Tội lỗi tình dục giữa vòng những người hầu việc Chúa

Tội lỗi tình dục giữa vòng những người hầu việc Chúa

Dưỡng linh
11:20 27/08/2026

Oneway.vn – Trong suốt hai mươi năm qua, hàng ngàn người nam đang tranh đấu với tội lỗi tình dục đã tìm đến chương trình tư vấn chuyên sâu của chúng tôi. Đáng chú ý, hơn một nửa trong số họ là các mục sư và giáo sĩ.

ảnh minh họa

Tôi chỉ ước sao những gì chúng tôi chứng kiến là một trường hợp hiếm hoi.

Nhiều năm trước, một giáo sư thần học từng nói với tôi: “Chúng tôi không còn hỏi các tân sinh viên liệu họ có đang tranh chiến với tội lỗi tình dục hay không nữa, vì chúng tôi mặc định rằng hầu như ai cũng đang phải đối diện với vấn đề này. Điều chúng tôi hỏi bây giờ là: ‘Sự tranh đấu ấy nghiêm trọng đến mức nào?’”

Một tổ chức truyền giáo từng cho tôi biết rằng 80% ứng viên của họ tự nguyện thừa nhận mình đang vật lộn với phim ảnh khiêu dâm. Vấn đề nghiêm trọng đến mức khiến công tác truyền giáo rơi vào cảnh thiếu nhân sự.

Nhưng phim ảnh khiêu dâm chỉ là một mức độ của tội lỗi tình dục – một hình thức thỏa mãn tình dục bằng thị giác, hay nói cách khác, là ngoại tình trong lòng. Ngoại tình về thể xác còn bao gồm những mối quan hệ ngoài hôn nhân, ngoại tình lặp đi lặp lại, mại dâm và quan hệ đồng tính. Ngoài ra, ngay trong vòng những người hầu việc Chúa còn có những hành vi tình dục khác thuộc về “những công việc vô ích của sự tối tăm”, ghê tởm đến mức “dù chỉ nói đến những gì họ làm một cách lén lút cũng đã xấu hổ rồi” (Ê-phê-sô 5:11–12).

Muốn đối diện với thực trạng này, trước hết chúng ta phải hiểu đúng vấn đề, xin Chúa soi xét chính lòng mình và giúp những người sa ngã được phục hồi “tinh thần khiêm nhu” (Ga-la-ti 6:1).

Suốt một thời gian dài, tôi luôn trăn trở với hai câu hỏi: Vì sao người ta cứ hết lần này đến lần khác quay trở lại với tội lỗi tình dục? Và điều gì khiến một người thật sự có thể từ bỏ nó?

Sâu xa hơn cả một căn bệnh

Trước hết, sau hai mươi năm đồng hành với những người đang bị tội lỗi tình dục trói buộc, tôi ngày càng tin rằng việc xem “nghiện tình dục” đơn thuần như một căn bệnh vẫn chưa phản ánh hết mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nếu thật sự muốn đối diện nghiêm túc với thực trạng này trong Hội Thánh, chúng ta không thể để cách nhìn của mình bị lệch hướng. Gốc rễ của vấn đề nằm sâu hơn nhiều. Ngay cả một chút dục vọng tưởng như nhỏ nhặt cũng cho thấy sự bại hoại đã ăn sâu trong lòng người. Đây là một sự trói buộc mà không một phương pháp kiểm soát hành vi, chương trình phục hồi hay hình thức tư vấn nào có thể tự mình tháo gỡ. Tội lỗi đã ăn sâu và tàn phá con người từ bên trong đến mức chúng ta không thể tự sức mình thay đổi.

Khi một người bị tội lỗi tình dục khống chế, họ không thể đặt hy vọng vào việc tự sửa mình hay cố gắng bằng sức riêng, bởi họ vẫn đang sống theo “những dục vọng của xác thịt, theo đuổi các đam mê của xác thịt và tâm trí” (Ê-phê-sô 2:3). Nói thẳng ra, những người cứ tiếp tục sống trong tội lỗi tình dục đã “chết vì những vi phạm và tội lỗi của mình” (Ê-phê-sô 2:1). Chết – nghĩa là không còn sự sống thuộc linh. Không còn tìm thấy sự thỏa lòng nơi Chúa. Không còn sống cho mục đích của Ngài. Sự thánh sạch đã chết. Sự khôn ngoan đã chết. Tình yêu thương đã chết. Giống như Đa-vít, người phạm tội tà dâm đã phạm tội “với Đức Giê-hô-va” (II Sa-mu-ên 12:13), và qua đó đã “xúc phạm đến Ngài” (II Sa-mu-ên 12:14). Đáng sợ hơn, Kinh Thánh nói rằng họ “là con của sự thịnh nộ” (Ê-phê-sô 2:3).

Tôi tin rằng một số quan điểm về nghiện ngập đã khiến người ta xem nhẹ mức độ nghiêm trọng của tội lỗi, đồng thời không thấy hết sự cần thiết của công việc Chúa trong đời sống một con người. Người nghiện tình dục thường được khuyến khích tin rằng họ chỉ có thể phục hồi khi trước hết chấp nhận rằng sâu bên trong mình vẫn là một người tốt, chỉ có điều đang mắc phải một căn bệnh.

Cách chúng ta nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định cách chúng ta tìm kiếm giải pháp. Như vậy, những người “tốt” chỉ cần nghiêm túc, tuân theo các bước phục hồi và duy trì quá trình đó. Nhưng thực tế thì ngược lại. Khi xử lý tội lỗi tình dục, chúng ta phải giữ vững lời dạy dỗ của Đức Chúa Jêsus Christ: “Vì từ bên trong, từ lòng người mà sinh ra những ác ý như: tà dâm… ngoại tình” (Mác 7:21).

Trong bản chất tội lỗi của mình, chúng ta luôn có khuynh hướng chiều theo những ham muốn của bản thân và chống nghịch Chúa, và không hiểu đúng về mức độ nghiêm trọng của vấn đề mình đang gặp phải. Lòng người là dối trá, và nếu không có sự biến đổi siêu nhiên, vấn đề sẽ ngày càng tồi tệ hơn. Hy vọng duy nhất chính là “ân điển cứu chuộc của Đức Chúa Trời . . . dạy chúng ta từ bỏ sự không tin kính và dục vọng trần gian để sống một cách tiết độ, công chính và tin kính trong đời nầy” (Tít 2:11–12).

Hãy nhìn kỹ, bạn sẽ thấy những người sa vào tội lỗi tình dục cuối cùng đều thất vọng với chính thứ khoái lạc mà họ theo đuổi, bởi điều họ thật sự tìm kiếm chỉ là một dạng thân mật giả tạo. Một người trong chức vụ từng vướng vào hai mối quan hệ ngoại tình đã tâm sự: “Trớ trêu là ngay sau khi quan hệ xong, tôi bật khóc, lòng tan nát vì những gì mình vừa làm. Vậy mà rồi tôi vẫn cứ quay trở lại chính mối quan hệ tội lỗi ấy.”

Tuy là những con người tội lỗi, chúng ta vẫn được Chúa tạo dựng nên với những khao khát được yêu thương, gần gũi và gắn kết. Vì thế, “cách để chiến đấu với dục vọng là nuôi dưỡng đức tin bằng lời hứa quý báu và lớn lao, rằng những người có lòng trong sạch sẽ được thấy Chúa vinh hiển – Đấng duy nhất có thể làm thỏa mãn họ trọn vẹn – mặt đối mặt” (Future Grace, tr. 338).

Thế nhưng, khi không tìm thấy niềm vui trong mối tương giao thật với Chúa, người sa vào tội lỗi tình dục cuối cùng cũng chẳng tìm thấy niềm vui nơi thứ thân mật giả tạo mà mình theo đuổi. Sự thân mật thật luôn có cả đau đớn lẫn khoái lạc; còn sự thân mật giả tạo thì hứa hẹn một thứ khoái lạc không đau đớn, nhưng rốt cuộc chẳng bao giờ đem lại sự thỏa lòng thật sự. Đó cũng là một phần của cái giá phải trả khi con người “đổi chân lý của Đức Chúa Trời để lấy sự dối trá” (Rô-ma 1:25): có thể có được khoái lạc trong chốc lát, nhưng rồi phải đối diện với hậu quả đau đớn lâu dài.

Sự dối trá ngày càng chồng chất

Sự dối trá ăn sâu hơn chúng ta vẫn nghĩ. Nó gắn chặt với tội lỗi tình dục ở hai cấp độ.

Trước hết là lối sống hai mặt: những cuộc hẹn lén lút, hàng giờ ẩn danh trước màn hình máy tính, hoặc lợi dụng những khoảng thời gian không ai kiểm soát khi ở xa văn phòng hay gia đình. Những hành vi ấy được che giấu rất kỹ, nhưng để giữ kín chúng, người ta phải nói dối, rồi lại tiếp tục nói dối để che đậy cho những lời nói dối trước đó. Thực chất, người ta giữ bí mật vì muốn tiếp tục làm điều mình đang làm. Nhưng chính việc che giấu tội lỗi tình dục cũng cho thấy một người đang cố tình tránh xa ánh sáng. “Loài người ưa thích bóng tối hơn ánh sáng, vì việc làm của họ là xấu xa” (Giăng 3:19).

Cấp độ thứ hai của sự dối trá là tự lừa dối chính mình. Khi lòng người vốn đã dối trá, chúng ta rất dễ nhìn những góc khuất trong đời sống mình theo cách có lợi cho bản thân, đặc biệt là những tội lỗi tình dục được giấu kín. Một người có thể tìm đủ lý do để biện minh cho những lựa chọn sai trái của mình; người khác lại tự thuyết phục rằng điều mình đang làm cũng có mặt tốt, miễn là nó khiến mình cảm thấy hạnh phúc; thậm chí có người còn xem những hành vi tội lỗi như một cách tự thưởng hay giải tỏa sau những áp lực và mệt mỏi.

Khi bạn tự nhủ: “Phần này trong đời sống tôi, tôi sẽ giữ kín” – thì thật ra bạn đang cố che giấu điều gì?

Đằng sau những điều được che giấu có thể là những việc mà nếu bị phát hiện, chắc chắn sẽ khiến Hội Thánh hoặc người bạn đời vô cùng đau đớn và bàng hoàng. Đó có thể là một đời sống hoàn toàn khác với hình ảnh người ấy vẫn thể hiện trước mọi người, đến mức chỉ cần sự thật bị phơi bày thì mọi thứ có thể hoàn toàn đổ vỡ. Cũng có khi đó là một mối quan hệ khiến người ta thấy quá thỏa mãn, đến mức không thể nghĩ đến chuyện phải từ bỏ nó.

Ai cũng dễ nghĩ rằng mình vẫn đang che giấu được những điều sai trái như dục vọng, gian dối, phim ảnh khiêu dâm hay ngoại tình. Và một khi đã nghĩ như vậy, người ta càng dễ tìm lý do để tiếp tục giữ kín mọi chuyện, chẳng hạn vì muốn bảo vệ hôn nhân, gia đình, chức vụ, công việc hay tương lai của mình. Người ta thường tự biện minh như thế này khi cố che đậy tội lỗi tình dục: “Không được để cho ai biết chuyện, vì rất nhiều người sẽ bị tổn thương!”

Một mục sư từng thừa nhận: “Tôi đã ngoại tình suốt sáu tháng. Trong thời gian đó, tôi vẫn giảng dạy và khuyên người khác đừng ngoại tình, nhưng lại tự nhủ rằng chắc Chúa không quá bận tâm đến chuyện của mình, vì Hội Thánh vẫn đang phát triển.”

Thế nhưng thực chất, điều người ta che giấu không chỉ là hành vi phạm tội ấy.

Tội lỗi tình dục được che giấu giống như chất độc ngấm dần vào linh hồn, tâm trí và cả thân thể. Nó len lỏi vào những góc sâu kín nhất bên trong con người, khiến người ta không còn tìm thấy sự thỏa lòng nơi Chúa, cũng không thể có được sự gần gũi thật sự và ý nghĩa với người khác. Và thứ độc tố ấy không chỉ hủy hoại đời sống hiện tại mà còn để lại hậu quả đời đời! “Anh em phải biết rõ rằng kẻ gian dâm, bất khiết. . . không một ai được thừa hưởng cơ nghiệp trong vương quốc của Đấng Christ và của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 5:5). Một đời sống tình dục chẳng có gì khác với lối sống của thế gian không tin kính có thể là dấu hiệu cho thấy một người chưa thật sự thuộc về Chúa.

Từ bỏ tội lỗi

Trong hàng ngàn trường hợp tôi từng tư vấn, chỉ khoảng 1% người nam tự nhận ra vấn đề và chủ động tìm đến chúng tôi để được giúp đỡ. 99% còn lại chỉ tìm đến sau khi tội lỗi của họ bị phát hiện.

Nhưng bị phát hiện đang sống trong tội lỗi tình dục không có nghĩa là tấm lòng sẽ tự nhiên thay đổi.

Tôi không thể chứng minh điều này, nhưng tôi tin rằng trong sự tể trị của Chúa, Ngài sẽ đưa những tội lỗi tình dục mà con cái Ngài cố giấu kín ra ánh sáng.

Trí óc hữu hạn của chúng ta khó có thể hiểu được vì sao Chúa cho phép một người mang danh Ngài, thậm chí đang giữ chức vụ trong Hội Thánh, có thể lún sâu vào tội lỗi tình dục suốt nhiều năm và gây tổn thương cho biết bao người. Dù người thân hay Hội Thánh có đau đớn đến đâu khi sự việc bị phơi bày, Chúa vẫn đang hành động ngay trong chính hoàn cảnh ấy. Khi tội lỗi của một mục sư bị đưa ra ánh sáng, điều đó không hề nằm ngoài sự tể trị của Ngài. “Ý tưởng Ta không phải là ý tưởng các ngươi” (Ê-sai 55:8). Giữa tất cả sự ô uế và phản nghịch ấy, việc tội lỗi cuối cùng bị đưa ra ánh sáng cũng cho thấy Chúa đã nhẫn nại biết bao, khi Ngài vẫn ban cho người phạm tội cơ hội để đối diện với sự thật và ăn năn.

Nhiều lần tôi được hỏi: “Làm sao ông có thể tiếp tục đồng hành với những người đã phạm những tội lỗi như thế?” Tôi có hai lý do. Thứ nhất, hết lần này đến lần khác, tôi đã tận mắt chứng kiến quyền năng Chúa biến đổi ngay cả những con người tưởng như đã lún quá sâu trong tội lỗi. Thứ hai, được phục hòa với Chúa quan trọng hơn bất cứ điều gì khác. Điều đó còn quan trọng hơn cả sự nghiệp hay hôn nhân. Chúa quan tâm đến chính bạn, đến linh hồn bạn và đến người phối ngẫu của bạn hơn là những ân tứ hay tiếng gọi chức vụ bạn đang có. Trước khi là một mục sư hay một người chồng, bạn trước hết là con của Ngài. Nhưng được phục hòa với Chúa không có nghĩa là mọi hậu quả của tội lỗi đều biến mất, cũng không có nghĩa một người mặc nhiên có thể trở lại chức vụ như trước.

Sự cáo trách

Sau khi tội lỗi tình dục kín giấu bị phơi bày, chúng ta rất dễ chỉ tập trung vào những hành vi bên ngoài và cố gắng sửa đổi chúng. Nhưng nếu không cẩn thận, chúng ta có thể chỉ tạo ra một cảm giác cáo trách giả tạo thay vì giúp người đó đi đến sự cáo trách thật.

Sự cáo trách giả tạo thường xuất phát từ cảm giác ghê sợ chính mình và đau buồn vì những hậu quả mà tội lỗi gây ra. Còn sự cáo trách thật là nỗi đau sâu sắc vì nhận ra mình đã xúc phạm đến Chúa. Đây không đơn thuần là phản ứng trước những hậu quả mình phải gánh chịu, mà cho thấy Chúa đang hành động trong lòng, dẫn người ấy đến chỗ nhìn nhận tội lỗi và ăn năn (Phi-líp 1:6). Sự cáo trách thật dẫn đến sự ăn năn thật. Ngược lại, sự cáo trách giả tạo chỉ khiến người ta đau buồn vì hậu quả của tội lỗi tình dục và những tổn thương mình đã gây ra cho người khác. Vì thế, hành vi có thể thay đổi một thời gian, nhưng tấm lòng vẫn chưa thật sự được biến đổi.

Sự thay đổi trong lòng mới là điều cốt yếu. Kinh Thánh nói rất rõ: “Anh em phải biết rõ rằng kẻ gian dâm, bất khiết, hay tham lam – tham lam là thờ thần tượng – không một ai được thừa hưởng cơ nghiệp trong vương quốc của Đấng Christ và của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 5:5). Khi đối diện với tội lỗi tình dục, chúng ta không thể xem nhẹ vấn đề. Con người phải thật sự ăn năn, nếu không sẽ hư mất (Lu-ca 13:3, 5). Vì thế, điều cần thiết không chỉ là sửa đổi hành vi bên ngoài, mà là sự biến đổi từ bên trong tấm lòng – một tấm lòng vốn “dối trá hơn muôn vật, và rất là xấu xa” (Giê-rê-mi 17:9).

Cơ Đốc nhân phải quyết liệt đối diện và dứt bỏ tội lỗi này. Mối nguy hiểm thật sự nằm ở chỗ: “Mỗi tư tưởng bất khiết đều sẽ trở thành ngoại tình nếu có cơ hội” (John Owen). Vì vậy, Kinh Thánh dạy: “Vậy hãy giết chết những dục vọng trần tục như gian dâm, bất khiết, tình dục dâm đãng…” (Cô-lô-se 3:5).

Thập tự giá không phải là nơi để chúng ta sửa chữa hay làm cho bản thân trở nên tốt hơn. Thập tự giá là nơi con người cũ của chúng ta phải chết đi. Vì vậy, vấn đề không chỉ là từ bỏ tội lỗi tình dục, mà là từ bỏ cả quyền sống theo ý mình.

“Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, vì anh em đã từng làm nô lệ cho tội lỗi mà nay thật lòng vâng phục tiêu chuẩn giáo huấn đã ủy thác cho anh em, và anh em đã được giải phóng khỏi tội lỗi, trở thành nô lệ cho sự công chính” (Rô-ma 6:17–18). Khi còn chết trong tội lỗi, chúng ta “đã có lần sống theo những dục vọng của xác thịt, theo đuổi các đam mê của xác thịt và tâm trí” (Ê-phê-sô 2:3). Trong sự lừa dối của tội lỗi, chúng ta dại dột nghĩ rằng mình có quyền sử dụng thân thể mình theo ý muốn – miễn là có tình yêu, có khoái lạc, khiến mình cảm thấy trọn vẹn hơn, hay thậm chí tưởng rằng điều đó đáp ứng được một nhu cầu sâu kín nào đó trong tâm hồn. Nhưng khi một người thật sự ăn năn về tội lỗi tình dục, họ bắt đầu hiểu rằng: “Anh em cũng không còn thuộc về chính mình nữa, vì anh em đã được mua bằng giá rất cao. Vậy, hãy dùng thân thể anh em mà tôn vinh Đức Chúa Trời” (I Cô-rinh-tô 6:19–20).

Sự ăn năn thật luôn đem đến một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong. “Ý nghĩa cơ bản của từ ăn năn là trải qua một sự thay đổi trong cách nhìn, suy nghĩ và mục đích sống” (What Jesus Demands from the World, tr. 41). Ăn năn không chỉ là từ bỏ những hành vi tình dục sai trái để sống trong sạch hơn, mà là sự biến đổi của cả tấm lòng, “để sống một cách xứng đáng cho Chúa, đẹp lòng Ngài hoàn toàn, kết quả trong tất cả việc lành, và tăng trưởng trong sự hiểu biết Đức Chúa Trời” (Cô-lô-se 1:10). Khi tấm lòng thật sự thay đổi, đời sống cũng sẽ dần trở nên trong sạch. Sự ăn năn bắt đầu từ bên trong, khi một người không còn tìm cách dung túng hay biện minh cho tội lỗi, nhưng hình thành một thái độ dứt khoát: tránh xa và chạy khỏi sự dâm dục.

Đừng chờ đến khi mọi chuyện vỡ lở

Cách đây một thời gian, tôi gặp một mục sư từng phục vụ tại nhiều Hội Thánh. Ông kể rằng ở mỗi nơi mình quản nhiệm, ông đều đã ngoại tình hai hoặc ba lần. Ông nói: “Trong giáo hội, người ta biết đến tôi như một người chuyên đến những Hội Thánh nhỏ đang gặp khó khăn, gây dựng cho Hội Thánh phát triển rồi lại chuyển sang nơi khác. Tôi đã làm như vậy ba lần. Nhưng thật ra, cả ba lần tôi chuyển đi đều là vì muốn rời khỏi đó trước khi chuyện ngoại tình bị phát giác.” Người đàn ông ấy chẳng có lý do gì để tự mình nói ra tội lỗi tình dục hay từ bỏ chức vụ. Nếu mọi chuyện vẫn có thể giấu kín, tại sao phải để người khác biết?

Tại sao một người phải từ bỏ tội lỗi tình dục ngay cả khi chưa bị phát hiện?

Trước hết, đừng tự lừa dối mình. “Ai phạm tội thì thuộc về ma quỷ. . . Ai do Đức Chúa Trời sinh ra thì không phạm tội, vì hạt giống của Đức Chúa Trời ở trong người ấy; người ấy không thể cứ phạm tội, vì đã được Đức Chúa Trời sinh ra” (I Giăng 3:8–9). Người thật sự tin Chúa vẫn có thể vấp ngã và phải chiến đấu quyết liệt với tội lỗi. Nhưng họ không thể bình thản dung dưỡng, biện minh và cứ sống mãi trong tội lỗi như thể chẳng có gì cần phải ăn năn.

Thứ hai, Kinh Thánh dạy chúng ta: “Vậy, hãy xưng tội cùng nhau và cầu nguyện cho nhau để anh em được lành bệnh” (Gia-cơ 5:16).

Thứ ba, đừng để nỗi sợ khiến bạn tiếp tục che giấu tội lỗi. Đúng là khi mọi chuyện bị phơi bày, bạn có thể phải trả một cái giá rất đắt. Nhưng nếu cứ tiếp tục sống như hiện tại, bạn đang chết dần từ bên trong. Có thể bạn chưa cảm nhận được điều đó, nhưng tội lỗi đang từng ngày hủy hoại chính bạn, bạn đời của bạn, gia đình và Hội Thánh của bạn.

Thứ tư, nếu tội lỗi tình dục kín giấu có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng như vậy, thì càng phải đối diện với nó trước khi mọi thứ trở nên quá muộn. Hãy tìm kiếm sự giúp đỡ trước khi những gì bạn xem trên mạng bị người khác phát hiện; trước khi một hành vi sai trái dẫn đến rắc rối pháp lý; trước khi bạn phải đối diện với những hậu quả về sức khỏe; hoặc trước khi mọi chuyện bị phơi bày công khai, khiến chính bạn, bạn đời của bạn, gia đình và Hội Thánh phải chịu tổn thương và xấu hổ.

Thứ năm, điều đó rồi cũng sẽ lộ ra. Đức Chúa Trời không chịu khinh bỉ đâu.

“Vậy hãy nhìn biết sự nhân từ và sự nghiêm khắc của Đức Chúa Trời: Nghiêm khắc đối với những ai đã ngã, nhưng nhân từ đối với bạn, miễn là bạn tiếp tục giữ mình trong sự nhân từ của Ngài” (Rô-ma 11:22).

Thứ sáu, khi tội lỗi bị phát hiện, niềm tin và sự chân thành trong hôn nhân sẽ bị tổn thương nghiêm trọng. Người phối ngẫu cũng có thể phải chịu nhiều đau đớn và xấu hổ, khiến con đường đi đến sự hòa giải càng trở nên khó khăn hơn.

Thứ bảy, vẫn còn hy vọng. Nhưng hy vọng ấy bắt đầu từ việc thành thật đối diện với sự thật. Đây không chỉ là một cuộc chiến trong tư tưởng; cũng như mọi tội lỗi tình dục khác, đó là điều sai trái và cần phải từ bỏ. Tin Lành không chỉ kêu gọi chúng ta từ bỏ con người cũ, mà còn mặc lấy con người mới (Ê-phê-sô 4:20–24).

Hãy sống để được Chúa khen ngợi

Ngay cả tội lỗi tình dục cũng không nằm ngoài ân điển cứu chuộc của Chúa Jêsus. Trên thập tự giá, Ngài đã gánh lấy sự đoán phạt thay cho những người thuộc về Ngài. Nếu bạn thật sự thuộc về Ngài và đã được biến đổi, bạn được kêu gọi lột bỏ con người cũ và mặc lấy con người mới. Con đường thoát khỏi sự trói buộc của tội lỗi đòi hỏi chúng ta phải bước ra ánh sáng, thành thật đối diện với điều mình đã che giấu, và đi đến chỗ bạn không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa (Rô-ma 6:6). Có thể rất đau đớn khi tội lỗi bị phơi bày, nhưng thà được nghe: “Hỡi đầy tớ ngay lành và trung tín kia, được lắm!” (Ma-thi-ơ 25:21), còn hơn phải nghe: “Hỡi những kẻ làm ác, hãy lui ra khỏi Ta, Ta chẳng hề biết các ngươi bao giờ!” (Ma-thi-ơ 7:23).

Nếu bạn đang mắc kẹt trong tội lỗi tình dục, dù đã che giấu nó dưới bao nhiêu lớp dối trá, tôi tha thiết xin bạn: đừng tiếp tục ở trong bóng tối nữa. Hãy bước ra ánh sáng. Hãy tìm người giúp đỡ. Bạn sẽ không bao giờ tìm thấy sự sống trong nơi mình cứ mãi che giấu đi.

Bài: Harry Schaumburg; dịch: Esther Võ

(Nguồn: desiringgod.org)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 9   +   1   =