Nothing Is Useless (Anh & Việt)

Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/  12/6/2017

Nothing Is Useless

Nothing you do for the Lord is ever useless. 1 Corinthians 15:58 nlt

In my third year battling discouragement and depression caused by limited mobility and chronic pain, I confided to a friend, “My body’s falling apart. I feel like I have nothing of value to offer God or anyone else.”

Her hand rested on mine. “Would you say it doesn’t make a difference when I greet you with a smile or listen to you? Would you tell me it’s worthless when I pray for you or offer a kind word?”

Do what you can with what you have and leave the results to God.

I settled into my recliner. “Of course not.”

She frowned. “Then why are you telling yourself those lies? You do all those things for me and for others.”

I thanked God for reminding me that nothing we do for Him is useless.

In 1 Corinthians 15, Paul assures us that our bodies may be weak now but they will be “raised in power” (v. 43). Because God promises we’ll be resurrected through Christ, we can trust Him to use every offering, every small effort done for Him, to make a difference in His kingdom (v. 58).

Even when we’re physically limited, a smile, a word of encouragement, a prayer, or a display of faith during our trial can be used to minister to the diverse and interdependent body of Christ. When we serve the Lord, no job or act of love is too menial to matter.

1 Corinthians 15:42-58New International Version (NIV)

42 So will it be with the resurrection of the dead. The body that is sown is perishable, it is raised imperishable; 43 it is sown in dishonor, it is raised in glory; it is sown in weakness, it is raised in power; 44 it is sown a natural body, it is raised a spiritual body.

If there is a natural body, there is also a spiritual body. 45 So it is written: “The first man Adam became a living being”[a];the last Adam, a life-giving spirit. 46 The spiritual did not come first, but the natural, and after that the spiritual. 47 The first man was of the dust of the earth; the second man is of heaven. 48 As was the earthly man, so are those who are of the earth; and as is the heavenly man, so also are those who are of heaven. 49 And just as we have borne the image of the earthly man, so shall we[b] bear the image of the heavenly man.

50 I declare to you, brothers and sisters, that flesh and bloodcannot inherit the kingdom of God, nor does the perishable inherit the imperishable. 51 Listen, I tell you a mystery: We will not all sleep, but we will all be changed— 52 in a flash, in the twinkling of an eye, at the last trumpet. For the trumpet will sound, the dead will be raised imperishable, and we will be changed. 53 For the perishable must clothe itself with the imperishable, and the mortal with immortality. 54 When the perishable has been clothed with the imperishable, and the mortal with immortality, then the saying that is written will come true: “Death has been swallowed up in victory.”[c]

55 “Where, O death, is your victory?
    Where, O death, is your sting?”[d]

56 The sting of death is sin, and the power of sin is the law.57 But thanks be to God! He gives us the victory through our Lord Jesus Christ.

58 Therefore, my dear brothers and sisters, stand firm. Let nothing move you. Always give yourselves fully to the work of the Lord, because you know that your labor in the Lord is not in vain.

 

Jesus, thank You for valuing us and using us to build up others.

Do what you can with what you have and leave the results to God.

By Xochitl Dixon | See Other Authors

INSIGHT:

What small act of service can you perform today out of love for God?

Không Gì Là Vô Ích

I Cô-rinh-tô 15:42-581934 Vietnamese Bible (VIET)

42 Sự sống lại của kẻ chết cũng như vậy. Thân thể đã gieo ra là hay hư nát, mà sống lại là không hay hư nát;

43 đã gieo ra là nhục, mà sống lại là vinh; đã gieo ra là yếu, mà sống lại là mạnh;

44 đã gieo ra là thể huyết khí, mà sống lại là thể thiêng liêng. Nếu đã có thể huyết khí, thì cũng có thể thiêng liêng;

45 ấy vậy, có lời chép rằng: Người thứ nhứt là A-đam đã nên linh hồn sống. A-đam sau hết là thần ban sự sống.

46 Nhưng chẳng phải thể thiêng liêng đến trước, ấy là thể huyết khí; rồi thể thiêng liêng đến sau.

47 Người thứ nhứt bởi đất mà ra, là thuộc về đất, người thứ hai bởi trời mà ra.

48 Người thuộc về đất thể nào, thì những kẻ thuộc về đất cũng thể ấy; người thuộc về trời thể nào, thì những kẻ thuộc về trời cũng thể ấy.

49 Như chúng ta đã mang ảnh tượng của người thuộc về đất, thì chúng ta cũng sẽ mang ảnh tượng của người thuộc về trời.

50 Hỡi anh em, tôi đoán quyết rằng thịt và máu chẳng hưởng nước Đức Chúa Trời được, và sự hay hư nát không hưởng sự không hay hư nát được.

51 Nầy là sự mầu nhiệm tôi tỏ cho anh em: Chúng ta không ngủ hết, nhưng hết thảy đều sẽ biến hóa,

52 trong giây phút, trong nháy mắt, lúc tiếng kèn chót; vì kèn sẽ thổi, kẻ chết đều sống lại được không hay hư nát, và chúng ta đều sẽ biến hóa.

53 Vả, thể hay hư nát nầy phải mặc lấy sự không hay hư nát, và thể hay chết nầy phải mặc lấy sự không hay chết.

54 Khi nào thể hay hư nát nầy mặc lấy sự không hay hư nát, thể hay chết nầy mặc lấy sự không hay chết, thì được ứng nghiệm lời Kinh Thánh rằng: Sự chết đã bị nuốt mất trong sự thắng.

55 Hỡi sự chết, sự thắng của mầy ở đâu? Hỡi sự chết, cái nọc của mầy ở đâu?

56 Cái nọc sự chết là tội lỗi, sức mạnh tội lỗi là luật pháp.

57 Nhưng, tạ ơn Đức Chúa Trời đã cho chúng ta sự thắng, nhờ Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta.

58 Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hãy vững vàng, chớ rúng động, hãy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu.

Công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu. I Cô-rinh-tô 15:58

Sau ba năm chiến đấu với sự chán nản và trầm cảm vì chứng đau nhức kinh niên buộc tôi phải hạn chế cử động, tôi tâm sự với một người bạn: “Thân thể tôi rã rời. Tôi cảm thấy mình không còn giá trị gì với Chúa hay với người khác nữa.”

Bạn tôi đặt tay lên tôi và nói: “Có phải cậu nói rằng chẳng có gì khác biệt khi mình mỉm cười chào cậu hay lắng nghe cậu không? Có phải cậu cho rằng thật vô ích khi mình cầu nguyện cho cậu hay khích lệ cậu không?”

Tôi dựa vào ghế và nói: “Tất nhiên là không.”

Cô ấy cau mày. “Vậy sao cậu lại tự nói với mình những lời dối trá đó? Cậu đã làm mọi việc đó cho mình và cho nhiều người khác.”

Tôi cảm ơn Chúa đã nhắc tôi rằng không có gì chúng ta làm cho Ngài là vô ích.

Trong I Cô-rinh-tô 15, Phao-lô đảm bảo với chúng ta rằng bây giờ thân thể chúng ta có thể yếu đuối nhưng sẽ “sống lại là mạnh mẽ” (c. 43). Vì Chúa hứa rằng chúng ta sẽ được sống lại nhờ Đấng Christ, nên chúng ta có thể tin cậy Ngài sẽ sử dụng mọi điều chúng ta dâng lên cho Ngài, mọi nỗ lực vì Ngài để tạo sự khác biệt trong vương quốc Ngài (c. 58).

Ngay cả khi chúng ta bị hạn chế về thể chất, nhưng một nụ cười, một lời khích lệ, một lời cầu nguyện hay một sự bày tỏ đức tin trong lúc thử thách cũng có thể được dùng để gây dựng thân thể của Đấng Christ, là thân thể bao gồm nhiều chi thể phụ thuộc lẫn nhau. Khi chúng ta hầu việc Chúa thì sẽ không có việc làm hay hành động yêu thương nào quá hèn mọn đến nỗi không có giá trị gì.

Lạy Chúa Jêsus, cảm ơn Ngài đã xem con là quý trọng và sử dụng chúng con để gây dựng người khác.

Hãy làm hết sức có thể với những gì bạn có và giao phó kết quả cho Chúa.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 5   +   3   =