Đừng lấy sự hữu hạn con người đo lường sự vô hạn của Đấng Quyền Năng
Oneway.vn – Đức Chúa Trời sẽ không vì có người không tin mà không tồn tại. Ngài cũng không vì con người thách thức: “Nếu có Đức Chúa Trời, hãy xuất hiện cho tôi xem!” mà phải hiện ra để chứng minh chính Ngài.

Sự tồn tại và quyền tể trị của Đức Chúa Trời không phụ thuộc vào việc con người tin, phủ nhận, chế giễu hay thách thức Ngài.
Có một câu chuyện minh họa kể rằng, sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, tại một quốc gia nọ, ba vị tiến sĩ được mời đến một quảng trường để trình bày những lập luận chống lại niềm tin vào Đức Chúa Trời.
Một tiến sĩ thiên văn học tuyên bố: “Tôi đã dùng kính viễn vọng quan sát các thiên thể hơn 20 năm nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Đức Chúa Trời. Vì vậy, tôi khẳng định không có Đức Chúa Trời.”
Một tiến sĩ y học tiếp lời: “Tôi đã giải phẫu hơn 100 thi thể trong hơn 10 năm, quan sát kỹ từng bộ phận nhưng chưa bao giờ tìm thấy nơi linh hồn trú ngụ. Vì vậy, linh hồn không tồn tại.”
Vị tiến sĩ thứ ba cho rằng chết là hết, không có thiên đàng, địa ngục hay sự phán xét sau cái chết.
Sau khi cả ba trình bày xong, người dẫn chương trình mời bất cứ ai có ý kiến phản biện lên tiếng.
Một người phụ nữ lớn tuổi đứng dậy.
Bà hỏi vị tiến sĩ thiên văn:
“Ông đã quan sát bầu trời bằng kính viễn vọng hơn 20 năm. Vậy ông đã từng nhìn thấy gió chưa? Gió có hình dạng thế nào?”
Vị tiến sĩ trả lời:
“Làm sao có thể nhìn thấy gió bằng kính viễn vọng?”
Bà hỏi lại:
“Vậy chẳng lẽ vì kính viễn vọng không nhìn thấy gió mà ông có thể kết luận rằng gió không tồn tại?”
Rồi bà quay sang vị bác sĩ:
“Ông có yêu vợ mình không?”
“Có.”
“Vậy nếu tôi dùng dao giải phẫu mở cơ thể ông ra, tôi sẽ tìm thấy tình yêu ấy ở đâu? Trong tim, gan, dạ dày hay ruột?”
Cả hội trường bật cười.
Cuối cùng, bà quay sang vị tiến sĩ thứ ba và hỏi liệu bà đã đọc Kinh Thánh chưa. Bà nhắc rằng giới hạn trong trải nghiệm hiện tại của con người không đủ để kết luận rằng chẳng có gì tồn tại bên ngoài những điều chúng ta đang nhìn thấy.
Câu chuyện trên không chứng minh sự tồn tại của Đức Chúa Trời bằng một thí nghiệm khoa học. Nhưng nó chỉ ra một vấn đề rất căn bản: con người không thể lấy giới hạn của công cụ, giác quan và hiểu biết của mình làm giới hạn cho toàn bộ thực tại.
Kính viễn vọng được tạo ra để quan sát những vật thể trong vũ trụ, chứ không phải để tìm Đấng dựng nên vũ trụ. Dao giải phẫu có thể mở một cơ thể, nhưng không thể đặt tình yêu, lòng trung thành hay ý thức lên bàn cân. Không nhìn thấy một điều bằng một phương tiện nhất định không đồng nghĩa với việc điều ấy không tồn tại.
Và với Đức Chúa Trời, vấn đề còn lớn hơn thế. Kinh Thánh không giới thiệu Ngài như một đối tượng nằm đâu đó trong vũ trụ để con người tìm thấy bằng kính viễn vọng. Ngài là Đấng dựng nên chính vũ trụ mà kính viễn vọng đang quan sát.
“Các tầng trời rao truyền vinh quang của Đức Chúa Trời,
Bầu trời bày tỏ công việc tay Ngài làm.” (Thi Thiên 19:1)
Con người có thể nói: “Tôi không tin.”
Đức Chúa Trời vẫn là Đức Chúa Trời.
Con người có thể hỏi: “Ngài ở đâu?”
Ngài vẫn đang khiến mặt trời mọc, duy trì sự sống và cầm quyền trên tạo vật.
Con người thậm chí có thể thách thức: “Nếu Ngài có thật, hãy chứng minh cho tôi xem.”
Nhưng Đấng Tạo Hóa không đứng trước vành móng ngựa của tạo vật để chờ con người quyết định Ngài có tồn tại hay không.
Thi Thiên 19 bày tỏ rằng chính tạo vật đang liên tục làm chứng về Đấng Tạo Hóa:
“Ngày nầy giảng về vinh quang của Đức Chúa Trời cho ngày kia,
Đêm nầy truyền tri thức về Đức Chúa Trời cho đêm nọ.
Chẳng có tiếng, chẳng có lời nói;
Cũng không ai nghe âm thanh của chúng.
Nhưng tiếng của chúng dội vang khắp đất
Và lời của chúng truyền đến tận cùng thế giới.
Trên bầu trời, Ngài đã dựng trại cho mặt trời.”
(Thi Thiên 19:2–4)
Sự vô tín của con người không làm ngai Đức Chúa Trời lung lay. Sự thách thức của con người cũng không buộc Ngài phải chứng minh mình là Đức Chúa Trời. Ngài vẫn là Đức Chúa Trời. Và chúng ta vẫn là tạo vật đang sống trong thế giới của Ngài, dưới quyền tể trị của Ngài.
Bài: SD
(Tham khảo câu chuyện: Tin & Sống)
Nguồn Suối Tâm Linh