MÙA GIÁNG SINH, NÓI CHUYỆN…GIẢN DỊ VÀ CHÂN THÀNH (2)

MÙA GIÁNG SINH, NÓI CHUYỆN…GIẢN DỊ VÀ CHÂN THÀNH (2)

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 1: 24, 25; Mác 10: 13-16; Lu-ca 2: 10-12; 15-20

 

Trong bài “Mùa Giáng Sinh, Nói Chuyện…Giản Dị Và Chân Thành” (1), tôi đã thưa chuyện với bạn về sự giản dị của Lễ Giáng Sinh, qua việc Đức Chúa Trời đã quyết định đưa Con Ngài vào thế gian ở nơi máng cỏ đơn sơ, chứ không phải tại cung điện của vua chúa, hay tại nơi cao sang quyền quý nào. Và trong bài “Mùa Giáng Sinh, Nói Chuyện…Giản Dị Và Chân Thành” (2) nầy, xin thưa chuyện với bạn về sự chân thành trong Lễ Giáng Sinh.

Điều thứ hai là sự chân thành khi nói đến Lễ Giáng Sinh.

Ma-ri và Giô-sép là một cặp vợ chồng rất chân thành trong Lễ Giáng Sinh.

Khi Giô-sép nghe tin Thiên Sứ của Chúa hiện đến phán rằng, Ma-ri, vợ hứa của mình sẽ chịu thai bởi Thánh Linh và sẽ sanh một trai, thì Giô-sép chân thành tin trọn vẹn vào lời ấy, và làm theo y như lời Thiên Sứ của Chúa đã dặn:

“Khi Giô-sép thức dậy rồi, thì làm y như lời thiên sứ của Chúa đã dặn, mà đem vợ về với mình; song không hề ăn ở với cho đến khi người sanh một trai, thì đặt tên là Jêsus.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 1, câu 24, 25)

Sau khi Ma-ri sanh Chúa Giê-su một thời gian rồi, Thiên Sứ của Chúa lại phán với Giô-sép là hãy đem Con Trẻ và mẹ Ngài trốn qua nước Ê-díp-tô để tránh sự truy sát của Vua Hê-rốt, thì Giô-sép đã tuân lệnh ngay:

“Giô-sép bèn chờ dậy, đem Con Trẻ và mẹ Ngài đang ban đêm lánh qua nước Ê-díp-tô” (Sách Ma-thi-ơ, chương 2, câu 14)

Đến khi Vua Hê-rốt băng, Thiên Sứ lại báo cho Giô-sép là hãy đem Con Trẻ và mẹ Ngài trở về lại xứ Y-sơ-ra-ên, thì Giô-sép vâng lời, không chút do dự:

“Giô-sép bèn chờ dậy, đem Con Trẻ và mẹ Ngài trở về xứ Y-sơ-ra-ên.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 2, câu 21)

Giô-sép đã chân thành tin vào lời Thiên Sứ phán. Từ chân thành trong niềm tin, dẫn đến chân thành trong hành động (làm y như lời), đó là đức tin sống, chứ không phải là đức tin chết, như Gia-cơ đã nói:

“Về đức tin, cũng một lẽ ấy, nếu đức tin không sanh ra việc làm, thì tự mình nó chết.” (Sách Gia-cơ, chương 2, câu 17)

 

Ma-ri cũng vậy, cô là một thiếu nữ rất chân thành.

Khi nghe Thiên Sứ báo tin là mình sẽ chịu thai bởi Thánh Linh và sinh ra một con trai, đặt tên là Giê-su, thì Ma-ri đã thưa rằng:

“Tôi đây là tôi tớ Chúa, xin sự ấy xảy ra cho tôi như lời người truyền.” (Sách Lu-ca, chương 1, câu 38)

Qua câu nói nầy, chúng ta thấy Ma-ri đã có một đức tin chân thành vào lời Chúa phán. Từ đức tin chân thành đó dẫn đến việc làm chân thành; ấy là Ma-ri đã mang thai Con Thánh và sanh ra Chúa Giê-su tại máng cỏ, như lời tường thuật lại câu chuyện Giáng Sinh trong sách Lu-ca, chương 2.

Ma-ri là người có đức tin chân thành đến gần như tuyệt đối nơi Chúa và Lời Ngài.

Sau khi sanh hạ Chúa Giê-su rồi, các anh chăn chiên theo lời Thiên Sứ đã phán, bèn tìm đến tận mang cỏ để chiêm ngưỡng Con Trẻ, và thuật lại cho người khác về Tin Mừng Giáng Sinh, thì Kinh Thánh ghi lại về Ma-ri thế nầy:

“Còn Ma-ri thì ghi nhớ mọi lời ấy và suy nghĩ trong lòng” (Sách Lu-ca, chương 2, câu 19)

Ma-ri không chỉ tin nơi lời Chúa phán dạy không mà thôi; Ma-ri còn ghi nhớ lời ấy. Hơn thế nữa, cô còn suy nghĩ những lời phán đó trong lòng mình. Có lẽ, hơn ai hết, Ma-ri là người nhận biết được Đức Chúa Trời quả là Đấng quyền năng, lạ lùng duy nhất, không có ai như Ngài. Ngài đã biến điều không thể đối với con người thành có thể đối với Ngài. Và Ma-ri nhớ lại lời Thiên Sứ đã phán: “Bởi vì không việc chi Đức Chúa Trời chẳng làm được.” (Sách Lu-ca, chương 1, câu 37)

“Ghi các lời ấy vào lòng” (Sách Lu-ca, chương 2, câu 51) là đặc điểm nổi bật, là điểm son sáng chói trong niềm tin chân thành của Ma-ri đặt nơi Chúa.

 

Các anh chăn chiên cũng là những con người rất chân thành trong Lễ Giáng Sinh.

Khi họ nghe Thiên Sứ Gáp-ri-ên loan báo Tin Mừng cho họ rằng:

“Thiên sứ bèn phán rằng: Đừng sợ chi; vì nầy, ta báo cho các ngươi một Tin Lành, sẽ làm một sự vui mừng lớn cho muôn dân; ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu thế, là Christ, là Chúa. Nầy là dấu cho các ngươi nhìn nhận Ngài: Các ngươi sẽ gặp một con trẻ bọc bằng khăn, nằm trong máng cỏ.” (Sách Lu-ca, chương 2, câu 10 đến 12)

“Sau khi các thiên sứ lìa họ lên trời rồi, bọn chăn nói với nhau rằng: Chúng ta hãy tới thành Bết-lê-hem, xem việc đã xảy đến mà Chúa cho chúng ta hay. Vậy, họ vội vàng đi đến đó, thấy Ma-ri, Giô-sép, và thấy con trẻ đang nằm trong máng cỏ. Đã thấy vậy, họ bèn thuật lại những lời thiên sứ nói về con trẻ đó. Ai nấy nghe chuyện bọn chăn chiên nói, đều lấy làm lạ. Còn Ma-ri thì ghi nhớ mọi lời ấy và suy nghĩ trong lòng. Bọn chăn chiên trở về, làm sáng danh và ngợi khen Đức Chúa Trời về mọi điều mình đã nghe và thấy y như lời đã bảo trước cùng mình.” (Sách Lu-ca, chương , câu 15 đến 20)

Họ chân thành tin theo lời Thiên Sứ phán.

Từ chỗ chân thành tin, họ đi đến chỗ chân thành làm theo, qua việc họ cùng nhau đi đến tận nơi Chúa đang nằm để tìm gặp Chúa, diện kiến Ngài.

Từ chỗ chân thành tin, chân thành làm theo điều mình tin, họ tiếp tục chân thành rao báo Tin Mừng (điều mình tin) cho người khác.

 

Đó là điều rất đáng trân trọng nơi các anh chăn chiên đơn sơ, chân chất trong Lễ Giáng sinh đầu tiên.

Còn nhớ Chúa Giê-su đã từng phán:

“Người ta đem những con trẻ đến cùng Ngài, đặng Ngài rờ chúng nó; nhưng môn đồ trách những kẻ đem đến. Đức Chúa Jêsus thấy vậy, bèn giận mà phán cùng môn đồ rằng: Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng cấm chúng nó; vì nước Đức Chúa Trời thuộc về những kẻ giống như con trẻ ấy. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai chẳng nhận lấy nước Đức Chúa Trời như một đứa trẻ, thì chẳng được vào đó bao giờ. Ngài lại bồng những đứa trẻ ấy, đặt tay trên chúng nó mà chúc phước cho.” (Sách Mác, chương 10, câu 13 đến 16)

Chúa Giê-su dạy, chúng ta phải nhận lấy Nước Đức Chúa Trời như con trẻ có nghĩa gì?

Nói đến con trẻ là nói đến sự đơn sơ, chân thành của nó. Con trẻ có một niềm tin vào lời nói của cha mẹ, của những người lớn tuổi một cách rất chân thành, không một chút nghi ngờ.

Chúa Giê-su muốn người đến với Ngài cũng có một đức tin chân thành giống như  con trẻ vậy.

Chúa Giê-su dùng hình ảnh cụ thể về một con trẻ để dạy các môn đồ về đức tin đơn sơ, chân thành của nó:

“Đức Chúa Jêsus gọi một đứa trẻ đến, để ở giữa môn đồ,  mà phán rằng: quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không đổi lại và nên như đứa trẻ, thì chẳng được vào nước thiên đàng đâu.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 18, câu 2, 3)

Đức tin cứu rỗi là một đức tin chân thành giống như đức tin đơn sơ của con trẻ.

Chúa Giê-su chẳng đã từng cảnh báo: “Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 7, câu 21)

Trong Cựu Ước, Chúa cũng đã từng lên án: “Vì dân nầy chỉ lấy miệng tới gần ta, lấy môi miếng tôn ta, mà lòng chúng nó thì cách xa ta lắm; sự chúng nó kính sợ ta chẳng qua là điều răn của loài người, bởi loài người dạy cho” (Sách Ê-sai, chương 29, câu 13)

Một đức tin đơn sơ, chân thành từ tấm lòng như con trẻ là điều đẹp lòng Chúa hơn hàng vạn lời nói hay ho, hoa mỹ trên chót lưỡi đầu môi; nhưng thiếu sự chân thành.

Ai đó đã nói rằng:

“Cái gì xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim”

Xin Chúa cho chúng ta có được  một trái tim đơn sơ, một tấm lòng chân thành tin nơi Lời của Chúa như Ma-ri, Giô-sép, như các anh chăn chiên trong Lễ Giáng Sinh đầu tiên.

Được như thế thì không còn phước hạnh nào hơn!

Vì nếu không có lòng chân thành thì mọi thứ cũng bằng không mà thôi!
Nguyện Chúa ban cho mỗi một chúng ta học biết sống một đời sống giản dị và một đức tin chân thành khi theo Chúa và hầu việc Ngài để được Chúa thương xót và ban phước.

Kính chúc mọi người một Lễ Giáng Sinh nhiều ơn lành từ Đấng Nhân Lành là Chúa Giê-su ban cho.

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH 2025!

MERRY CHRISTMAS 2025!

California, Mùa Giáng Sinh 2025!

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *