Sách II Sa-mu-ên

Sách II Sa-mu-ên

Tác giả: Sách II Sa-mu-ên không xác định được tác giả. Nó không được viết bởi tiên tri Sa-mu-ên, bởi vì ông đã qua đời trong sách I Sa-mu-ên. Tác giả có thể là Na-than và Gát (I Sử kí 29:29)

Thời gian viết: Ban đầu, sách I Sa-mu-ên và sách II Sa-mu-ên là một sách. Các dịch giả của bản Septuagint đã phân chia chúng, và chúng ta đã giữ lại sự phân chia kể từ đó. Các sự kiện của sách I Sa-mu-ên trải dài khoảng 100 năm, từ 1100 năm TCN đến 1000 năm TCN. Các sự kiện của sách II Sa-mu-ên trải thêm 40 năm. Thời gian viết sách, sẽ là khoảng sau năm 960 TCN.

Mục đích viết: sách II Sa-mu-ên là kỷ lục của vua Da-vít. Cuốn sách này đặt giao ước với Đa-vít trong bối cảnh lịch sử của nó.

Những câu Kinh thánh then chốt:”

II Sa-mu-ên 7:16, “Như vậy, nhà ngươi và nước ngươi được vững bền trước mặt ngươi đời đời; ngôi ngươi sẽ được vững lập đến mãi mãi.”

II Sa-mu-ên 19:4, “Vua trùm mặt, la lớn tiếng lên rằng: Ôi, Áp-sa-lôm, con trai ta! Ôi, Áp-sa-lôm, con trai ta! Con trai ta!”

II Sa-mu-ên 22:2-4, “Đức Giê-hô-va là hòn đá và đồn lũy tôi, Đấng giải cứu tôi. Đức Chúa Trời tôi là hòn đá tôi, nơi tôi sẽ nương náu mình, Là thuẫn đỡ tôi, sừng chửng cứu tôi, Ngọn tháp cao và nơi nương dựa của tôi. Hỡi Đấng che chở tôi! Ấy Ngài giải cứu tôi khỏi sự hung bạo.”

Tóm tắt ngắn gọn: Sách II Sa-mu-ên có thể được chia thành hai phần chính – Chiến thắng của Đa-vít (đoạn 1-10) và những rắc rối của Đa-vít (đoạn 11-20). Phần cuối của sách (đoạn 21-24) là phụ lục không theo thời gian chứa đựng thêm những thông tin chi tiết về triều đại vua Đa-vít.

Sách bắt đầu với việc Đa-vít nhận được tin về cái chết của Sau-lơ và con trai của ông. Ông tuyên bố một thời gian để tang. Ngay sau đó, Đa-vít được trao vương miện làm vua Giu-đa, trong khi Ích-bô-sết, một trong những người con trai còn sống sót của Sau-lơ, được trao vương miện làm vua Y-sơ-ra-ên (đoạn 2). Một cuộc nội chiến diễn ra sau đó, nhưng Ích-bô-sết bị sát hại, và người Y-sơ-ra-ên yêu cầu vua Đa-vít lên cai trị họ (đoạn 4-5).

Vua Đa-vít chuyển thủ đô của đất nước từ Hê-bơ-rơ đến Giê-ru-sa-lem và sau đó chuyển Hòm Giao Ước (đoạn 5-6). Kế hoạch xây dựng đền thờ ở Giê-ru-sa-lem của vua Đa-vít bị bác bỏ bởi Đức Chúa Trời, Người sau đó hứa với vua Đa-vít những điều sau đây: 1) Vua Đa-vít sẽ có một đứa con trai để cai trị sau ông; 2) Con trai của Đa-vít sẽ xây dựng đền thờ; 3) Ngôi chiếm giữ bởi dòng dõi Đa-vít sẽ được đời đời; và 4) Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ cất sự thương xót của Ngài khỏi nhà vua Ða-vít (II Sa-mu-ên 7: 4-16).

Vua Đa-vít lãnh đạo dân Y-sơ-ra-ên giành chiến thắng trước rất nhiều các quốc gia thù địch xung quanh họ. Vua cũng thể hiện lòng nhân từ đối với gia đình của Giô-na-than bằng cách giúp đỡ Mê-phi-bô-sết, con trai tàn tật của Giô-na-than (đoạn 8-10).

Sau đó, Vua Đa-vít sa ngã. Vua đem lòng ham muốn một người phụ nữ xinh đẹp tên là Bát-sê-ba, phạm tội ngoại tình với bà ấy, và sau đó đã sát hại chồng bà (Đoạn 11). Khi tiên tri Na-than đương đầu với tội lỗi vua Đa-vít, vua Đa-vít thú nhận, và Đức Chúa Trời đã ân cần tha thứ. Tuy nhiên, Chúa nói với vua Đa-vít rằng rắc rối sẽ phát sinh từ bên trong gia đình riêng của vua.

Rắc rối đến khi con trai đầu lòng của vua Đa-vít, Am-nôn, hãm hiếp chị của mình, Ta-ma. Để trả thù, anh trai của Ta-ma là Áp-sa-lôm giết Am-nôn. Áp-sa-lôm sau đó bỏ trốn khỏi Giê-ru-sa-lem hơn là phải đối mặt với sự giận dữ của cha mình. Sau đó, Áp-sa-lôm dẫn đầu một cuộc nổi loạn chống lại vua Đa-vít, và một số cộng sự cũ của vua Đa-vít tham gia cuộc nổi loạn (Đoạn 15-16). Vua Đa-vít bị buộc rời khỏi Giê-ru-sa-lem, và Áp-sa-lôm tự tôn mình lên làm vua trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên kẻ cướp ngôi bị lật độ và chống lại mong muốn của Đa-vít bị giết. Vua Đa-vít thương tiếc con trai đã qua đời của mình.

Một cảm giác chung của tình trạng bất ổn lan tràn triều đại còn lại của vua Đa-vít. Những người đàn ông Y-sơ-ra-ên đe dọa để phân chia Giu-đa, và vua Đa-vít phải ngăn chặn một cuộc nổi dậy khác (Đoạn 20).

Phụ lục của sách bao gồm các thông tin liên quan đến nạn đói trong ba năm trên đất (Đoạn 21), một bài ca của vua Đa-vít (Đoạn 22), một kỷ lục của những kỳ công của các chiến binh dũng cảm nhất của vua Đa-vít (Đoạn 23), và điều tra dân số tội lỗi và các bệnh dịch hạch theo sau của vua Đa-vít (Đoạn 24).

Những điềm báo: Chúa Jesus Christ được nhìn thấy chủ yếu trong hai phần của sách II Sa-mu-ên. Đầu tiên, giao ước với vua Đa-vít được nêu trong II Sa-mu-ên 7:16: “Như vậy, nhà ngươi và nước ngươi được vững bền trước mặt ngươi đời đời; ngôi ngươi sẽ được vững lập đến mãi mãi.” và nhắc lại trong Lu-ca 1:3-33 theo lời thiên sứ đã hiện ra với Ma-ri công bố về sự Giáng Sinh của Chúa Jesus giáng sinh với cô ấy: “Con trai ấy sẽ nên tôn trọng, được xưng là Con của Đấng Rất Cao; và Chúa, là Đức Chúa Trời, sẽ ban cho Ngài ngôi Đa-vít là tổ phụ Ngài. Ngài sẽ trị vì đời đời nhà Gia-cốp, nước Ngài vô cùng.” Đấng Christ là sự ứng nghiệm giao ước với vua Đa-vít. Ngài là con Đức Chúa Trời trong dòng vua Đa-vít người sẽ cai trị đời đời.

Thứ hai, Chúa Jesus được nhìn thấy trong bài ca của vua Đa-vít vào cuối cuộc đời vua (II Sa-mu-ên 22: 2-51). Vua ca ngợi về vầng đá, đồn lũy và sự giải cứu, sự ẩn nấp và sự cứu rỗi của Ngài. Chúa Giêsu là Vầng đá của chúng tôi (I Cô-rinh-tô 10: 4; I Phi-e-rơ 2: 7-9), Đấng Giải cứu của Y-sơ-ra-ên (Rô-ma 11:25-27), đồn lũy mà chúng ta “là kẻ đã trốn đến nơi ẩn náu, mà cầm lấy sự trông cậy đã đặt trước mặt chúng ta.”(Hê-bơ-rơ 6:18 KJV), Sự cứu rỗi duy nhất của chúng ta (Lu-ca 2:11; II Ti-mô-thê 1:10).

Áp dụng thực tiễn: Bất cứ ai cũng có sa ngã. Ngay cả một người đàn ông giống như vua Đa-vít, người thật sự mong muốn theo Chúa và người được ban phước dư dật bởi Đức Chúa Trời, đã dễ bị cám dỗ. Tội lỗi của vua Đa-vít với Bát-sê-ba là một lời cảnh báo cho tất cả chúng ta để bảo vệ trái tim của mình, đôi mắt của mình và tâm trí của mình. Sự tự hào về sự trưởng thành tâm linh và khả năng để chịu đựng sự cám dỗ bằng chính sức mạnh của chúng ta là bước đầu tiên để sụp đổ (I Cô-rinh-tô 10:12).

Đức Chúa Trời nhân từ tha thứ ngay cả những tội ác ghê tởm nhất khi chúng ta thật sự ăn năn. Tuy nhiên, việc chữa lành vết thương gây ra bởi tội lỗi không phải lúc nào cũng xóa đi những vết sẹo. Tội lỗi có những hậu quả tự nhiên, và thậm chí sau khi vua đã được tha thứ, vua Đa-vít đã nhận lại những gì mình đã gieo. Con trai của ông có được từ quan hệ bất chính với vợ của người khác (II Sa-mu-ên 12: 14-24) và vua Đa-vít phải chịu những đau khổ của sự đỗ vỡ trong mối quan hệ tình yêu của mình với Cha trên trời (Thi Thiên 32 và 51). Làm cách nào để tránh tội lỗi ở nơi đầu tiên tốt hơn, thay vì phải tìm kiếm sự tha thứ sau đó!
English Summary of the Book of 2 Samuel

Author: The Book of 2 Samuel does not identify its author. It could not be the Prophet Samuel, since he died in 1 Samuel. Possible writers include Nathan and Gad (see 1 Chronicles 29:29). Full Article: Who wrote the book of 2 Samuel? Who was the author of 2 Samuel?

Date of Writing: Originally, the books of 1 and 2 Samuel were one book. The translators of the Septuagint separated them, and we have retained that separation ever since. The events of 1 Samuel span approximately 100 years, from c. 1100 B.C. to c. 1000 B.C. The events of 2 Samuel cover another 40 years. The date of writing, then, would be sometime after 960 B.C. Full article: When was 2 Samuel written?

Purpose of Writing: 2 Samuel is the record of King David’s reign. This book places the Davidic Covenant in its historical context.

Key Verses:

“Your house and your kingdom will endure forever before me; your throne will be established forever” (2 Samuel 7:16).

“But the king covered his face, and the king cried with a loud voice, O my son Absalom, O Absalom, my son, my son!” (2 Samuel 19:4).

“”The LORD is my rock, my fortress and my deliverer; my God is my rock, in whom I take refuge, my shield and the horn of my salvation. He is my stronghold, my refuge and my savior—from violent men you save me. I call to the LORD, who is worthy of praise, and I am saved from my enemies” (2 Samuel 22:2-4).

Brief Summary: The book of 2 Samuel can be divided into two main sections—David’s triumphs (chapters 1-10) and David’s troubles (chapters 11-20). The last part of the book (chapters 21-24) is a non-chronological appendix which contains further details of David’s reign.

The book begins with David receiving news of the death of Saul and his sons. He proclaims a time of mourning. Soon afterward, David is crowned king over Judah, while Ish-bosheth, one of Saul’s surviving sons, is crowned king over Israel (chapter 2). A civil war follows, but Ish-bosheth is murdered, and the Israelites ask David to reign over them as well (chapters 4-5).

David moves the country’s capital from Hebron to Jerusalem and later moves the Ark of the Covenant (chapters 5-6). David’s plan to build a temple in Jerusalem is vetoed by God, who then promises David the following things: 1) David would have a son to rule after him; 2) David’s son would build the temple; 3) the throne occupied by David’s lineage would be established forever; and 4) God would never take His mercy from David’s house (2 Samuel 7:4-16).

David leads Israel to victory over many of the enemy nations which surrounded them. He also shows kindness to the family of Jonathan by taking in Mephibosheth, Jonathan’s crippled son (chapters 8-10).

Then David falls. He lusts for a beautiful woman named Bathsheba, commits adultery with her, and then has her husband murdered (chapter 11). When Nathan the prophet confronts David with his sin, David confesses, and God graciously forgives. However, the Lord tells David that trouble would arise from within his own household.

Trouble does come when David’s firstborn son, Amnon, rapes his half-sister, Tamar. In retaliation, Tamar’s brother Absalom kills Amnon. Absalom then flees Jerusalem rather than face his father’s anger. Later, Absalom leads a revolt against David, and some of David’s former associates join the rebellion (chapters 15-16). David is forced out of Jerusalem, and Absalom sets himself up as king for a short time. The usurper is overthrown, however, and—against David’s wishes—is killed. David mourns his fallen son.

A general feeling of unrest plagues the remainder of David’s reign. The men of Israel threaten to split from Judah, and David must suppress another uprising (chapter 20).

The book’s appendix includes information concerning a three-year famine in the land (chapter 21), a song of David (chapter 22), a record of the exploits of David’s bravest warriors (chapter 23), and David’s sinful census and the ensuing plague (chapter 24).

Foreshadowings: The Lord Jesus Christ is seen primarily in two parts of 2 Samuel. First, the Davidic Covenant as outlined in 2 Samuel 7:16: “Your house and your kingdom will endure forever before me; your throne will be established forever” and reiterated in Luke 1:31-33 in the words of the angel who appeared to Mary to announce Jesus’ birth to her: “He will be great and will be called the Son of the Most High. The Lord God will give him the throne of his father David, and he will reign over the house of Jacob forever; his kingdom will never end.” Christ is the fulfillment of the Davidic Covenant; He is the Son of God in the line of David who will reign forever.

Second, Jesus is seen in the song of David at the end of his life (2 Samuel 22:2-51). He sings of his rock, fortress and deliverer, his refuge and savior. Jesus is our Rock (1 Corinthians 10:41 Peter 2:7-9), the Deliverer of Israel (Romans 11:25-27), the fortress to whom we “have fled for refuge to lay hold upon the hope set before us” (Hebrews 6:18 KJV), and our only Savior (Luke 2:112 Timothy 1:10).

Practical Application: Anyone can fall. Even a man like David, who truly desired to follow God and who was richly blessed by God, was susceptible to temptation. David’s sin with Bathsheba should be a warning to all of us to guard our hearts, our eyes, and our minds. Pride over our spiritual maturity and our ability to withstand temptation in our own strength is the first step to a downfall (1 Corinthians 10:12).

God is gracious to forgive even the most heinous sins when we truly repent. However, healing the wound caused by sin does not always erase the scar. Sin has natural consequences, and even after he was forgiven, David reaped what he had sown. His son from the illicit union with another man’s wife was taken from him (2 Samuel 12:14-24) and David suffered the misery of a break in his loving relationship with his heavenly Father (Psalms 32 and 51). How much better to avoid sin in the first place, rather than having to seek forgiveness later!

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 0   +   7   =