Chúa có thực sự tốt lành, và điều đó có ý nghĩa gì?

Câu hỏi này xuất hiện trong tâm trí tôi khi tôi suy ngẫm về hàng loạt thông báo đính hôn gần đây. Từ đầu xuân cho đến suốt mùa hè, bảng tin Facebook của tôi tràn ngập những bức ảnh nhẫn đính hôn lấp lánh và những cặp đôi đang mỉm cười hạnh phúc trong những bức ảnh tự chụp. Nhiều cập nhật trạng thái của họ đều lặp lại cùng một cảm xúc: “Chúa thật tốt lành!”

Tôi không nghi ngờ những lời đó, và việc hai con người đến với nhau trong hôn nhân giữa thế giới đầy rối ren này chắc chắn là điều đáng để ăn mừng. Tuy nhiên, tôi tự hỏi:  chúng ta gọi Chúa là tốt lành khi mọi việc diễn ra suôn sẻ, nhưng nếu mọi việc trở nên tồi tệ thì sao, Ngài có còn tốt lành không? Người này đang chuẩn bị đám cưới, trong khi người khác lại nhận đơn ly hôn, liệu sự tốt lành của Chúa có thay đổi chăng?

Tôi lập tức tìm đến Kinh Thánh và dành thời gian tra cứu từ ‘tốt lành’. Phải nói rằng, Kinh Thánh đề cập rất nhiều đến sự ‘tốt lành’. Chỉ riêng trong bản King James, Bible Gateway đã tìm thấy hơn 700 tham chiếu.

Điều đầu tiên tôi nhận thấy là Chúa chính là Đấng có thẩm quyền tối cao để định nghĩa thế nào là tốt lành. Ngài là Đấng đầu tiên tuyên bố một điều gì đó là ‘tốt lành’ khi Ngài tạo dựng vũ trụ trong Sáng-thế Ký chương 1.

Trước khi chúng ta có thể dán nhãn một người hay một tình huống là ‘tốt’, chúng ta phải nhìn vào Chúa. Và nếu như vậy, chúng ta cần xem định nghĩa của Chúa về sự tốt lành là gì. Tôi tin rằng nó bao hàm nhiều khía cạnh, nhưng đây là những gì tôi đã học được cho đến thời điểm hiện tại:

Tốt lành nghĩa là trọn vẹn. Khi từ ‘trọn vẹn’ được dùng trong Kinh Thánh, nó không có nghĩa là ‘không có khiếm khuyết’. Thực ra, từ này có nghĩa là ‘đầy đủ’ hoặc ‘hoàn tất’. Một điều gì đó là trọn vẹn khi nó đã hoàn thành và đầy trọn. Hãy nhìn vào sự sáng tạo, Chúa đã tuyên bố mỗi thành quả sáng tạo đều tốt lành khi nó được hoàn tất.

Tốt lành cũng có nghĩa là dư dật. Một điều tốt lành sẽ không cho thấy dấu hiệu của sự thiếu thốn, và sự dư dật đó là điều tốt lành cho chúng ta. Đó là lý do tại sao Chúa phán A-đam ở một mình thì không tốt (Sáng-thế Ký 2:18). Ông đang thiếu thốn, vì vậy Chúa ban cho ông Ê-va. Sự tốt lành của Chúa ban cho chúng ta nhiều hơn những gì chúng ta cần để giữ mối liên hệ với Chúa và làm theo ý muốn Ngài.

Tốt lành còn có nghĩa là công chính. Đa-vít đã than thở về những kẻ gian ác thời bấy giờ: ‘Chẳng có ai làm điều lành, dẫu một người cũng không’(Thi-thiên 14:3). Tuy nhiên, ông lại nói trong chương 25, ‘Đức Giê-hô-va là tốt lành và chính trực, vì thế, Ngài chỉ dạy con đường cho kẻ có tội’ (Thi-thiên 25:8).

Chúng ta biết rằng điều lành đối nghịch với điều ác, và làm điều lành là một lựa chọn mà chúng ta phải thực hiện. Chúa ban cho chúng ta khả năng làm điều đúng đắn vì Ngài chính là nguồn cội tối cao của sự tốt lành.

Vậy, Chúa có thực sự tốt lành không? Hãy trở lại câu hỏi này. Trước hết, hãy tách nó ra khỏi bối cảnh chúng ta chỉ cầu xin những điều mình muốn. Việc Chúa nhậm lời cầu nguyện luôn là điều tuyệt vời; tuy nhiên, sự tốt lành của Ngài không bắt đầu và kết thúc ở đó.

Ngài có dư dật không? Chắc chắn rồi. Ngài không thể bị giới hạn trong không gian và thời gian. Ngài sở hữu các bầy súc vật trên hàng nghìn đồi núi  (Thi-thiên 50:10). Tình yêu của Ngài là vô hạn và lòng thương xót của Ngài còn đời đời. Ngài luôn là nguồn dư dật vượt trên mọi nhu cầu của chúng ta, hôm nay và mãi mãi.

Ngài có trọn vẹn không? Có, Ngài không cần bất cứ điều gì khác để làm Đức Chúa Trời. Ngài tự thân đầy đủ và trọn vẹn.

Ngài có công chính không? Tất nhiên. Chúa chính là tác giả của đạo đức.

Vì vậy, câu trả lời là ‘Chúa thật sự tốt lành’. Bất chấp những thăng trầm—dù chúng ta đang vui mừng trên đỉnh núi hay đang chìm đắm trong thung lũng—Chúa vẫn tốt lành. Và sự tốt lành của Ngài là một nền tảng vững chắc để bạn xây dựng đức tin của mình trên đó.

Dịch & biên tập: Eunice Tu

Nguồn: cbn.com

Copy từ: HOITHANH.COM