THƠ
TA THƯỜNG NGHĨ…
Kinh Thánh: Lu-ca 2: 7, 14; Phi-líp 2: 8
Ta thường nghĩ, Con Trời khi sinh hạ
Phải sinh ra nơi cung điện ngọc ngà
Phải sinh ra nơi quyền quý xa hoa
Mới xứng đáng…uy tín là Con Thánh1…
Ta thường nghĩ, uy quyền và sức mạnh
Phải là người có vai rộng thân cao2
Phải là người tạo hình ảnh xôn xao
Khắp thế giới đều kiêng dè, sợ nể…
Ta thường nghĩ, ai ngồi trên chiếc ghế
Ở chốn cao với cận vệ hai bên
Mới là người đáng nể phục lâu bền
Mới đáng được để người ta hầu hạ…
Chúa thì khác, Ngài sinh nơi máng rạ3
Nơi thấp hèn cùng tột của thế gian
Giữa đêm khuya trời giá lạnh cơ hàn
Đấng Cao Nhất đã sinh nơi thấp nhất4…
Chúa thì khác, dù là Vua cao ngất5
Sẵn lòng thành Hài Nhi bọc trong khăn6
Làm tôi tớ chịu thống khổ vô vàn
Rồi chịu chết để cứu người tội lỗi…
Chúa thì khác, Ngài xuống trần tăm tối
Tự hạ mình chịu chết 7 cách đau thương
Thập tự giá Ngài đi trọn con đường
Ơn cứu rỗi từ trời ban xuống đất…
Giáng Sinh đến, ta nhớ về ân trạch8
Nhớ tình yêu thật cao cả, vô biên
Nhớ ơn Trời, Đấng đầy dẫy uy quyền
Đã hạ cố, vì yêu, Ngài đã đến!
Mùa Giáng Sinh 2025!
Bình Tú Ngọc
1 Lu-ca 1: 35
2 Ý từ câu thơ Kiều của Nguyễn Du mô tả Từ Hải: “Đường đường một đấng anh hào/ Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao”
3, 4 & 6 Lu-ca 2: 7
5 Thi-thiên 95: 3
7 Phi-líp 2: 8
8 Lu-ca 2: 14
Nguồn Suối Tâm Linh
