Singing with Violet

Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/ 11/5/2017

Singing with Violet

I desire to depart and be with Christ, which is better by far; but it is more necessary for you that I remain in the body. Philippians 1:23–24

An elderly woman named Violet sat on her bed in a Jamaican infirmary and smiled as some teenagers stopped to visit with her. The hot, sticky, midday air came into her little group home unabated, but she didn’t complain. Instead, she began wracking her mind for a song to sing. Then a huge smile appeared and she sang, “I am running, skipping, jumping, praising the Lord!” As she sang, she swung her arms back and forth as if she were running. Tears came to those around her, for Violet had no legs. She was singing because, she said, “Jesus loves me—and in heaven I will have legs to run with.”

Violet’s joy and hopeful anticipation of heaven give new vibrancy to Paul’s words in Philippians 1 when he referred to life-and-death issues. “If I am to go on living in the body, this will mean fruitful labor for me,” he said. “I am torn between the two: I desire to depart and be with Christ, which is better by far” (vv. 22–23).

When God gives us a new beginning, we find a joy that’s never ending.

Each of us faces tough times that may cause us to long for the promise of heavenly relief. But as Violet showed us joy despite her current circumstances, we too can keep “running, skipping, praising the Lord”—both for the abundant life He gives us here and for the ultimate joy that awaits us.

Lord, when times are tough, help me to find joy. Help us to live in the tough times of this world with happiness while looking ahead to something “better by far.” 

 

 

When God gives us a new beginning, we find a joy that’s never ending.

INSIGHT:

Paul’s mixed feelings about life didn’t seem to be rooted in a moment of crisis or despair. Ever since his encounter with the resurrected Christ on the road to Damascus he’d found a different understanding of what it means to live with purpose and to die with gain. Before he met Christ, his goal had been to inflict pain and suffering on followers of Jesus. But then he learned what it meant to consider it an honor to accept whatever it took to help others discover the mercy and kindness he’d found in Jesus.

Describing the love that he now wanted others to know for themselves, Paul wrote, “I long for all of you with the affection of Christ Jesus. And this is my prayer: that your love may abound more and more” (Phil. 1:8–9). Now—whether in life or death—Paul believed he couldn’t lose. 

Cùng Hát Với Bà Violet

Tôi muốn ra đi và về ở với Đấng Christ là điều tốt hơn rất nhiều. Nhưng tôi còn ở lại trong thân xác, ấy là điều cần thiết hơn cho anh em. Phi-líp 1:23–24

Cụ bà Violet thường ngồi trên giường và mỉm cười khi một số thiếu niên đến thăm bà tại trạm xá ở Jamaica. Dù không khí nóng ẩm buổi trưa cứ tràn vào không ngớt nhưng bà không hề than phiền. Thay vào đó, bà cứ cố nhớ một bài hát nào đó, rồi cười thật tươi và bắt đầu hát: “Tôi đang chạy, nhún nhảy, ngợi khen Chúa!” Khi hát, bà đánh tay như thể bà đang chạy vậy. Những người xung quanh vô cùng xúc động vì bà Violet bị cụt chân. Bà hát vì bà nói rằng: “Chúa Jêsus yêu thương tôi—và trên thiên đàng tôi sẽ có lại đôi chân để chạy nhảy.”

Niềm vui và niềm hy vọng của bà Violet về thiên đàng càng làm cho những lời của sứ đồ Phao-lô trong Phi-líp chương 1 trở nên sống động hơn khi ông nói đến vấn đề liên quan đến sự sống và cái chết. Ông nói: “Nếu tôi còn sống trong thân xác mà công việc tôi vẫn kết quả thì tôi không biết phải chọn điều nào. Tôi bị giằng co giữa hai đàng: Tôi muốn ra đi và về ở với Đấng Christ là điều tốt hơn rất nhiều” (c.22–23).

Mỗi chúng ta đều đối diện với những lúc khó khăn khiến chúng ta trông mong lời hứa về thiên đàng, là nơi không có đau đớn, buồn rầu. Nhưng như bà Violet đã cho thấy sự vui mừng vượt trên hoàn cảnh, chúng ta cũng có thể tiếp tục “chạy, nhún nhảy và ca ngợi Chúa”—cả về sự sống sung mãn mà Ngài đã ban cho chúng ta trong trần gian này, lẫn niềm vui bất tận đang chờ đợi chúng ta trong tương lai.

Lạy Chúa, xin giúp con tìm thấy niềm vui trong những lúc khó khăn. Xin giúp chúng con trải qua những gian khó trong thế gian này với niềm vui và lòng trông đợi về điều “tốt hơn rất nhiều” ở phía trước.

Khi Chúa ban cho chúng ta một khởi đầu mới, chúng ta sẽ tìm thấy niềm vui bất tận.

CHÚ GIẢI:

Những cảm xúc lẫn lộn của Phao-lô về cuộc sống dường như không xuất phát từ một khoảnh khắc khủng hoảng hay tuyệt vọng. Kể từ lúc ông gặp gỡ Đấng Christ phục sinh trên đường đến Đa-mách, ông đã có một sự hiểu biết mới mẻ về ý nghĩa của việc sống có mục đích và chết là ích lợi. Trước khi gặp Đấng Christ, mục tiêu của ông là gây đau khổ cho những người theo Chúa Jêsus. Nhưng sau đó ông đã biết rằng thật là một vinh dự khi chấp nhận trả giá để giúp người khác khám phá sự thương xót và nhân từ mà ông đã thấy nơi Chúa Jêsus.

Mô tả tình yêu mà giờ đây ông muốn người khác biết, Phao-lô đã viết: “Tôi thương mến tất cả anh em bằng tình yêu thương của Đấng Christ Jêsus. Điều tôi cầu xin, ấy là tình yêu thương của anh em ngày càng gia tăng” (Phil. 1:8-9). Giờ đây—dù sống hay chết —Phao-lô tin rằng ông không bị hư mất.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 3   +   8   =