. It is difficult to give a precise number because ancient Hebrew and Koine Greek did not use punctuation—we can’t just pull out the Dead Sea Scrolls and count the question marks! Often, it is difficult to know if a sentence is truly intended to be a question. But Bible scholars estimate that there are approximately 3,300 questions in the Bible.

This list of questions in the Bible is definitely not complete. It is simply a survey of some of the most famous and important questions in the Bible.

“Did God really say . . . ?” (Genesis 3:1)

This is the first question in the Bible and also the first instance of someone questioning God’s Word. Satan tempts Eve to doubt God’s Word. Eve responds by adding to God’s Word: “And you must not touch it.” God told Adam and Eve not to eat from the tree. He did not say not to touch the tree or its fruit. Adam and Eve respond to Satan’s question by disobeying God’s Word. It went downhill from there, and it all started with a little question.

“Where are you?” (Genesis 3:9)

This is the first question asked by God in the Bible. Of course, God knew exactly where Adam and Eve were physically located. The question was for their benefit. God was essentially asking, “You disobeyed me; how is that working out for you? Did things turn out like you wanted or how I predicted?” The question also shows the heart of God, which is the heart of a shepherd seeking out the lost lambs in order to bring them into the fold. Jesus would later come “to seek and to save the lost” (Luke 19:10).

“Am I my brother’s keeper?” (Genesis 4:9)

This was Cain’s question in response to God’s question of where Abel was. Beyond the fact that Cain had just murdered his brother, Cain was expressing the feeling we all have when we do not want to care about or look after other people. Are we our brother’s keeper? Yes, we are. Does this mean we have to know where they are and what they are doing 24/7? No. But, we should be invested enough in other people to notice when something seems to be out of place. We should care enough to intervene, if necessary.

“Will not the Judge of all the earth do right?” (Genesis 18:25)

Yes, the Judge of the earth always does right. Abraham asked this question in his appeal to God to spare the righteous and protect them from judgment. If something God does seems unjust, then we are misunderstanding it. When we question God’s justice, it is because our sense of justice is warped. When we say, “I do not understand how a good and just God can allow such-and-such a thing,” it is because we do not correctly understand what it means to be a good and just God. Many people think they have a better understanding of justice than God.

“Are you still maintaining your integrity? Curse God and die!” (Job 2:9)

The entire book of Job resounds with this question from Job’s wife. Through it all, Job did maintain his integrity. Job’s “friends” repeatedly say, “Job, you must have done something really bad for God to do this to you.” God rebukes Job’s friends for attacking Job and for presuming on God’s sovereign will. Then God rebukes Job by reminding him that only God is perfect in all His ways. Included in God’s presentation of His greatness are many questions: “Where were you when I laid the earth’s foundation?” (Job 38:4).

“If a man die, shall he live again?” (Job 14:14, ESV)

Barring the return of Christ in our lifetimes, we will all die someday. Is there life after death? Everyone wonders about this question at some point. Yes, there is life after death, and everyone will experience it. It is simply a matter of where we will exist. Do all paths lead to God? In a way, yes. We will all stand before God after we die (Hebrews 9:27). No matter what path a man takes, he will meet God after death. “Multitudes who sleep in the dust of the earth will awake: some to everlasting life, others to shame and everlasting contempt” (Daniel 12:2).

“How can a young person stay on the path of purity?” (Psalm 119:9)

The answer: by living according to God’s Word. When we “hide” God’s Word in our hearts, the Word keeps us from sin (Psalm 119:11). The Bible does not tell us everything. It does not contain the answer to every question. But the Bible does tell us everything we need to know to live the Christian life (2 Peter 1:3). God’s Word tells us our purpose and instructs us how to fulfill that purpose. The Bible gives us the means and the end. God’s Word is “useful for teaching, rebuking, correcting, and training in righteousness, so that the servant of God may be thoroughly equipped for every good work” (2 Timothy 3:16–17).

“Whom shall I send? And who will go for us?” (Isaiah 6:8)

The correct answer is spoken by Isaiah: “Here am I. Send me!” Far too often, our answer is, “Here am I—but send someone else.” Isaiah 6:8 is a popular verse to use in connection with international missions. But, in context, God was not asking for someone to travel to the other side of the placom. God was asking for someone to deliver His message to the Israelites. God wanted Isaiah to declare the truth to the people he rubbed shoulders with every day, his own people, his family, his neighbors, his friends.

“Lord, how many times shall I forgive my brother or sister who sins against me? Up to seven times?” (Matthew 18:21)

Forgiveness is tough. Peter’s suggestion of seven-fold forgiveness probably seemed, to him, to be superbly gracious. Jesus’ answer showed how feeble our forgiveness usually is. We are to forgive because God has forgiven us of so much more (Colossians 3:13). We forgive not because a person deserves it. “Deserve” has nothing to do with grace. We forgive because it’s the right thing to do. That person might not deserve our forgiveness but neither did we deserve God’s, and yet God forgave us anyway.

“What shall I do then with Jesus?” (Matthew 27:22)

This was Pilate’s question to the crowd gathered at Jesus’ trial. Their answer: “Crucify Him!” Their shout a few days earlier had been different: “Hosanna to the Son of David! Blessed is he who comes in the name of the Lord!” (Matthew 21:9). It is amazing how unfulfilled expectations and a little peer pressure can change public opinion. In first-century Jerusalem, people who had an errant view of Jesus and His mission rejected Him; so, today, people who come to the Christian faith with an errant understanding of who Christ is will eventually turn away. We must make sure we accurately present who Jesus is and what Christianity is all about when we share our faith.

“Who do you say I am?” (Matthew 16:15)

This question, from Jesus, is one of the most important that a person will ever answer. For most people, He is a good teacher. For some He is a prophet. For others He is a legend. Peter’s answer, “You are the Messiah, the Son of the living God,” is the correct answer (Matthew 16:16). C. S. Lewis addresses the issue of the various understandings of who Jesus is in his book Mere Christianity:

“I am trying here to prevent anyone saying the really foolish thing that people often say about Him: I’m ready to accept Jesus as a great moral teacher, but I don’t accept his claim to be God. That is the one thing we must not say. A man who was merely a man and said the sort of things Jesus said would not be a great moral teacher. He would either be a lunatic—on the level with the man who says he is a poached egg—or else he would be the Devil of Hell. You must make your choice. Either this man was, and is, the Son of God, or else a madman or something worse. You can shut him up for a fool, you can spit at him and kill him as a demon or you can fall at his feet and call him Lord and God, but let us not come with any patronizing nonsense about his being a great human teacher. He has not left that open to us. He did not intend to.”

“What good is it for someone to gain the whole world, yet forfeit their soul?” (Mark 8:36)

If the cost is one’s soul, then whatever is gained—even the whole world—is good for nothing. Sadly, “nothing” is what the vast majority of people strive after—the things of this world. To lose one’s soul has two meanings. First, the more obvious meaning is that one loses his soul for eternity, experiencing eternal death in hell. However, seeking to gain the whole world will also cause you to lose your soul in a different way, during this life. You will never experience the abundant life that is available through Jesus Christ (John 10:10). Solomon gave himself over to pleasure and denied himself nothing, yet he said, “Everything was meaningless, a chasing after the wind; nothing was gained” (Ecclesiastes 2:10–11).

“Good teacher, what must I do to inherit eternal life?” (Luke 18:18) and “What must I do to be saved?” (Acts 16:30)

It is interesting to see the very different responses of Jesus and Paul to what was essentially the same question. Jesus, knowing the self-righteous mindset of the rich young ruler, told him to obey the commandments. The man only thought he was righteous; Jesus knew that materialism and greed were preventing the man from truly seeking salvation. The man first needed to understand that he was a sinner in need of a Savior. Paul, recognizing that the Philippian jailer was ready to be saved, declared, “Believe in the Lord Jesus Christ and you will be saved.” The jailer believed, and his family followed him in accepting Jesus as Savior. So, recognizing where a person is at in his or her spiritual journey can impact how we answer someone’s questions and change the starting point in our presentation of the gospel.

“How can someone be born when they are old? Surely they cannot enter a second time into their mother’s womb to be born!” (John 3:4)

This question came from Nicodemus when Jesus told him that he needed to be born again. People today still misunderstand what being born again means. Most everyone understands that being born again is not a reference to a second physical birth. However, most fail to understand the full implication of the term. Becoming a Christian—becoming born again—is beginning an entirely new life. It is moving from a state of spiritual death to a state of spiritual life (John 5:24). It is becoming a new creation (2 Corinthians 5:17). Being born again is not adding something to your existing life; it is radically replacing your existing life.

“Shall we go on sinning so that grace may increase?” (Romans 6:1)

We are saved by grace (Ephesians 2:8). When we place our faith in Jesus Christ, all of our sins are forgiven and we are guaranteed eternal life in heaven. Salvation is God’s gift of grace. Does this mean that a Christian can live however he or she wants and still be saved? Yes. But a true Christian will not live “however he or she wants.” A Christian has a new Master and does not serve himself any more. A Christian will grow spiritually, progressively, in the new life God has given him. Grace is not a license to sin. Willful, unrepentant sin in a person’s life makes a mockery of grace and calls into question that person’s salvation (1 John 3:6). Yes, there are times of failure and rebellion in a Christian’s life. And, no, sinless perfection is not possible this side of glory. But the Christian is to live out of gratitude for God’s grace, not take advantage of God’s grace. The balance is found in Jesus’ words to the woman taken in adultery. After refusing to condemn her, He said, “Go now and leave your life of sin” (John 8:11).

“If God is for us, who can be against us?” (Romans 8:31)

Children of God will face opposition in this world (John 15:18). The devil and his demons oppose us. Many people in the world oppose us. The philosophies, values, and priorities of the world stand against us. In terms of our earthly lives, we can be overcome, defeated, even killed. But, in terms of eternity, God has promised that we will overcome (1 John 5:4). What is the worst thing that could possibly happen to us in this world? Death. For those who are born of God, what happens after death? Eternity in the most glorious place imaginable.

There are many other great questions in the Bible: questions from seekers, questions from scoffers, questions from discouraged believers, and questions from God. Don’t be afraid to ask questions, but be ready to accept God’s answer when it comes.

Return to:

Questions about the Bible

What are the most famous/important questions in the Bible?

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 1   +   1   =